1140
960
720

Chương 102: Lâm Dịch nổi giận. (P1)

- Các ngươi chờ ở chỗ này một chút!

Đột nhiên Lâm Dịch nói ra, cũng không làm ra phản ứng nào khác. Thân hình nhảy lên một cái thật mạnh! Hướng về phía trước lao tới.

Bọn người Lôi Cách bị hành động đột ngột của Lâm Dịch mà cảm thấy sửng sờ, nhưng mà tại sao tốc độ của Lâm Dịch lại nhanh như thế? Thời điểm bọn họ có phản ứng, Lâm Dịch đã biến mất trong tầm mắt của bọn họ.

- Lôi Cách đại ca, đại nhân đang làm gì thế?

Một trung niên kinh ngạc hỏi.

Nhưng Lôi Cách làm sao mà biết Lâm Dịch muốn làm thế nào chứ? Chau mày và nói:

- Chúng ta lập tức đi qua! Đại nhân nhất định là phát hiện cái gì đó!

Nói xong, bước nhanh về phía mà Lâm Dịch vừa lao tới.

Mấy người khác nghe xong cũng nhanh chóng theo sau... Trong nhận thức của bọn họ, tuy Lâm Dịch cường đại, nhưng thực lực của một người xa xa không địch nổi thực lực của mấy trăm tên giám sát ở nơi trú quân... Hoặc là nói, trong nhận thức của bọn họ, nhiều người chính là lực lượng! Lực lượng của một người có cường đại đến thế nào, cũng tuyệt đối không có biện pháp đối phó với địch nhân gấp trăm lần mình.

Tuy bọn họ biết có đi qua cũng không làm ra tác dụng gì, nhưng bọn họ vẫn làm thế, bọn họ có tính cách thuần phác, cho nên không thể nào trơ mắt nhìn người giúp đỡ mình đi bán mạng, mà đám người bọn họ cái gì cũng không làm.

Một đoàn người rất nhanh theo sau.

Lúc này Kiệt Khắc rất không thoải mái, phi thường khó chịu!

Lãnh đạo trực tiếp của hắn, đầu kiểm Na Thạch, ra lệnh cho bọn họ canh giữ phạm vi mấy cây số bên ngoài nơi trú quân, chờ những tên thợ mở đào thoát trở lại.

Trên thực tế chuyện này chỉ là vẽ vời cho thêm chuyện! Những tên thợ mỏ kia nếu không bị ma thú ăn thịt, cũng chỉ còn đường quay trở lại nơi trú quân... Mặc dù nhóm người này trở lại trong doanh địa, cũng tuyệt đối không tạo ra ảnh hưởng gì cả, còn ở lại chỗ này làm cái gì chứ?

Nhưng tên gia hỏa đáng chết này vẫn quyết định như thế!

Nhưng mình có thể làm gì bây giờ? Đối phương là một chiến sĩ cường đại cấp Hưu Môn, không phải một tiểu nhân vật như mình có thể đắc tội được, cho nên chỉ có thể bực tức trong bụng cười nói nhận lời.

- Tên đầu kiểm Na Thạch đáng chết!

Nghĩ tới đây, hắc lại không nhịn được mà mắng một tiếng.

Ở bên cạnh của hắn và đứng cùng một chỗ với hắn còn có bốn gá huynh đệ... Mặc dù biết lần này những tên thợ mỏ trốn thoát được chỉ có mười người, nhưng những tên thợ mỏ đó lúc bình thường cơm ăn còn không đủ no, làm gì có khí lực chứ? Năm người đã đủ để bắt hết hoặc giết chết toàn bộ bọn chúng rồi!

Từng đợt tiếng cười dâm đãng truyền tới lỗ tai, càng làm cho tâm tình Kiệt Khắc đang khó chịu càng khó chịu hơn, hắn không khỏi rống lớn nói:

- Ta nói các ngươi có thể yên tĩnh một chút hay không? Mẹ nó, lớn tiếng chút nữa để trêu chọc ma thú tới chơi đùa với các ngươi cho thoải mái!

Kiệt Khắc lên tiếng mắng hiển nhiên không có hiệu quả gì, bởi vì tê gia hỏa đang ở trong doanh địa nữ nhân đang nghiên cứu bộ phận thân thể của phụ nữ, cười nói:

- Buổi tối hôm nay hình như là đến phiên ngươi tiết hỏa a? Tiểu nha đầu kia rời đi làm cho ngươi không thoải mái phải không? Ha ha...

- Ha ha...

Những tên đồng bạn khác nghe thế lập tức bật cười, sắc mặt của Kiệt Khắc biến thành màu gan heo. Hừ lạnh một tiếng hùng hùng hổ hổ nói ra:

- Ta kháo! Các ngươi còn cười, đợi lát nữa đưa ma thú tới ta xem các ngươi còn cười nổi không!

Đương nhiên, Kiệt Khắc nói lời này chính là nói nhảm, bởi vì bọn họ rất rõ ràng, trong phạm vi này rất an toàn, rừng cây ở đây cũng thưa thớt không đủ âm trầm, cho nên những ma thú ưa thích hoàn cảnh âm trầm sẽ không chạy tới nơi này.

Sau khi hủng hùng hổ hổ nói một câu, trên mặt của Kiệt Khắc phiền muộn nói ra:

- Nhưng các ngươi nói cũng đúng... Tiểu nha đầu kia rời đi đúng là làm cho ta cảm thấy không thoải mái... Ta đã thèm nàng ta thật lâu rồi, tới phiên của ta, nàng ta lại trốn thoát! Thực mẹ nó quá đen đủi mà!

Kiệt Khắc phiền muộn nói ra lời này lập tức làm cho đám đồng bạn lên tiến cười nhạo, tiếng cười nhạo truyền ra khắp cả khu rừng, bọn họ vẫn chưa ý thức được, nguy hiểm đang tới gần.

Lâm Dịch vẻ mặt âm trầm từ từ đi lại trong rừng cây, tiếng cười chói tai kia đã kích thích lửa giận trong lòng của hắn... Thời điểm này hắn nghiêng tai lắng nghe, nhưng lại nghe được một chuyện, những tên này đang khoe khoang phương thức tra tấn nữ hài nhi trong doanh địa của mình như thế nào, trong đó chỗ tàn khốc nhất, quả thực là làm cho người tức lộn ruột!

Nhưng còn chân chính làm cho Lâm Dịch sinh ra ý niệm giết người trong đầu, chính là một người trong số đó đã khoe khoang, đem tên của nữ hài nhi mà mình tra tấn nói ra - Ny Nhi!

Không biết trên thế giới này có phải là có thứ đồ vật gọi là duyên phận hay không. Thời điểm Lâm Dịch dùng dị năng đầu tiên nhìn thấy Ny Nhi, cũng cảm giác được nàng rất giống muội muội Yến nhi của mình, tuy tiếp xúc thì biết nàng và Yến nhi là hai thái cực khác nhau hoàn toàn, nhưng Lâm Dịch không tự giác mà thừa nhận Ny Nhi chính là bóng dáng của Yến nhi.

Vừa rồi nghe được lời này đã làm cho lửa giận của hắn tăng vọt. Một người trong đó nhắc tới tên của Ny Nhi, càng làm cho Lâm Dịch sinh ra dục vọng giết người đầy bạo liệt.

Trước kia đã từng nói qua, tuy tính tình của Lâm Dịch phi thường bình thản, nhưng nếu tức giận, hắn cũng có thể ngay lập tức biến thành ác ma tàn khốc, trong rừng rậm cái có ít nhất mấy vạn ma thú hung tàn, nhưng cũng phải lấy Lâm Dịch làm người chứng minh cho việc không nhân từ nương tay.

Lâm Dịch từ từ đi ra ngoài, nhưng mấy tên gia hỏa đang cuồng tiếu vẫn không phát hiện, vẫn là Kiệt Khắc đang phiền muộn với đám người kia âm thàm quay đầu lại, lúc này mới phát hiện Lâm Dịch.

- Người nào?

Mấy người còn lại bị tiếng kinh hô của Kiệt Khắc làm sững sờ, bỗng nhiên tiếng cười dừng lại, ánh mắt của mấy người kia lúc này nhìn chằm chằm vào Lâm Dịch.

Thần sắc Lâm dịch âm trầm, cổ tà hỏa trong lòng đang từ từ cháy lên, hắn lạnh lùng quan sát đám người kia, bước chân không nhanh không chậm đi tới, thản nhiên nói:

- Người muốn mạng các ngươi!

user's avatar
Mr. Robot
I'm just anonymous. I'm just alone.
Báo Cáo Vấn Đề Báo Cho Chấp Sự
24 Xem
0 Thích
Cỡ Chữ
Cách Dòng
Font Chữ
Màu Nền
Màu Chữ
Ngày/Đêm
Kiểu Nền