Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 118 Độc thân ra đi. (P4)

Bạn đang đọc Chung Cực Truyền Thừa của Vũ Thần Vũ

Phiên bản Dịch · 1310 chữ · khoảng 4 phút đọc

Khắc Lý Tư không hiểu thấu lời nói của thiếu niên thấp bé nên nhẹ gióng cười, nói:

- Nếu chưa biết thuộc tính, ngươi muốn buông tha cho Ngũ Hành sao?

Khắc Lý Tư lạnh lùng liếc nhìn thiếu niên thấp bé, sau đó quay người lại liếc nhìn phương hướng Lâm Dịch biến mất, bỗng nhiên chung quanh hắn xuất hiện con gió lốc. Trong khoảnh khắc bao phủ cả người của hắn, sau khi xoáy lên mấy vòng, cũng lúc đó tiêu tán, biến mất không thấy gì nữa.

Thấp thiếu niên nhìn địa phương Khắc Lý Tư biến mất, trong miệng theo thói quen thì thầm một câu:

- Yêu huyễn gia hỏa.

Sau đó lại liếc mắt nhìn về phía phương biến mất của Lâm Dịch, trên khóe miệng của hắn xuất hiện một nụ cười, nói:

- Ngươi là thuộc tính gì? Hình như rất là tốt a.

Sau đó chỉ thấy thân thể của hắn thẳng tắp lên, giống như đang rơi xuống một cái hố, mà mặt đất hắn đang đứng, vẫn bằng phẳng như cũ.

Lâm Dịch nhanh chóng rời khỏi con đường vừa rồi, sau đó đi một lúc lâu mới chậm lại, nhưng tim đập vẫn nhanh như trước.

- Vừa rồi không có khống chế được a!

Trong nội tâm Lâm Dịch thầm tự giễu một tiếng, nhưng chuyện này cũng khó trách, bất luận kẻ nào sau khi liều sống liều chết trong rừng rậm, sau khi biết được tin tức quê quán của mình xa xôi như vậy, cũng không khống chế được cảm xúc giống như Lâm Dịch cả a.

- Chẳng lẽ... Còn phải tốn thời gian hai ba năm để chạy về sao?

Lâm Dịch cảm thấy có chút do dự, tuy thời gian hai ba năm nghiêm khắc mà nói không tính là quá lâu, nhưng hắn đã tu luyện hai năm rồi, bay giờ quay trở lại thì phải tốn tốn thời gian tới hai ba năm, cảm giác có chút không tính nguyện.

Càng nghĩ càng bực bội, không khỏi lắc đầu nói ra:

- Kệ nó! Đi một bước tính một bước a.

Sau đó, ngẩng đầu nhìn chung quanh.

Lúc này cảm thấy không có chuyện gì, Lâm Dịch mới có thời gian cảm thấy phong cách kiến trúc nơi này không giống như Khắc Lâm hành tỉnh a, ở đây rất ít khi nhìn thấy kiến trúc cao hơn hai ba mươi mét, mà phòng ốc ở đây cũng chỉ có tầng hai va tầng ba là nhiều.

Xem một hồi, Lâm Dịch không tự giác mà sờ sờ cằm, nhưng bàn tay vừa sờ lên, cảm giác râu của hắn đã mọc dài, lúc này Lâm Dịch mới tới mình cần phải nghỉ ngơi và hồi phục a, cúi đầu xem xét, bộ trang phục tu hành mặc trên người đã biến thành màu đen, tuy chất lượng không có vấn đề gì, nhưng trong rừng rậm thì khó tránh khỏi bị dính một ít bùn đất và nước bẩn a, cho nên rất dơ dáy bẩn thỉu.

Hơn nữa, hôm nay đã tiến vào mùa đông, mà trang phục tu hành lại là tay ngắn, tuy không cảm giác được lạnh, nhưng hắn ăn mặc như thế này cũng có người không nhịn được mà ghé mắt nhìn.

- Khó trách một đường đi tới, tất cả mọi người đều dùng loại ánh mắt này nhìn mình.

Ngay từ đầu còn cho rằng người ta hiếu kỳ với bao da rắn màu tím của mình... Bây giờ nghĩ lại, hóa ra là bọn họ đang nhìn quần áo của mình a!

Loại suy nghĩ này, lại nhìn thấy người đi đường chung quanh dùng một loại ánh mắt hiếu kỳ nhìn hắn, cho nên trong lòng Lâm Dịch có chút khó chịu, vội vàng liếc nhìn chung quanh, vừa vặn có một cửa hàng quần áo ở gần đó, ở ngay trước mặt, Lâm Dịch cất bước tiến vào.

Tiến vào cửa tiệm quần áo, Lâm Dịch trực tiếp bảo người bán hàng tùy tiện tìm hai bộ quần áo giày tất, dùng tổng cộng mười một ngân tệ, cũng may thời điểm ở Liệp Ma công hội Lâm Dịch bảo nhân viên phục vụ đổi cho mình một trăm kim tệ thành tiền lẻ, cũng không có hành hạ người thanh toán tiền.

Sau khi mua quần áo hắn cũng không có trực tiếp mặc liền, chạy đi liên tục ba tháng, một đường đi không có tắm rửa, trên người đều tản ra mùi hôi khiến người ta nhíu mày.

Trả tiền, rời khỏi tiệm quần áo, Lâm Dịch đi thẳng tới một lữ điếm.

Cũng may thành thị này tuy không lớn, nhưng lại có rất nhiều lữ điếm, sau khi thuê một căn phòng, dưới sự dẫn dắt của bồi bàn, Lâm Dịch đi theo, sau đó bảo bồi bàn chuẩn bị một thùng nước cho mình, bắt đầu sửa sang lại dung nhan của mình.

Tổng cộng tốn hao chừng một tiếng đồng hồ, thời điểm Lâm Dịch đi trở ra, đã hoàn toàn khác với lúc trước.

Rốt cuộc gương mặt thanh tú cũng nhìn thấy ánh mặt trời, tóc dài chạm vai cũng được Lâm Dịch dùng tiểu đao cắt ngay ngắn, hai năm sinh sống trong rừng rậm không có mặt trời, màu da của Lâm Dịch cũng biến thành màu sắc tái nhợt, nhìn thấy hắn giống như người bị bệnh.

Đôi bông tai màu bạc tản ra ánh sáng từ lỗ tai, cũng bị những sợi tóc che khuất lập lòe, nếu luận vẻ bề ngoài, đúng là một thiếu niên thanh tú gầy yếu.

Nhưng kiếp sống hai năm trong rừng rậm, trong bất tri bất giác đã làm cho Lâm Dịch tản ra sát khí cực kỳ đậm đặc, tuy bị tinh thần lực khống chế nên không trực tiếp tản ra, nhưng trong lơ đãng, khí tức lạnh lùng này đã làm cho Lâm Dịch biến thành khí chất lãng tử.

Tổng thể mà nói, Lâm Dịch đã trở lại hình tượng hai năm trước khi vào trong học phủ. Chỉ có điều, khi đó trên mặt vẫn còn nét ngây thơ, nhưng trải qua hai năm ma luyện sinh tử, đã hoàn toàn biến mất, Lâm Dịch hiện tại, không thể nghi ngờ chính là một nam nhân cực kỳ có mị lực.

Từ buổi sáng cho tới giữa trưa Lâm Dịch cũng không có dùng cơm, nghỉ ngơi và hồi phục dung nhan của mình, Lâm Dịch tùy ý đi đến đại sảnh ăm một ít điểm tâm, liền bắt đầu dùng cơm.

Nhưng thời điểm hắn dùng cơm, Lâm Dịch vẫn suy nghĩ bản thân mình nên hành động như thế nào, tuy lần này đi tới hành tỉnh Khắc Lý cần thời gian hai năm, đường xá cực kỳ xa xôi, nhưng sau khi Lâm Dịch trải qua nghỉ ngơi và khôi phục dung nhan của mình đã có thời gian cân nhắc, cũng có quyết định.

Nhưng nói đi cũng nói trở lại... Trở về làm gì? Sau khi bản thân mình trở lại Khắc Lâm hành tỉnh, chỉ sợ bọn người La Á cũng đã sớm tốt nghiệp và trở về nhà rồi, bản thân của mình trở về có thể làm được gì đây?

Hơn nữa... Phụ thân và Lâm Yến, lúc này cũng không có ở nhà, vậy hắn trở về làm gì đây?

Nghĩ đến phụ thân Lâm Cường và muội muội Lâm Yến, Lâm Dịch đột nhiên sững sờ, trong đầu rất nhanh hồi phục trở lại, dị năng của Lâm Yến thức tỉnh, Lâm Cường quyết định mang nàng đi học tập dị năng... Mà mục tiêu của bọn họ là...

Bạn đang đọc Chung Cực Truyền Thừa của Vũ Thần Vũ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 23

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự