Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 120 Rốt cuộc là ai? (P2)

Bạn đang đọc Chung Cực Truyền Thừa của Vũ Thần Vũ

Phiên bản Dịch · 1291 chữ · khoảng 4 phút đọc

Nhưng mà đối với tất cả chuyện này, Lâm Dịch căn bản không có chút phản ứng, vẫn đi thẳng tới thi thể của Ny Nhi... Mà hai người đang nâng thi thể của Ny Nhi lên cũng đã bỏ xuống mặt đất, trên mặt hiện ra biểu lộ sợ hãi và thối lui.

- Chờ một chút!

Vào thời điểm tất cả đệ tử Vũ Môn chuẩn bị phát động công kích về phía Lâm Dịch, một thân ảnh uy nghiêm hiện ra, sau đó đám người tách ra, một gã trung niên nam tử bộ dáng khôi ngô từ trong đám người đi.

- Môn chủ!

Bốn tên đệ tử Vũ Môn lập tức cung kính hô lên, trung niên kia phất phất tay, không nói gì, chỉ nhìn Lâm Dịch đang từ từ đi tới chỗ thi thể của Ny Nhi.

Lâm Dịch ngồi xổm xuống, một bàn tay vững vàng mang theo chút run rẩy sờ lên thi thể đã cứng ngắt của Ny Nhi, trong bàn tay cứng ngắt đó mang theo một chút ôn nhu, thi thể vẫn còn chút hơi ấm ... Hiển nhiên, nàng chết đi không được bao lâu cả.

- Rốt cuộc là ai?

Âm thanh giống như tiếng gào thét từ trong miệng của Lâm Dịch truyền ra. Chợt bởi vì cảm xúc chấn động mà tinh thần lực không thể khống chế bộc phát ra kịch liệt, một cổ sát ý khổng lồ lan tràn ra chung quanh, bỗng nhiên đám người chung quanh cảm giác nhiệt độ giống như đã giảm xuống vài độ, một cổ ác hàn từ trong đáy lòng không tự chủ mà dâng lên.

Sắc mặt trung niên đại hán này kịch biến, ánh mắt nhìn về phía Lâm Dịch mang theo một tia thần sắc không thể tưởng tượng được, hắn giống như không tin được vào sát ý khổng lồ này, lại từ trong thân thể của một thiếu niên gầy yếu trước mặt truyền ra.

- Rốt cuộc là ai?

Lâm Dịch lại thấp giọng hỏi nhỏ một tiếng, ánh mắt trống rỗng quét nhìn bống phía, lọt vào trong tầm mắt chính là những gương mặt cực kỳ quen thuộc.

Ni Bột, Lôi Cách. Lý Á... Những thân ảnh thẳng tắp, nụ cười chất phác của từng người hiện ra trong đầu óc của hắn, cho dù hắn không cách nào tưởng tượng được, không ngờ mới rời đi chưa được ba giờ, hôm nay đã thiên nhân cách biệt!

- Rốt cuộc là ai?

Lâm Dịch ngửa đầu lên trời hét lớn một tiếng.

Tinh thần lực toàn diện không khống chế được, làm cho sát khí cường đại không bị áp chế toàn diện bộc phát ra ngoài, giống như biến thành gió bão thực chất, tất cả mọi người vây chung quanh Lâm Dịch cảm nhận được một cảm giác ác hàn tử trong đáy lòng bộc phát ra.

Tất cả mọi người bị lực lượng biến thành thực chất này làm cho chấn động bay ra ngoài! Trong nháy mắt công phu, lấy Lâm Dịch làm nguyên điểm, trong khu vực hai mươi mét chung quanh hắn không có một người nào.

Trung niên khôi ngô cũng khó có thể ngăn cản được sát khí cường đại của Lâm Dịch tích lũy trong suốt hai năm qua, bước chân liên tục đạp đạp lui ra sau hơn mười mét, lúc này mới đứng vững thân hìnhm trong ánh mắt nhìn về phía Lâm Dịch, lập tức tràn ngập kinh hãi!

- Thiếu niên này, rốt cuộc là người nào?

Trung niên khôi ngô vô cùng kinh hãi khó hiểu.

Kể cả trung niên nhân ở trong, ánh mắt tất cả mọi người nhìn về phía Lâm Dịch đều tràn ngập sợ hãi... Mà một ít dân cư ở ngoại vi hoảng sợ quay đầu chạy ngược lại, mà những cư dân ở xa cũng kinh ngạc một hồi.

Tiếng gào thét kinh thế hãi tục này kéo dài gần một phút đồng hồ mới dừng lại hoàn toàn... Lâm Dịch quỳ rạp xuống đất, lẩm bẩm nói:

- Là ta... Là ta hại các ngươi...

Lâm Dịch vốn rất thông minh, nhưng hắn không có kinh nghiệm, không hiểu nhân tâm hiểm ác mà thôi, lúc này sự thật tàn khốc ở trước mặt, hắn bi thương, nhưng trong đại não bắt đầu suy đoán nguyên nhân đám người Lôi Cách bị giết chết.

Những người đáng thương này từ trong khu rừng cấm kỵ đi ra cùng hắn, thời gian ngắn nhất cũng ở trong rừng rậm vượt qua bảy năm, khả năng báo thù là không có.

Nếu như nói là cái tổ chức kia, lại càng không có khả năng... Từ trong đối thoại của Hi Nhĩ và Kha Nhĩ lúc đó, Lâm Dịch có thể suy đoán ra thượng cấp của bọn chúng là một tổ chức cực kỳ thần bí. Nhưng cho dù lớn thế nào, thần bí thế nào. Cũng không có khả năng hoàn toàn đoán ra thời gian và địa điểm dừng chân của bọn Lâm Dịch lúc đi ra, mà bọn họ tới thành thị này mới được vài canh giờ, làm sao có thể triệu tập lực lượng cường đại như thế cơ chứ, dưới tình huống không phát giác thì làm cách nào giết chết bốn trăm người đây? Huống hồ, tổ chức này làm sao có thể phạm phải sai lầm cấp thấp như thế chứ? Mặc dù muốn giết... Đoán chừng cũng trước tiên đi giết mình a? Những người đáng thương này, căn bản không đáng cho bọn chúng làm vậy dù sao, ở trong phạm vi thành thị mà giết người, cũng không thể trong một lần duy nhất giết nhiều người như vậy, quả thực chính là khiêu khích luật pháp của Bạch Đế đế quốc a! Lâm Dịch không tin những người kia biết rõ việc ngu như vậy mà vẫn làm.

Như vậy, chỉ còn lại khả năng duy nhất, đó chính là tiền mình cho bọn họ.

Mà từ ngoài nhìn vào thì thấy bốn trăm người này hoàn toàn không có sức chiến đấu, mà lúc đó mình cũng không có suy nghĩ nhiều, sau khi từ trong Liệp Ma công hội đi ra liền trực tiếp đi tới địa phương của thợ mỏ, hơn nữa không cố kỵ mà đưa tạp phiến cho Lôi Cách... Đây chính là sáu trăm vạn kim tệ a, đừng nói là bốn trăm người sức trói gà không chặt, chỉ cần có khả năng, cho dù là bốn trăm tráng niên, một ít dân liều mạng cũng dám đánh chủ ý lên bọn họ.

- Đều là sai lầm của ta... Đều là ta sai...

Lâm Dịch thống khổ nhắm hai mắt lại.

Đồng thời, một cổ lửa giận lập tức tràn ngập trong ngực của hắn.

Phải báo thù! Nhất định phải báo thù!

Thời điểm Lâm Dịch mở hai mắt ra lần nữa, một đôi mắt màu hiện ra một tia huyết sắc rất rõ ràng.

Đột nhiên hắn vươn người đứng dậy, hắn quay đầu nhìn về phía thành thị.

- Ta không quản các ngươi là ai, có bao nhiêu thực lực, ta chỉ nói cho các ngươi biết, các ngươi... Chết chắc rồi.

Dưới sự bao phủ của tinh thần lực từ Lâm Dịch, hắn trong tình huống không có kết ấn mà có thể Phá Môn hoàn toàn, bỗng nhiên đạo hào quang màu lam sắc từ trên người của hắn dâng lên, một chữ chết hiện ra trước mặt của hắn, sau đó, dùng ám kình đem lời nói của mình truyền đi.

Bạn đang đọc Chung Cực Truyền Thừa của Vũ Thần Vũ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 23

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự