1140
960
720

Chương 208: Mồi nhử. (P1)

Tốc độ truy kích dưới đất của Thôn Phệ Thú so với tốc độ phi hành của Lâm Dịch tương đối ngang nhau, chứng tỏ Thôn Phệ Thú cực kỳ cường đại, đấy là bởi vì nó luôn phải nhảy lên truy đuổi để không mất dấu đám Lâm Dịch cho nên mới mất thời gian như vậy, nếu là trên mặt đất, đám người Lâm Dịch sớm đã bị đuổi kịp.

- Bây giờ phải làm sao đây?

Lâm Dịch lo lắng nghĩ, thỉnh thoảng quay đầu nhìn lại Thôn Phệ Thú đang vọt tới một độ cao rất lớn, đám Lâm Dịch phi hành cách hơn trăm mét, nhưng mỗi lần Thôn Phệ Thú nhảy lên đầu có thể đạt tới độ cao ngang hàng với đám người Lâm Dịch, hơn nữa nó nhảy liên tục không lúc nào dừng lại, hầu như vừa bắn lên, đôi mắt màu huyết nâu hung hăng nhìn đám người Lâm Dịch, nhe răng rít gào phẫn nộ từng đợt.

- Lâm Dịch! Lên cao nữa đi!

Giọng nói của Thủy Linh Lung vang lên, Lâm Dịch nhất thời phản ứng, thân hình hơi dừng lại sau đó bay lên cao.

Thôn Phệ Thú cho dù nhảy cao thế nào, nhưng nó là ma thú thổ hệ, không cách nào có thể bay lên.

Vừa thấy Thôn Phệ Thú quá mức kinh hãi thế cho nên nghĩ muốn trốn khỏi phạm vi hoạt đông của nó, ngược lại quên mất nơi cao chính là nơi an toàn nhất!

Thôn Phệ Thú thấy mọi người bay lên cao nhất thời bộc phát tiếng gầm giận dữ, lần thứ hai thân thể hạ xuống liền khom người sau đó chợt bắn lên, một tầng khói lớn từ chân nó phát ra, từ trên cao nhìn lại như vừa xảy ra vụ nổ, Thân thể Thôn Phệ Thú thắng tắp bắn lên cao đuổi theo đám người Lâm Dịch.

Tốc độ của Thôn Phệ Thú cực nhanh, trong khoảng khắc đã vượt lên ba trăm mét.

Trên trán Lâm Dịch rịn mồ hôi, nhưng lúc này hoàn toàn không thể dừng lại, hắn biết đây là một cú nhảy toàn lực của Thôn Phệ Thú, chỉ cần tránh thoát, Thôn Phệ Thú sẽ không nhảy lần nữa!

Lập tức thúc giục quang cầu vọt lên cao, những người khác được màng nước bao vây bên trong cũng khẩn trương kinh hoàng, nhìn phía dưới Thôn Phệ Thú đang tiếp cận cực nhanh.

Rút cuộc, tới độ cao gần sáu bảy trăm mét, Thôn Phệ Thú đã hết sức, phát ra một tiếng rống không cam lòng, thân thể nó dừng lại trên không trung chừng nửa giây, chợt bằng tốc độ cực nhanh rơi xuống mặt đất.

Vài giây sau, một tiềng ầm cực lớn vang lên, khói bụi mù mịt, che hết tầm nhìn của mọi người.

Lại bay lên thêm trăm mét nữa Lâm Dịch mới dừng lại, Lam sắc lĩnh vực cứ thể lơ lửng giữa chừng trên không trung gần nghìn mét, mọi người thấy thân thể khẽ nhẹ đi, màng nước bên ngoài đã biến mất không thấy, lúc này mọi người mới cảm nhận được chân chính cảm giác phi hành!

- Lâm Dịch, lần này thực sự cảm ơn! Nếu không phải có ngươi, chúng ta nói không chừng...

Một gã chiến sĩ trung niên Lý gia nhất thời cảm kích nói với Lâm Dịch, từ trong ánh mắt hắn có thể nhìn ra là hắn thật lòng cảm kích.

Lâm Dịch thở dài một hơi, sau đó cười nói:

- Nếu đã cùng nhau vào, chúng ta đã cùng một đội, không cần khách khí như vậy.

Tuy rằng Lâm Dịch nói như vậy nhưng mấy người không tính là thân mật với Lâm Dịch đều biểu thị lòng biết ơn của mình với Lâm Dịch.

- Cảm ơn thì để sau đi, hiện tại chúng ta cần nghĩ chính là bước tiếp theo nên làm gì bây giờ?

Giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng của Lang Sa cắt đứt mấy lời cảm ơn của mọi người.

Qua nhiều ngày như vậy, mọi người đều hiểu một chút về tính cách của Lang Sa, nữ nhân này rất đẹp nhưng tính cách vô cùng lãnh đạm, nàng thậm chí ngay cả ngày chạy lăng quăng cũng không nói một câu.

Nhưng mà mấy ngày nay gặp phải ma thú, lúc đó nàng triệu hoán ra Băng Điểu chiến văn, tự lực giết chết ba đầu thất cấp ma thú khiến mọi người cực kỳ bội phục, tuy rằng đều là thất cấp chiến sĩ nhưng trong đó cũng phân chia cao thấp, thực lực Lang Sa khi dùng chiến văn tuyệt đối đứng trong ba hạng đầu.

Mà trong cảm nhận của mọi người, bài danh đệ nhất tự nhiên là Lâm Dịch rồi, bằng vào lĩnh vực gia trì hai trăm mét của hắn, đủ để hắn trở thành người cực mạnh trong đám người!

Thậm chí rất nhiều người không biết, Lâm Dịch lúc này không phải là một dị năng giả thất cấp, càng không phải thất cấp chiến sĩ, nếu có thể đạt được hai mức độ này... thực lực của hắn không chỉ có đơn giản như vậy.

Về phần Trương Diệc Vũ cùng với nữ tử tuyệt sắc Diệp Song thực lực thế nào... bởi hai người chưa từng ra tay vì thế mọi người cũng không rõ ràng.

- Ta nghĩ chúng ta từ trên cao trực tiếp bay vào, Thôn Phệ Thú bị chúng ta dẫn đi rồi, hiện tại hẳn là không còn ma thú gì nữa rồi.

Thư Mộng nghĩ một lúc rồi đề nghị, mọi người nghe vậy cũng suy nghĩ một chút, Thủy Linh Lung đầu tiên gật đầu nói:

- Thư Mộng nói không sai, Thôn Phệ Thú vừa làm ra động tĩnh lớn như vậy, nếu như xung quanh có ma thú cường đại gì chỉ sợ sớm đã công kích chúng ta, từ trên cao nếu thực sự có biến hóa chúng ta ở trên cao cũng tương đối an toàn.

Kỳ thực nói như vậy nhưng bản tính bát cấp ma thú là sinh hoạt trong phạm vi hai km, trong lãnh địa của nó sẽ không thể tồn tại ma thú nào khác. Bởi vì bát cấp ma thú có ý thức lãnh địa tương đối rõ ràng, mà mọi người lo lắng chỉ bởi vì tính đặc thù của Ma Nguyên động quật, ai cũng không biết nơi này có khác Mạn Vân sơn mạch hay không. Phải biết rằng thời kỳ thượng cổ Mạn Vân sơn mạch là lãnh địa của rất nhiều bát cấp ma thú, thậm chí còn có siêu giao cửu cấp ma thú với ý thức lãnh địa càng cao hơn!

Mọi người nghe xong gật đầu, Thủy Linh Lung nói với Lâm Dịch:

- Chỉ là, lại phiền ngươi rồi!

Lĩnh vực của Lâm Dịch vốn là lấy lĩnh vực của linh hồn kim châu mở rộng ra ngoài mà thành, tuy rằng tiêu hao tinh thần lực của hắn nhưng kỳ thực không chiến đấu thì tiêu hao cũng không lớn, lúc này trong lĩnh vực của hắn chỉ có mười lăm người, lại không chút phản kháng, cho nên thời gian kiên trì của Lâm Dịch còn rất lâu.

Lập tức hắn gật đầu nói:

- Chúng ta xuất phát đi.

Đang nói liền rơi xuống, tầng màng nước lại bao quanh mọi người ý thức Lâm Dịch khẽ động, lĩnh vực nhất thời hướng phía lúc trước bọn họ chạy trốn mà đi.

Bởi vì phía sau không còn Thôn Phệ Thú truy kích vì thế tốc độ lúc này của Lâm Dịch yếu hơn nhiều, chừng hai mươi phút sau, mọi người đã tới trên bầu trời ốc đảo.

user's avatar
Mr. Robot
I'm just anonymous. I'm just alone.
Báo Cáo Vấn Đề Báo Cho Chấp Sự
16 Xem
0 Thích
Cỡ Chữ
Cách Dòng
Font Chữ
Màu Nền
Màu Chữ
Ngày/Đêm
Kiểu Nền