Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 330 Tốc chiến tốc thắng

Bạn đang đọc Chung Cực Truyền Thừa của Vũ Thần Vũ

Phiên bản Dịch · 1487 chữ · khoảng 5 phút đọc

Bất quá dù sao vẫn là bị đón đỡ, tuy rằng lực lượng của Lâm Dịch làm đối phương bay ngang đi ra ngoài. Nhưng đối phương cũng trong nháy mắt tại không trung điều chỉnh tốt trọng tâm. Lần này, tuyệt không đến mức đem đối phương đá xuống đài.

Bất quá chân Lâm Dịch khi đánh tới cánh tay trái của đối phương, liền biết lần này tuy rằng đánh trúng, nhưng đối phương tuyệt đối có thể rất nhanh điều chỉnh qua đây. Ôm suy nghĩ tốc chiến tốc thắng, đùi phải Lâm Dịch vừa chạm đất, liền lại chợt phát lực, hướng phía đối phương còn đang bay ngang không trung kích bắn qua!

Hữu quyền uốn lượn, sau khi đền gần đối phương, một quyền mạnh mẽ hướng diện môn của đối phương oanh qua!

Thanh niên lực lưỡng hiển nhiên không có lường đến đối phương ngay từ đầu liền công kích sắc bén như vậy, lập tức có chút rối loạn, hai tay co lại, đón đỡ trước mặt! Quyền đầu của Lâm Dịch lại ầm ầm đánh trúng đối phương! Lực lượng cường đại để thân thể đối phương lại bay ra!

Cái này còn chưa hết! Khi còn cách hơn ba mươi thước, lấy thực lực của đối phương, chỉ cần cho hắn thời gian, hắn có thể rất nhanh điều chỉnh qua! Do đó, thân thể Lâm Dịch vừa rơi xuống đất, lại truy kích qua!

Trên thính phòng nhất thời phát ra tiếng khen ngợi trầm trồ cường liệt! Trận đấu này của Lâm Dịch hiển nhiên không có tràng diện năng lượng bay loạn như các trận đấu khác ở xung quanh khiến người ta cảm thấy rất đã nghiền. Nhưng, Lâm Dịch liên tiếp công kích như hành vân lưu thủy này so với năng lượng bay loạn ở những trận đấu kia, hàm lượng kỹ thuật cũng không cao khiến cho thị giác trùng kích càng cường liệt!

Khán giả kích động hò hét, nhưng mà Lâm Dịch tại lần công kích thứ hai đến trên người thanh niên lực lưỡng kia! Tuy rằng cuối cùng vẫn để đối phương đón đỡ thành công. Nhưng hắn vẫn khó thoát kết quả thất bại.

Liên tục thối hơn mười bước, thanh niên lực lưỡng mới đứng vững được, sắc mặt khẽ biến, mang theo một tia tái nhợt nhìn Lâm Dịch trên lôi đài, chợt cúi đầu, trực tiếp xoay người rời đi.

Từ lúc bắt đầu đến khi kết thúc, thời gian không quá mười lăm giây. Lâm Dịch dựa vào tốc độ so với đối phương nhanh hơn, lực lượng so với đối phương cường đại hơn, liền đem đối phương trực kiếp đánh rớt đài! Thắng được trận đầu!

Thủy Linh Lung ngơ ngác nhìn thân ảnh Lâm Dịch phiêu dật đến cực điểm trên lôi đài. Có chút phản ứng, bất quá, trên thực thế, cho tới bây giờ, nàng mới chính thức kiến thức thể thuật của Lâm Dịch! Ở trong Ma Nguyên Động Quật, Lâm Dịch hầu hết đều là dùng lĩnh vực đối địch. Mà trong tu hành bình thường, Thủy Linh Lung chưa từng có nhìn thấy qua.

Không thể không nói, động tác thể thuật của Lâm Dịch thực là phi thường phiêu dật. Đồng dạng là thể thuật, đồng dạng là một hồi xoay chuyển, khi người khác sử dụng, cảm giác giống nhau. Nhưng khi Lâm Dịch sử xuất, lại khiến người ta có một loại cảm giác phiêu dật đến cực điểm! Có thể nói, thể thuật của Lâm Dịch thực sự là lực, tốc độ và mỹ kết hợp hoàn mỹ! Điều này làm cho Thủy Linh Lung lần đầu tiên kiến thức đến, nhất thời ngây ra, quên cả phản ứng.

Thẳng đến Lâm Dịch xuất hiện trước mặt nàng, nàng mới phản ứng lại được.

- Lão sư, ta trở lại.

Lâm Dịch cúi đầu, có chút thấp thỏm nhìn Thủy Linh Lung.

Thủy Linh Lung mặt cười ửng đỏ, chợt lại bực tức hừ một tiếng xoay qua, biểu thị bản thân vẫn đang tức giận. Lâm Dịch không khỏi đem ánh mắt hướng lên người Lạp Cổ Kỳ ở bên cạnh. Lạp Cổ Kỳ nhún vai, làm một biểu tình tự mình giải quyết cho Lâm Dịch. Hắn nhất thời lại cúi đầu xuống.

Một lúc lâu sau, Thủy Linh Lung mới nhẹ nhàng thở dài quay đầu, nhìn Lâm Dịch nói:

- Ngươi, thực không thể yêu quý bản thân mình một chút sao? Cho dù không phải cho ngươi...

Lâm Dịch tâm nhất thời vừa động, chợt cúi đầu. Một lúc lâu sau:

- Cảm ơn ngươi, lão sư!

Thủy Linh Lung im lặng, không nói gì.

- Lâm Dịch, theo ta đi gặp một người!

Lạp Cổ Kỳ đột nhiên mở miệng nói rằng. Lâm Dịch đang cúi đầu, không khỏi hướng Lạp Cổ Kỳ nhìn lại, nghi hoặc nhìn hắn.

- gặp ai?

- Bạch Tiếu Thiên đại nhân.

- A?

Lâm Dịch ngạc nhiên. Chợt liền phản ứng lại. Hắn đã đoán được nguyên nhân Bạch Tiếu Thiên muốn tìm hắn. Trước khi cổ lực lượng kia chấn hắn hôn mê, hắn rõ ràng nhớ kỹ cây cối xung quanh biến thành bột mịn, một tiếng hổ khiếu chấn vỡ linh hồn người ta. Khi hắn tỉnh lại, liền ở trong phòng, hắn cũng đã đoán được, chuyện này, nhất định đã bị những Thánh Giai kia phát hiện.

Lập tức gật đầu, Lạp Cổ Kỳ liền mang theo hắn, hướng phía Bạch Tiếu Thiên đi đến.

Bạch Tiếu Thiên đang ở trên đài chủ trì. Cách lôi đài không đến hơn hai mươi thước, phía trên đặt hơn mười cái bàn. Lâm Dịch biết, ngồi trên này đều là đám cường giả Thánh Giai của hoàng tộc đế quốc. Mà Bạch Tiếu Thiên, chính là một trong số đó.

Trên đoạn đường ngắn ngủi cùng Lạp Cổ Kỳ đi tới nơi này, Lâm Dịch đầu cũng không ngừng chuyển động.

- Lần này khẳng định là Bạch Tiếu Thiên đại nhân để hiệu trưởng gọi tới. Khả năng lớn nhất chính là hỏi ta về đầu đuôi chuyện này. Làm sao bây giờ đây?

Lâm Dịch vừa bất động thanh sắc đi theo phía sau Lạp Cổ Kỳ, trong đầu lại vừa suy nghĩ.

Về Bạch Hổ chiến văn là khẳng định không thể nói. Bởi vì từ lúc đạt được chiến văn, Lâm Cường liền dặn dò hắn, sự tình về Bạch Hổ chiến văn là không thể đơn giản nói cho người khác. Nhưng vậy làm sao giải thích chuyện này đây?

Lâm Dịch có chút đau đầu.

- Bạch đại nhân, Lâm Dịch đã tỉnh lại.

Đang lúc đau đầu, thanh âm của Lạp Cổ Kỳ đem Lâm Dịch kéo trở lại. Ngẩng đầu vừa nhìn, lúc này bọn họ đã đến trước đài chủ trì. Mấy người Bạch Tiếu Thiên nghe được thanh âm của Lạp Cổ Kỳ, đều quay đầu hướng hai người nhìn lại.

Thấy Bạch Tiếu Thiên nhìn về phía mình, Lâm Dịch không khỏi tôn kính hơi khom người gọi một tiếng:

- Bạch đại nhân!

Bạch Tiếu Thiên nhẹ nhàng gật đầu, quay đầu nói với người bên cạnh mấy câu, sau đó, liền đứng dậy nói:

- Lâm Dịch theo ta qua đây.

- Dạ!

Lâm Dịch ứng một tiếng, Bạch Tiếu Thiên liền từ trên đài chủ tịch phiêu nhiên hạ xuống, xoay người hướng phía sau đài chủ trì đi đến. Lâm Dịch liếc mắt nhìn Lạp Cổ Kỳ, Lạp Cổ Kỳ gật đầu ý bảo Lâm Dịch theo sau, Lâm Dịch liền gật đầu, đi theo Bạch Tiếu Thiên.

Đi qua đài chủ trì, Lâm Dịch mới phát hiện. Nguyên lai phía sau đài chủ trì còn có một thông đạo nho nhỏ. Xuyên thấu qua thông đạo nho nhỏ này, có thể mơ hồ thấy được phòng ốc bên trong. Bất quá trong phòng ốc này, so với khu tuyển thủ và khu khán giả cũng nhỏ hơn rất nhiều. Nhân viên phục vụ đứng ở cửa thấy Bạch Tiếu Thiên đi tới, nhất thời đứng dậy. Khi Lâm Dịch và Bạch Tiếu Thiên đi qua, hai người đều khoanh tay đứng ở hai bên, cung kính gọi một tiếng Bạch đại nhân.

Bạch Tiếu Thiên chỉ là nhẹ nhàng gật đầu, liền đi vào. Lâm Dịch cũng bước theo.

Xem ra, ở đây hẳn là chỗ ở của mấy người đế quốc hoàng tộc. Tuy rằng lâu tầng so với khu người dự thi cùng với khu khán giả thấp hơn rất nhiều, nhưng trang trí cũng rất là xa hoa. Dù sao cũng là hoàng tộc đế quốc, vô luận là ở đâu, chung quy cũng phải biểu hiện ra khí phách của hoàng tộc.

Bạn đang đọc Chung Cực Truyền Thừa của Vũ Thần Vũ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 7

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự