Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 250 Thời gian yên bình

Bạn đang đọc Chung Cực Truyền Thừa của Vũ Thần Vũ

Phiên bản Dịch · 1308 chữ · khoảng 4 phút đọc

Đến khi Lâm Dịch ra về, trên mặt Lâm Yến vẫn treo một nụ cười vui vẻ, Lâm Dịch là thân nhân của nàng. Lấy góc độ của Lâm Yến mà nói, thậm chí so với phụ thân Lâm Cường còn muốn thân hơn. Dù sao, dùng cái nhìn của tiểu hài tử đến xem, ca ca, muội muội tự nhiên đều muốn gần hơn một chút so với cha mẹ. Lần này Lâm Dịch quay về trường học, tự nhiên làm cho nàng vui vẻ không thôi.

Bất quá trên mặt Lâm Yến lộ ra nụ cười ngọt ngào vui vẻ như vậy, nhưng lại làm cho các nam học sinh ngồi bên cạnh thất hồn lạc phách...Một tiết học, khoảng chừng có bảy tám tên nam sinh bởi vì si ngốc nhìn Lâm Yến, nên bị lão giáo sư mời ra phòng học ngắm gái.

Những ngày tiếp theo tức thì hết sức nhẹ nhàng thoải mái. Lúc này do không có chuyện gì làm nên Lâm Dịch thường xuyên chạy tới xem Yến Nhi, nhìn thấy biểu tình ngây thơ hồn nhiên của Yến Nhi, Lâm Dịch rất cao hứng. Chuyện ngày đó xảy ra ở Thiên Thượng Nhân Gian, làm cho Lâm Dịch cứ nghĩ lại là sợ hãi không thôi, nếu như lúc ấy không phải vừa vặn cũng bị Lỗ Tây mời đến, cũng tới kịp thời...Hậu quả thật là không tưởng tượng nổi, nụ cười hồn nhiên trên khuôn mặt của Lâm Yến, chắc sẽ không bao giờ được thấy nữa?

Bất quá thân phận Lâm Dịch lúc này lại có chút xấu hổ. Hắn hiện tại, đến tột cùng có tính là người của học viện Ngũ Hành không? Nói hắn là đệ tử của học viện Ngũ Hành...thì trong danh sách đệ tử lại không có hắn. Đến một tiết học chính thức của học viện Ngũ Hành hắn cũng chưa từng tham gia...Nói hắn là lão sư? Càng là không thể nào...đối với dị năng Thủy hệ, liền chính hắn cũng chỉ hiểu nửa vời...tính ra có lẽ chỉ có Thủy hệ lĩnh vực bởi vì đại chiến liên miên trong động quật nên mới sử dụng cực kì thuần thục...Dị năng công kích, dị năng phòng ngự của hắn vẫn chỉ ở mức người mới mà thôi. Tóm lại, hắn vẫn tạm thời lấy thân phận mơ hồ này, tiếp tục đứng ở trong học viện Ngũ Hành.

Duy có một điều để cho hắn nghi hoặc chính là, Lạp Cổ Kỳ rõ ràng đã từng nói qua phòng ốc đang thi công, nhưng những ngày này đi tới đi lui, hắn chẳng phát hiện được một công trường nào. Nhưng mỗi lần tìm Lạp Cổ Kỳ phản ánh, Lạp Cổ Kỳ luôn cười ha ha nói cái gì tạm thời ở cùng một chỗ với Linh Lung. Cũng thuận tiện để nàng dạy cho ngươi một chút kiến thức về Thủy hệ dị năng. Cứ như vậy trì hoãn xuống...thời gian, chậm rãi trôi qua.

Thành Thiên Diệp, quảng trường trung tâm bên cạnh một công trình kiến trúc to lớn.

Cạch một tiếng vang thật lớn, nổi danh là thụ mộc cứng rắn trên đại lục Thiết Mộc được chế tạo thành một cái bàn công tác thật lớn, lập tức bị lõm xuống in hình một bàn tay.

Trong mắt Bạch Diệp hiện đầy tơ máu, trên trán lộ ra gân xanh, thần thái tức giận gần như điên cuồng.

- Lâm Dịch...

Trong tiếng nghiến răng ken két, thốt ra một cái tên làm cho hắn hận thấu xương.

Chính là hắn, giết đứa con độc nhất của mình chính là hắn, hủy đi hy vọng duy nhất của mình, điều này làm cho Bạch Diệp như thế nào không hận? Như thế nào không giận?

Cũng làm cho hắn phẫn nộ cùng không hiểu thấu...gia chủ, rõ ràng không để cho mình báo thù.

- Vì cái gì...vì cái gì...vì cái gì?...

Thanh âm tràn ngập hận ý... tơ máu giăng kín hai mắt, lộ ra nét đau đớn cùng căm hận thấu xương...

Là Lạp Cổ Kỳ...nhất định là lão già kia, nếu như không phải hắn, Lâm Dịch sớm đã chết ở trên tay mình, nếu như không phải hắn... làm sao gia chủ có thể không để cho mình báo thù? Chính là hắn!

Bạch Diệp kịch liệt thở hổn hển. Lồng ngực căng phồng tràn ngập căm hận gần như để cho hắn hít thở không thông. Nhưng mà, lại không có chỗ phát tiết...

Lạp Cổ Kỳ là người nào hắn vô cùng rõ ràng. Bất kể là thân phận bằng hữu tốt nhất của đế vương, hay là thân phận dị năng giả Thánh cấp...cũng không phải là thứ mà Bạch Diệp có thể ăn bậy được.

Người ở bên ngoài xem ra, gia chủ phân gia Bạch gia tựa hồ như vô cùng cao quý. Nhưng mà Bạch Diệp lại tự hiểu lấy mình. Đối với hoàng tộc đế quốc bổn gia mà nói, hắn Bạch Diệp căn bản chính là một tồn tại có cũng được mà không có cũng không sao. Dù sao, Bạch gia phân gia thật sự nhiều lắm...Mà một mạch của mình, cũng chỉ là một mạch bèo bọt yếu ớt nhất mà thôi, mặc dù mình có tư cách là một gia chủ, cũng chỉ mới có thực lực của một bát cấp chiến sĩ mà thôi, hiện tại hắn đã hơn ba trăm tuổi...Nếu muốn đột phá Thánh cấp, thật sự là có ý mà vô lực. Đối với đế quốc mà nói, một Thánh cấp dị năng giả, một lĩnh vực dị năng giả...vô luận là cái nào trong đó, đều cao hơn so với một người bình thường như hắn, một người chẳng qua là treo trên đầu một cái chiêu bài là một chi của hoàng tộc đế quốc mà thôi.

- Đại ca...tên Lâm Dịch kia từ khi trở về luôn chui rúc trong học viện Ngũ Hành không chịu đi ra, huynh xem làm sao bây giờ?

Đứng ở phía sau hắn, là một trung niên nhân có vóc dáng khôi ngô. Nhìn qua, cùng Bạch Diệp có bảy phần tương tự. Thậm chí làm cho người ta có cảm giác áp bách cực kỳ giống. Hiển nhiên thực lực cũng không kém xa lắm. Mà hắn, đúng là một trong những phó môn chủ Thiên Diệp võ môn, thân đệ đệ của Bạch Diệp- Bạch Nhận.

- Lâm Dịch...Lâm Dịch..Ta nhất định phải giết hắn, nhất định!

Nhắc đến Lâm Dịch, biểu tình của Bạch Diệp liền lộ ra vẻ khát máu điên cuồng. Bàn tay lại hung hăng đánh vào bàn công tác. Phía trên lại lần nữa hiện lên năm dấu tay.

- Thế nhưng ... học viện Ngũ Hành là địa bàn của lão già Lạp Cổ Kỳ kia. Nếu như chúng tùy tiện hành động...chỉ sợ sẽ kinh động đến Lạp Cổ Kỳ. Đến lúc đó kinh động đến gia chủ, có thể sẽ không tốt.

Bạch Nhận nhíu mày, có chút lo lắng nói.

- Hừ!

Bạch Diệp tức giận hừ một tiếng, nắm chặt nắm đấm, gân xanh trên cánh tay lộ ra. Hai mắt đỏ ngầu lộ ra đậm đặc sát khí:

- Ta đương nhiên sẽ không ngốc đến nỗi động thủ tại học viện Ngũ Hành, nhưng ta nhất định phải giết chết Lâm Dịch, đệ giúp ta liên lạc với Thiên Sát, bất luận như thế nào, ta nhất định phải giết Lâm Dịch!

- Thiên Sát?

Bạch Nhận lập tức kinh ngạc thoáng một phát, vội vàng nói:

- Đại ca, huynh biết từ trước đến nay bổn gia không hợp với Thiên Sát, vạn nhất bổn gia biết chuyện này thì...

Bạn đang đọc Chung Cực Truyền Thừa của Vũ Thần Vũ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 18

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự