Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 278 Hành hạ đến chết. (P1)

Bạn đang đọc Chung Cực Truyền Thừa của Vũ Thần Vũ

Phiên bản Dịch · 1171 chữ · khoảng 4 phút đọc

- Ta muốn thế nào?

Lâm Dịch khẽ cười một tiếng, tựa hồ như nghe được chuyện gì buồn cười lắm vậy, nhẹ hừ bật cười:

- Các ngươi vừa xuất hiện, không nói lời nào đã động công kích với ta, còn hỏi ta muốn làm gì? Ngươi nói, ta muốn làm gì?

1061 lúc này mới nhớ lại nguyên lai là bọn mình trêu chọc tên sát tinh này, nhiệm vụ lần này. . . hoàn toàn thất bại rồi.

Lập tức mặt xám như tro, trong hai mắt lập tức không còn chút quang mang:

- Muốn giết, liền giết đi.

Lâm Dịch khẽ cười một tiếng:

- Như ngươi mong muốn. . .

Thân thể mơ hồ một cái, lập tức biến mất không thấy gì nữa. . .

Đến khi Lâm Dịch lại lần nữa mở to mắt, con mắt của hắn đã biến trở về màu đen vốn có. Khi thấy một mảnh bừa bộn chung quanh, ngay cả Lâm Dịch cũng không khỏi hoảng sợ nhớ lại tâm tình của mình khi động thủ lúc ấy. . .

Tất cả chuyện vừa rồi hắn đều nhớ rõ, nhớ rõ sự sợ hãi trong mắt những người kia, nhớ rõ hành vi của mình. . . Lại ngạc nhiên phát hiện, những hành vi kia, căn bản không nên xuất hiện trên người mình mới đúng.

Đúng vậy, Lâm Dịch ra tay đích thật độc ác. Ban đầu lúc trong nơi trú quân ở Cấm kị sâm lâm, hắn có thể liên tục đánh chết mấy trăm người mà không nương tay, đối với một điểm này, Lâm Dịch hoàn toàn không chối bỏ, nhưng động thủ lúc này. . . Lại hoàn toàn khác với lần trước đó.

Trước đó lần thứ nhất giết những người cặn bã kia, Lâm Dịch là dựa vào một ngụm nộ khí nơi ngực mà làm. . . Hơn nữa sau khi giết người, nộ khí nơi ngực bị giải tỏa, hắn cũng buông tha những người khác còn chưa bị giết. Nhưng lúc này. . . Lâm Dịch vô cùng rõ ràng nhớ rõ, vào lúc động thủ. . . Trong lòng mình không phải nộ khí, mà là hưởng thụ, đúng vậy, là hưởng thụ. . . Hưởng thụ khoái cảm mình có thể khống chế sinh tử người khác, hưởng thụ người khác lộ ra sợ hãi thật sâu với mình. . .

Lâm Dịch đột nhiên cảm thấy có chút sợ hãi. . .

- Chẳng lẽ. . . Là chiến văn?

Lâm Dịch lập tức liên tưởng đến. . . Lần đầu có được chiến văn, trong lòng của hắn nhịn không được sinh ra một loại cảm xúc cực kỳ thị sát khát máu. Tuy rằng cũng không rõ ràng, nhưng đích thật xuất hiện. Còn lần này, cổ cảm xúc thị sát khát máu này lại không hề cố kỵ phát nổ ra. Càng làm cho Lâm Dịch nghi hoặc chính là. . . Hắn biết rất rõ mình đang làm gì, nhưng hết lần này tới lần khác không cách nào khống chế tâm tình của mình. . . Điều này thật sự là một loại tình huống cực kỳ quái dị.

Lâm Dịch nhíu mày suy tư, nhưng mà suy tư thật lâu, cũng không có biện pháp giải quyết nào cả.

- Biện pháp duy nhất. . . Cũng chỉ có thể về sau ít dùng chiến văn thôi.

Lâm Dịch cảm thấy thở dài. Liếc nhìn bốn phía chung quanh.

Chung quanh hôm nay, sớm đã là một mảnh bừa bộn. Thi thể hai người cách xa nhau 100m im im lặng lặng nằm, mà bên cạnh một thi thể trong đó, trong một cái hố lớn đường kính đạt 10m, lại khắp nơi đều là cốt nhục nát bấy, mà ở trong trong hố, thi thể của 1061 im im lặng lặng nằm ở bên trong.

- Thiên Sát. . . Đến tột cùng, là ai muốn mạng của ta?

Nhìn nhìn thi thể của 1061, lông mày Lâm Dịch, không khỏi nhíu lại.

Sau khi suy nghĩ một hồi không có kết quả, Lâm Dịch liền không nghĩ nhiều nữa, nếu đối phương đã muốn mạng của mình, khẳng định sẽ còn phái người đến, một ngày nào đó, người nọ sẽ bại lộ trong ánh mắt của mình. Lập tức lại nhìn chung quanh một chút, nơi này đã không phải là nơi nghỉ ngơi tốt nữa. Một đêm kịch chiến, khiến Lâm Dịch có chút xúc động muốn đi nhanh, lập tức thân thể hiện lên quang mang tinh lam sắc, bay thẳng lên không trung. . .

Một ngày sau đó, giữa trưa, một đạo bóng đen bắn ra từ trong rừng cây, đứng ở vị trí Lâm Dịch đại chiến với năm người 1061.

Nhưng vừa lao tới, bóng đen kia lại mãnh liệt ngừng lại, trong ánh mắt mang theo một tia hoảng sợ nhìn chung quanh, người này, đúng là Lý.

Sắc mặt Lý có chút tái nhợt. Từ ba ngày trước, bởi vì lo lắng Lâm Dịch, Lý vẫn dốc toàn lực chạy như điên với tốc độ nhanh nhất, nhưng vì thời gian phá môn không thể quá dài, tốc độ của hắn mặc dù nhanh, nhưng cũng đành chịu, qua mỗi đoạn thời gian ngắn cần nghỉ ngơi một chút, thế nên mãi tới ba ngày sau mới chạy được đến nơi này. . . Đương nhiên, tốc độ như vậy, đã cực kỳ kinh người rồi.

Song khi thấy rõ tràng cảnh trước mặt, Lý gần đây lạnh lùng cũng không khỏi có chút nhíu nhíu mày, sau đó nhấc chân bước đến bên cạnh thi thể trong hố.

Khi thấy rõ bộ dạng thi thể kia cùng với thi thể trong hố, lông mày Lý càng nhíu chặt hơn, lúc này đã qua một ngày, nhưng bởi vì sắc trời còn mát, nên cũng không thối.

Sau một hồi nhíu mày suy tư, Lý chậm rãi ngẩng đầu nhìn thoáng qua phía Thành Hi Á.

- Nhìn bộ dáng những người này, hẳn là bị Lâm Dịch giết.

Trong lòng Lý nghĩ đến, vẫn không khỏi có chút kinh ngạc về thực lực của Lâm Dịch. . . Trong cảm giác của hắn, hắn tự nhiên có thể rất rõ ràng cảm nhận được, trong năm người trước mặt này, thực lực yếu nhất cũng mạnh hơn một phần so với mình. Nói cách khác. . . Năm người này ít nhất đều là bát cấp Chiến Sĩ, mà những người này rõ ràng đều bị Lâm Dịch giết? Vậy thì Lâm Dịch đến tột cùng đã đạt đến trình độ nào rồi? Thánh cấp sao?

Trong mắt Lý hiện lên một vòng nghi hoặc, nhưng chợt thoải mái lại. Dù sao đối với Lý mà nói, Lâm Dịch càng cường đại, hắn càng vui mừng, về phần thảm cảnh trước mặt. . . Lý cũng chưa bao giờ là một người nhân từ nương tay cả.

Lập tức lại nhìn chung quanh, liền phản hồi về đường cũ. Đã xác định Lâm Dịch đã không có việc gì rồi, hắn cũng không cần phải tiếp tục đi tới nữa.

Bạn đang đọc Chung Cực Truyền Thừa của Vũ Thần Vũ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 14

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự