Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 115 Độc thân ra đi. (P1)

Bạn đang đọc Chung Cực Truyền Thừa của Vũ Thần Vũ

Phiên bản Dịch · 1307 chữ · khoảng 4 phút đọc

Trong đại sảnh, còn có vài chục tên giám sát, nhìn thấy nhiều thợ mỏ đi ra như vậy, bọn chúng biết đại thế đã mất, tự động đi tới quỳ rạp xuống đất, khóc lúc cầu xin thợ mỏ tha thứ.

Đến lúc này, Lâm Dịch cảm giác đã không cần mình tiếp tục làm chủ, cũng không nói gì, chúng thợ mỏ thấy Lâm Dịch không nói gì, cho rằng Lâm Dịch cố tình bỏ qua đám giám sát nay. Nhớ tới công lao Lâm Dịch giúp cho bọn họ có được tự do, tuy trong lòng hận đám giám sát này tới cực điểm, nên cũng không lấy mạng của chúng, hơn mười tên giám sát kia lập tức khóc lóc rối tinh rối mù, quỳ rạp xuống trước mặt thợ mỏ thừa nhận tội lỗi. Trong đó có vài tên trong quá trình sám hối cảm thấy tội lỗi của mình đã quá rõ ràng, một hồi áy náy không chịu nổi, liền đâm đầu xuống đất tự sát.

Thấy một màn này, đột nhiên Lâm Dịch cảm thấy nghi hoặc, việc mình làm, chỉ sợ đã giết hơn mấy trăm người rồi a? Nhưng những người này, thật sự chỉ có phương pháp giết chết là tốt nhất hay sao?

Lần đầu tiên Lâm Dịch sinh ra nghi hoặc với thủ đoạn của mình, trên mặt biệu lộ vẻ đăm chiêu khó hiểu.

Tất cả chuyện này đã chuẩn bị hoàn tất, Lâm Dịch liền ở lại trong doanh địa một đêm, sáng sớm ngày mai, liền ngồi Ước Ba Long trở về thành thị.

Lập tức đưa tới một hồi hoan hô... Trong bọn họ, tới nơi này thời gian dài nhất là mười năm. Ngắn nhất cũng tiếp cận sáu bảy năm. Thành thị, đối với bọn họ mà nói là giấc mộng không thể thực hiện được, bởi vì quá kích động, rất nhiều người giám sát trong phòng kia, một đêm không ngủ được.

Mà Lâm Dịch thì đi suốt đem đến rừng rậm bên ngoài nơi trú quân, đem bọn người Lôi Cách tiếp trở lại. Sau khi bọn Lôi Cách biết rõ Lâm Dịch đã giải cứu tất cả thợ mỏ, đương nhiên lại cảm tạ một hồi, một hồi quỳ xuống, làm cho Lâm Dịch rất đau đầu.

Một đêm dưới sự kích động tâm tình của đám thợ mỏ qua đi.

Sáng sớm hôm sau, ba mươi đầu Ước Ba Long chờ xuất phát.

Số lượng thợ mỏ khoảng chừng bốn trăm người. Cũng may ba mươi đầu Ước Ba Long có thể ứng phó. Mà trong đám thợ mỏ có ít người giống như Lôi Cách, trước kia có chăn nuôi qua Ước Ba Long, phương diện điều khiển không bị ảnh hưởng, dần dần, Ước Ba Long bay lên không trung, với tư cách là vật chuyên chở đồ vật tiếp tế từ bên ngoài vào đây, cho nên không cần đám người Lôi Cách thao túng, Ước Ba Long đã dựa theo phương hướng quen thuộc xuất phát...

- Rốt cuộc cũng rời đi.

Trong lòng Lâm Dịch thở ra một hơi, mặt trời vừa lên, câu chuyện vẫn còn tiếp tục.

Có Ước Ba Long thay đi bộ, tốc độ rời đi cũng cực kỳ mau lẹ, xem ra những con Ước Ba Long này đều đã tiếp nhận huấn luyện chuyên môn, có thể duy trì phi hành trong thời gian dài.

Đương nhiên, cho dù phi hành thời gian dài, cũng không có khả năng tiếp tục phi hành mấy tháng. Cũng may những con Ước Ba Long này thường xuyên đi tới đi lui từ nơi trú quân nô lệ và ngoại giới, cho nên trong cái rừng rập khắp nơi đều không an toàn này trong mắt của Lâm Dịch, không ngờ lại xuất hiện khu vực không có cây cối và ma thú nên rất an toàn... Xem ra tổ chức này rất phí tâm tư đối với những nơi này. Mặc dù không có phái người tới đóng ở, nhưng cây cối trong phương viên mấy ngàn trượng đều bị chặt đứt, đủ chỗ cho ba mươi đầu Ước Ba Long dùng làm nơi nghỉ ngơi và khôi phục sức lực.

Đương nhiên, thời điểm dừng lại này, những người thợ mỏ kia cũng không dám tùy ý hạ xuống người Ước Ba Long. Chỉ có Lâm Dịch là đi dạo ở gần đó một chút, gặp được vài đầu ma thú Nhị Tam cấp, đều thuận tay giết chết, cảm thấy nghi hoặc tại sao trong chỗ sâu của rừng rậm, như thế nào lại tồn tại địa phương như thế này.

Cũng may Lâm Dịch cũng không có ý định miệt mài theo đuổi, cứ như vậy mà liên tục đi tới không ngừng.

Thời điểm Lâm Dịch ở trên lưng của Ước Ba Long nhìn thấy tòa thành thị đầu tiên, đã là ba tháng sau.

Lúc này chính là vào giữa trưa, lúc trước ở trong doanh địa nô lệ những thợ mỏ này đã mang theo đồ ăn và thức uống đủ nhiều, trải qua những ngày nghỉ ngơi và hồi phục điều dưỡng, mặc dù nói muốn khôi phục thân thể hoàn toàn giống như trước khi tiến vào nơi trú quân là chuyện không thể nào, nhưng thần sắc của bọn họ đã tốt hơn so với lúc còn ở lại trong nơi trú quân, sau khi thấy được thành thị, tất cả nô lệ của nơi trú quân đều ôm lấy nhau khóc lóc, đại đa số bọn họ cho rằng cả đời nay, không còn có cơ hội sống cuộc sống như người bình thường.

Tòa thành thị này cách rừng rậm chừng một ngàn dặm. Mà những thành thị ở gân rừng rậm, đều là những nơi cực kỳ hoang vu.

Người trong thành thị của Bạch Đế đại lục, không người nào dám tùy ý tiến vào vùng hoang dã hoang vu. Tuy cách rừng rậm hơn ngàn dặm, dã ngoại hoang vu cũng không coi vào đâu. Nhưng ở trong đó vẫn có ma thú cường đại ẩn nấp. Người bình thường đơn độc tiến vào, căn bản chẳng khác gì muốn chết.

Thành thị này đương nhiên cũng không phải là thành phố lớn, tuy nhiên như thế, từ trên không trung quan sát bao quát, thực sự còn lớn hơn so với Thành Hi Á nhiều.

Hơn ba mươi đầu Ước Ba Long từ không trung hạ xuống, lập tức khiến cho cư dân trong thành phố không lớn này hiếu kỳ đi ra xem. Ước Ba Long thì bọn họ vẫn nhận ra.

Sau khi thay đổi quần áo giám sát, những thợ mỏ này nhìn từ trên xuống đã không còn vẻ chán nản. Nhưng bộ dáng của bọn họ vẫn còn là da bọc xương, làm cho những cư dân nhìn thấy rất là rung động.

Kế tiếp phải an trí những thợ mỏ này thế nào làm cho Lâm Dịch cảm thấy rất đau đầu. Càng nghĩ, Lâm Dịch liền đánh chủ ý lên một bao ma hạch trên người.

Bảo bọn họ chờ ở ngoài thành phố một chút. Lâm Dịch liền đi thẳng vào trong thành, mà lúc những thợ mỏ này nhìn thấy cư dân thành phố ở gần đó nhìn bọn họ với ánh mắt tò mò, cũng không khỏi cúi đầu xuống... Nhiều năm sinh hoạt trong cảnh nô dịch, làm cho tận đáy lòng của bọn họ sinh ra cảm giác tự ti, sau khi cao hứng bừng bừng lúc ban đầu, thời điểm những người này nhìn thấy cư dân của thành phố, vẻ tự ti ẩn sâu trong đáy lòng đã không ức chế được mà xuất hiện.

Bạn đang đọc Chung Cực Truyền Thừa của Vũ Thần Vũ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 21

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự