Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 171 Hắc Vân Điểu. (P1)

Bạn đang đọc Chung Cực Truyền Thừa của Vũ Thần Vũ

Phiên bản Dịch · 1295 chữ · khoảng 4 phút đọc

Cho tới bây giờ, Lâm Dịch vẫn chưa hoàn toàn kịp phản ứng. . . Cái này thật sự có chút quá mức thần kỳ rồi. . .

Thủy Linh Lung thấy Lâm Dịch đi đường vẫn có bộ dạng ngơ ngác, không khỏi che miệng khẽ cười một cái nói:

- Rất kinh ngạc sao?

Lâm Dịch ngẩn người, sau đó gật đầu khen:

- Thật là làm cho người ta kinh ngạc!

Trên khuôn mặt xinh đẹp của Thủy Linh Lung lộ ra dáng tươi cười nói:

- Ta lúc đầu thông qua cửa không gian truyền tống, cũng rất kinh ngạc, bất quá kỳ thật ngẫm lại cũng không có gì. . . Cũng giống như dị năng của chúng ta, ở trong mắt người bình thường không phải cũng không thể tưởng tượng nổi sao? Điều khiển hỏa diễm, khống chế nước chảy. . . Mấy cái đó cũng đủ để khiến mọi người ngây người rồi? Nguyên tố tạo thành thế giới này nhiều lắm, Ngũ Hành là nguyên tố chiếm chủ thể trong đó, Không gian không phải cũng giống vậy sao? Nếu ngươi xem nó như một loại dị năng thì cũng không kinh ngạc như vậy nữa đâu.

Nghe được lời nói của Thủy Linh Lung... Lâm Dịch lập tức cảm giác nàng nói phi thường có đạo lý.

Cũng không phải? Điều khiển hỏa diễm, khống chế nước chảy, thậm chí lăng không chế tạo ra lưỡi đao. . . Những dị năng này người bình thường có thể hiểu được sao? Mình tuy rằng cũng là Dị Năng Giả, nhưng dù sao chỉ là thủy hệ Dị Năng Giả, chỗ thần bí của hệ khác, mình căn bản không rõ ràng lắm, lập tức hít sâu một hơi, liền cũng khôi phục bình thường trở lại.

Đột nhiên tưởng tượng. . . Mình ban đầu lúc ở Tông Phạm hậu sơn, sau đó không hiểu thấu xuất hiện ở Cấm kị sâm lâm. . Chỉ sợ cũng là do không gian dị năng quấy phá a? Xem ra, con Chuột thao túng không gian quả thật tồn tại a. . .

Chỉ có điều cho tới bây giờ Lâm Dịch vẫn hoàn toàn không rõ, con Chuột kia vì sao lại được mình đến cấm kị sâm lâm. . . Muốn mạng của mình?

Lâm Dịch lắc đầu, vứt bỏ suy nghĩ lung tung trong lòng, lập tức cùng sóng vai với Thủy Linh Lung đi theo sau lưng bọn người Trát Ma Nhĩ.

Đi ra khỏi nơi như thư quán kia, trước mặt là một hành lang dài, bốn phía hành lang rất yên tĩnh, nhìn qua không hề có người. Hai bên tuy rằng đều có gian phòng, nhưng cửa đều đóng chặt lại, không biết bên trong đến cùng dùng để làm gì. Đi theo sau lưng Trát Ma Nhĩ, xuyên qua hành lang thật dài, đi xuống cầu thang.

Sau khi đi xuống vài lầu, mới ẩn ẩn có tiếng người từ phía dưới truyền lên.

Thoạt nhìn quan hệ của Trát Ma Nhĩ và Khải Hi cũng không tệ lắm, trên đường đi cười cười nói nói với Khải Hi, thỉnh thoảng còn phát ra vài tiếng cười hào sảng.

Rốt cuộc xuống dưới tận tầng sáu, hành lang bên cạnh cầu thang mới thấy xuất hiện bóng người.

Nhìn thấy trang phục của những người kia, Lâm Dịch lập tức hiểu rõ, đây là Vũ Môn, bất quá cụ thể là Vũ Môn ở chỗ nào, Lâm Dịch lại không nói được.

Trang phục của đệ tử Vũ Môn trên toàn bộ đại lục đại khái đều giống nhau, nếu như có ngoại lệ duy nhất thì. . . Đại khái chính là như nơi xa xôi đến cực điểm như Hi Mạn trấn quê quán của Lâm Dịch.

Đi theo sau lưng Trát Ma Nhĩ, đi lên một tầng lầu hành lang.

Lúc này hành lang bên trái, lại không có phòng ốc nữa mà là một loạt rào chắn làm bằng đá ước chừng một mét ba mét bốn. Quay đầu, lại thấy rất rõ cảnh sắc bên dưới.

Xem ra Vũ Môn ở mỗi toàn thành thị đều đều lập ở phụ cận quảng trường trung tâm, cúi đầu nhìn xuống, một quảng trường rất lớn xuất hiện trước mặt Lâm Dịch.

Xem ra khối thành thị khá lớn này, ít nhất so với mấy thành thị Lâm Dịch trước kia từng đến phải lớn hơn rất nhiều. Những người qua lại trên đường phố, rất là náo nhiệt, tuy rằng độ rộng của đường cũng không khoa trương như thành Bách Nhạn, nhưng so với thành Thiên Diệp của hành tỉnh Lí Khắc lại không kém chút nào.

- Đã đến.

Trát Ma Nhĩ ngừng lại ở trước một cái cửa, cười quay đầu nói với mọi người, sau đó làm một động tác mời, bọn người Lâm Dịch lục tục đi vào.

Gian phòng cũng không quá lớn, một cái bàn rộng rãi được bày ở giữa phòng, lúc này trên bàn sớm đã đầy các loại đồ ăn phong phú.

Khải Hi lập tức cười nói:

- Ha ha, lại có lộc ăn rồi!

Ngay lập tức tiến lên phía trước, trực tiếp dùng tay cầm một miếng thức ăn lên, liền hô ăn ngon.

Mọi người không khỏi cười một tiếng. Trát Ma Nhĩ sau khi quay lại đóng kỹ cửa, lúc này mới phân chủ khách ngồi vào chỗ của mình.

Trát Ma Nhĩ bưng chén rượu lên trước người nói:

- Đang ngồi ngoại trừ Lâm Dịch tiểu huynh đệ Trát Ma Nhĩ còn không không quen thuộc lắm ra, mấy vị khác đều là bằng hữu cũ của Trát Ma Nhĩ rồi, Trát Ma Nhĩ cũng không khách sáo nữa, trước tiên xin mời!

Lập tức ngẩng đầu, uống cạn sạch rượu trong ly.

Lâm Dịch nghe được Trát Ma Nhĩ nói đến tên mình có chút ngẩn người, chợt nghĩ đến nhất định là do Lạp Cổ Kỳ nói cho hắn biết, lúc này mới thoải mái lại, có chút cười cười với Trát Ma Nhĩ, cũng bưng chén rượu lên, uống một hơi cạn sạch.

Buổi sáng tất cả mọi người không ăn gì cả, lúc này tuy rằng cũng không đói lắm, nhưng bữa cơm này cũng một mực ăn đến khi mặt trời xuống núi mới tính chấm dứt. Trát Ma Nhĩ đã sớm vì mấy người chuẩn bị xong chỗ nghỉ ngơi, dưới sự dẫn dắt của thị nữ, mấy người từng người tiến vào một gian phòng nghỉ, đương nhiên, hiện giờ Lâm Dịch tự nhiên không thể nào ở cùng một chỗ với Thủy Linh Lung được nữa rồi. . .

Một đêm không xảy ra chuyện gì.

Sáng sớm hôm sau, Lâm Dịch sớm đã thanh tỉnh lại từ trạng thái tu hành, bởi vì đêm qua trước khi nghỉ ngơi Lâm Dịch biết được, thành phố này chỉ là nơi nghỉ tạm của bọn hắn thôi, còn phải lập tức rời đi cho nên hắn sớm đã thanh tỉnh lại.

Đẩy cửa mà ra, lại vừa vặn phát hiện Thủy Linh Lung cũng đi ra từ phòng mình.

- Lão sư, chào buổi sáng nhé.

Lâm Dịch cười vời một tiếng, Thủy Linh Lung cũng gật đầu cười. Sau đó nói:

- Chúng ta đi gọi bọn hắn chút đi.

Lâm Dịch vừa muốn gật đầu, chỉ thấy cửa phòng của bốn người còn lại đều mở ra, mấy người từ bên trong cũng đi ra. Khải Hi cười nói:

- Không cần, chúng ta lên đường thôi.

Thực lực những người này đều không bình thường, khi Lâm Dịch và Thủy Linh Lung mở cửa ra cũng đã kinh động đến bọn hắn, thế nên tất cả đều đứng lên.

Bạn đang đọc Chung Cực Truyền Thừa của Vũ Thần Vũ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 22

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự