Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 103 Lâm Dịch nổi giận. (P2)

Bạn đang đọc Chung Cực Truyền Thừa của Vũ Thần Vũ

Phiên bản Dịch · 1352 chữ · khoảng 4 phút đọc

Kiệt Khắc lập tức giận dữ, thấy đối phương đang đi tới gần, thời điểm cách hắn khoảng chừng mười mét, trực tiếp dùng đao trong tay chém tới.

- Đi chết đi!

Xông tới trước người của Lâm Dịch, tay phải giơ đao lên, miệng quát! Sau đó chém mạnh từ trên xuống.

Hiển nhiên, tâm tình phiền muộn trước kia, hắn muốn phát tiết trên người của Lâm Dịch, thấy bộ dáng tay không tấc sắt của Lâm Dịch, trong đầu của hắn lúc này cũng đã quên đi nguyên nhân đối phương xuất hiện ở nơi này. Thầm nghĩ một đao chém tới tên đứng trước mặt này thành hai khúc để phát tiết tâm tình!

Sắc mặt của Lâm Dịch vô cùng âm trầm, tốc độ bước chân không giảm chút nào, thời điểm đối phương sắp chém tới đầu của mình, bỗng nhiên đùi phải của Lâm Dịch giống như bị biến mất.

Răng rắc!

Tiếng gãy xương thanh thúy vang lên, thời điểm này Kiệt Khắc hoàn toàn không biết xya ra chuyện gì, xương cốt bộ ngực của hắn đã gãy hoàn toàn.

Trong nháy mắt chân phải của Lâm Dịch đạp thân thể của hắn bay ra ngoài, sau khi bay một khoảng cách hơn chục thước, văng vào một cây đại thụ, lúc này mới rơi xuống.

Nhưng mà trước lúc Kiệt Khắc rơi xuống mặt đất, cũng đã chết không thể chết lại.

Bỗng nhiên sắc mặt mấy người còn lại biến đổi lớn, chiêu thức này của Lâm Dịch đã chấn trụ bọn họ.

Lâm Dịch vẫn không thèm để ý tới mà từ từ bước về phía bọn họ... Đám người này chuyện cặn bã gì cũng làm, làm cho nội tâm của Lâm Dịch vô cùng phẫn nộ, cho nên hắn quyết định không bằng giết bọn chúng thật dứt khoát, sau khi bọn chúng chết, sẽ cho bọn chúng mang theo sợ hãi mà chết đi.

Sát khí cường đại lập tức từ trong thân thể của Lâm Dịch tràn ngập ra ngoài, giống như một đám mây đen bao phủ nội tâm của những kẻ này... Lúc này bọn họ đã không còn ai nhắc tới việc Lâm Dịch tới từ chỗ nào, sắc mặt bọn họ tái nhợt lui về phái sau, thậm chí ngay cả cầu xin tha thứ cũng quên đi.

Sắc mặt của Lâm Dịch vẫn âm trầm, tinh thần lực bộc phát ra sát khí cường đại làm cho đám người cặn bã này ngay cả ý niệm chạy trốn cũng không xuất hiện trong đầu.

- Các ngươi đáng chết!

Càng chạy càng gần, lời nói trong miệng của Lâm Dịch phi thường bình tĩnh, bình tĩnh tới mức không mang theo một tia tức giận... Nhưng lời này lọt vào trong tai của những kẻ này, giống như âm thanh của ma quỷ vang vọng từ trong cửu u địa ngục ra, một cổ hàn khí bao phủ bọn họ vào bên trong, trong đó có hai gã nhát gan, bị dọa ngay cả * đái cũng lòi ra.

Thời điểm bọn người Lôi Cách thở hồng học từ trong rừng cây lao ra, tràng cảnh xuất hiện trong mắt của bọn họ làm cho bọn họ chấn kinh, thân thể căng cứng, ngơ ngác mà nhìn chung quanh...

Lâm Dịch đứng quay lưng về phía bọn họ, nhưng mà cái bóng lưng này, lại để lộ ra sát khí vô hạn.

Một thân thể mềm yếu từ từ ngã xuống trước mặt của Lâm Dịch... Bỗng nhiên đồng tử đang sợ hãi của Lôi Cách co rút lại, bởi vì hắn rõ ràng trông thấy bộ dáng trên mặt của thi thể vừa ngã xuống trước mặt, mang theo sợ hãi và vặn vẹo do đau đớn.

Đây còn là thân thể con người hay sao? Thân thể người mà mềm nhũn ra như vậy thì người này đã không còn một lóng xương nào lành lặn cả! Bộ dáng vặn vẹo giống như con rắn dang từ từ nằm xuống mặt đất.

Hai chân của người này hoàn toàn phân ra thành hai góc vuông về hai phía, đầu gối đã sớm bị đánh nát bấy! Hai tay giống như thân thể của động vật nhuyễn thể co rút vào bên trong cơ thể. Máu tươi từ trên đỉnh đầu hắn chảy xuống thân thể, khắp thân thể đều là máu, hai con mắt trong hốc mắt đã không còn, há to mồm nhưng bên trong trào ra máu tươi màu đen.

Nhìn thấy người này vặn vẹo tắt thở không lâu, những người đứng bên cạnh Lôi Cách lúc này trong lòng xuất hiện cảm giác lạnh lẽo... Người này trước khi chết, phải thừa nhận thống khổ như thế nào mới được chết đây?

Cứ sững sờ mà nhìn như vậy, sững sờ quên mất cả phản ứng...

- Ọe...

Giống như phản ứng dây chuyền, tiểu nữ hài Ny Nhi là người đầu tiên không chịu nổi dạy dày quay cuồng mà bắt đầu nôn mửa. Ngay sau đó, những nữ hài nhi khác cũng không chịu nổi tràng cảnh huyết tinh trước mặt mà bắt đầu nôn mửa theo, nhưng trong bụng vốn không có tí thức ăn nào nên làm gì có thứ gì khác mà nôn chứ, chỉ có một tia nước dịch xanh lá từ trong dạ dày tràn ra khỏi khóe miệng mà thôi.

Lâm Dịch từ từ quay đầu lại, sau khi thấy biểu tình của mấy người này thì hắn cũng sững sờ một chút, nhìn lại kết quả do mình tạo ra khi nổi giận làm ra, ngay cả bản thân mình cũng cảm thấy chấn động, lập tức âm thầm tự trách mình ra tay sao mà vô cùng tàn khốc như vậy.

Đương nhiên, trách cứ thì trách cứ, nhưng trong lòng Lâm Dịch không mang theo chút hối hận nào, sát khí kinh thiên được tinh thần lực thu hồi, Lâm Dịch quay đầu lại, vừa mới chuẩn bị nói chuyện, đã nhìn thấy bọn người Lôi Cách theo bản thân mà lui về phía sau hai bước, ánh mắt lộ ra vẻ sợ hãi thật sâu nhìn mình.

Lâm Dịch trầm mặc, sau đó cúi đầu xuống, biết là thủ đoạn của mình đã hù dọa những người này, trong lúc nhất thời không biết nên nói cái gì nên Lâm Dịch cũng xoay người lại, dùng ngữ khí nhàn nhạt nói chuyện:

- Tiếp tục đi thôi.

Nói xong, trực tiếp bước đi đầu tiên.

Lôi Cách thấy Lâm Dịch tiếp tục đi thẳng, lại liếc nhìn tràng cảnh bi thảm trên mặt đất, lập tức hiểu ra biểu tình vừa rồi của đám người bọn họ là không thích hơp. Lập tức hô:

- Đại nhân! Chúng ta...

Nhưng sau đó không nói thêm được điều gì cả, thân thể Lâm Dịch đã tiến vào rừng cây.

Lôi Cách nhìn cảnh dưới mặt đất, một lúc lâu sau mới ngẩng đầu lên lộ ra ra biểu tình ngưng trọng:

- Ta biết rõ trong lòng mọi người đã sinh ra ý tứ sợ hãi với đại nhân, trên thực tế, ta cũng như thế, nhưng chúng ta phải biết rõ, đại nhân làm như vậy là đòi lại công đạo cho chúng ta! Những người này là cặn bã, dù có chết một ngàn lần một vạn lần cũng không đuể cho chúng đền tội do chúng gây ra! Còn nhớ rõ người nhà của chúng ta chết trong doanh địa thế nào không? Còn nhớ rõ những tên cặn bã này tàn sát thân nhân, bằng hữu, thê tử, nữ nhi của chúng ta như thế nào không? Chết như vậy, xem như tiện nghi cho bọn chúng!

Nói xong lời cuối cùng, Lôi Cách cũng cảm giác lửa giận của mình đã bốc lên bừng bừng... Thê nữ của hắn, cũng là sau khi bị đám người kia vũ nhục đùa bỡn, không chịu nổi lăng nhục mà tự sát...

Bạn đang đọc Chung Cực Truyền Thừa của Vũ Thần Vũ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 24

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự