Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 100 Biết được đầu đuôi. (P1)

Bạn đang đọc Chung Cực Truyền Thừa của Vũ Thần Vũ

Phiên bản Dịch · 1337 chữ · khoảng 4 phút đọc

Nhưng thấy Lôi Cách cũng lớn tuổi như vậy, Lâm Dịch cũng không đem biểu hiện chán ghét trên mặt. Chỉ là than nhẹ một tiếng sau đó lắc đầu nói:

- Không có gì. Ta cũng chỉ là vừa vặn đi ngang qua mà thôi.

Vừa vặn đi ngang qua mà thôi?

Sắc mặt mọi người đột nhiên trở nên cực kỳ khó coi. Bởi vì bọn họ nhất thời suy đoán ý tứ câu nói vừa vặn đi ngang qua mà thôi này của Lâm Dịch. Ở gần đây, ngoài doanh địa nô lệ của bọn họ ra, căn bản không có nửa hộ gia đình, Lâm Dịch vừa vặn đi ngang qua, đây không phải là đi tới doanh địa nô lệ chứ?

Nhìn bản lĩnh của hắn một cước có thể đá chết một đầu hôi lang, phỏng chừng thân phận của hắn cũng không có khả năng cùng một loại giống như bọn họ. Như vậy chỉ có một khả năng, Lâm Dịch là người trong doanh địa nô lệ, hơn nữa là cao tầng.

Biểu tình đám người Lôi Cách chợt biến ảo. Một lúc lâu sau, Lôi Cách cũng thở dài một hơi thật sau, sau đó thoáng cái quỳ xuống.

Lâm Dịch bị động tác đột ngột này của hắn dọa vừa động, rất tự nhiên vọt đến một bên, trong miệng không khỏi hỏi:

- Đại thúc, ngươi làm cái gì vậy?

Biểu tình Lôi Cách đột nhiên trở nên lạnh lùng, ngữ khí cũng không có nịnh nọt như trước, ngược lại lộ ra một tia bất đắc dĩ nói:

- Đại nhân, chúng ta đi theo ngươi. Lần này hành động đều là ta bày ra. Bọn họ cũng là bị ta bức bách mới chạy trốn. Muốn giết muốn trách tùy đại nhận. Nhưng thỉnh đại nhân có thể tha cho những người khác.

Nói rồi, cúi đầu vái thật sâu.

- Lôi Cách đại ca.

- Lôi Cách đại ca...ngươi...

Phía sau những người khác nhất thời lo lắng. Nhưng mà lại không biết nên nói cái gì, chỉ có thể nước mắt chan hòa nhìn Lôi Cách.

Nhưng mà Lâm Dịch cũng bị một loạt động tác này của Lôi Cách làm cho có chút khó hiểu. Đột nhiên nghĩ lại tới đối thoại lúc trước của một nhóm người khác, cùng với biểu hiện của đám người này, Lâm Dịch nhất thời đại thể đoán ra nguyên cớ.

Bất quá hắn vẫn lộ ra biểu tình nghi hoặc nhìn đám người Lôi Cách, hỏi:

- Các ngươi rốt cuộc đang nói cái gì a? Cái gì chạy trốn? Cái gì đại nhân? Các ngươi Các ngươi có thể nói một chút được không?

Lôi Cách nghe vậy sửng sốt, chợt nói:

- Ngươi không phải đại nhân doanh địa nô lệ sao?

- Doanh địa nô lệ?

Lâm Dịch sững người, tuy rằng đoán ra đoán người lúc trước khẳng định là muốn bắt những người này. Nhưng Lâm Dịch thực sự không có suy nghĩ tới phương diện nô lệ này.

- Đại thúc ngươi trước từ từ nói. Ta có thể khẳng định với ngươi, ta cũng không phải người mà ngươi nghĩ đâu.

Tuy rằng không rõ, nhưng Lâm Dịch vẫn đem Lôi Cách đỡ dậy trước. Hiện tại hắn có chút minh bạch vì sao biểu tình của hắn đột nhiên trở nên nịnh nọt như vậy, xem ra cũng là bất đắc dĩ. Nhìn bộ dáng hiện tại mới là tính cách chân chính của hắn đi?

Lôi Cách lực lượng đâu có lớn bằng Lâm Dịch. Trong lúc thất thần, đã bị Lâm Dịch mạnh mẽ nâng dậy. Sau khi phản ứng lại, cũng không cố ý quỳ xuống. Trong lòng càng tràn ngập vui sướng.

- Đại nhân...Ngài, ngài thực không phải người trong doanh địa nô lệ?

Biểu tình của Lôi Cách có vẻ cực kỳ kích động.

Lâm Dịch gật đầu, Lôi Cách nhất thời kích động kéo tay hắn, thần sắc kích động nói:

- Thỉnh đại nhân nhất định phải cứu chúng ta a.

Nói rồi, tựa hồ lại muốn quỳ xuống.

Vài tên trung niên nhân khác vẫn quan sát tình thế, sau khi nghe được Lâm Dịch nói cũng không nhịn được lộ ra thần sắc kích động. Thi thể đầu lang cực lớn kia vẫn còn ấm nằm một bên. Chứng tỏ sự cường đại của Lâm Dịch. Những nộ lệ này nhận đủ ức hiếp, tại lúc nhận được lực lượng cường đại đủ để dựa vào, tự nhiên biểu hiện ra ỷ lại.

Lúc này vừa thấy Lôi Cách muốn quỳ xuống lạy, những người khác cũng nhất thời quỳ rạp xuống đất. Mặc dù là tiểu cô nương Ny Nhi còn có chút ngây thơ, cũng bị phụ thân lôi kéo quỳ xuống.

- Thỉnh đại nhân nhất định phải cứu chúng ta a!

Nhìn biểu tình khẩn cầu và kích động của mọi người, Lâm Dịch không biết nên xử trí như thế nào. Bất quá trong lòng hắn lại có suy nghĩ phải trợ giúp bọn họ. Khi sử dụng dị năng thấy chân tình giữa tiểu cô nương Ny Nhi và phụ thân Ni Bột của nàng lộ ra, Lâm Dịch cũng đã có dự định này.

- Các vị đại thúc, các ngươi vẫn là trước đem sự tình nói rõ đã. Bằng không ta làm sao giúp các ngươi đây?

Đem đem Lôi Cách đỡ dậy. Sau đó đối với những người khác nói rằng.

Lâm Dịch cường đại cùng hòa nhã, nhất thời thắng được tôn kính của đám nô lệ. Tại cuộc sống lúc trước của bọn họ nào có cường giả đối với bọn họ vẻ mặt ôn hoà như vậy? Trong nhận thức của hơn phân nửa người ở đây, cường giả đều là lãnh khốc vô tình, mà cao ngạo.

Lôi Cách cảm kích cười cười đối với Lâm Dịch sau đó mới quay đầu lại đem tất cả mọi người gọi tới, cuối cùng kéo tay Lâm Dịch. Tất cả mọi người tập hợp tại bên cạnh một cây cổ thụ, mới nhẹ giọng kể ra.

Nguyên lai sát biên giới trong suy nghĩ của Lâm Dịch kỳ thực cũng là địa phương trung tâm nhất của khu rừng tên là Cấm Địa Sâm Lâm này. Đã có một cái mạch khoáng năng lượng cực kỳ phong phú. Một tổ chức trong lúc vô tình phát hiện nơi này, liền bí mật xây dựng một căn cứ khai quáng ở đây.

Những người này đều là công nhân khai quáng. Ở trong thành thị khác thấy quảng cáo tuyển dụng của tổ chức kia, bị đãi ngộ không có thật trên đó lừa gạt tới báo danh. Được Ước Ba Long vận chuyển qua đây.

Nhưng mà lúc đến nơi này mới phát hiện, thù lao cực nhiều trên quảng cáo tuyển dụng kia căn bản là chuyện vu vơ. Đừng nói cái gì thù lao, sau khi bọn họ đi tới nơi này, thậm chí ngay cả ăn no cũng không có.

Đám công nhân khai quáng bị lừa, nhất thời giận dữ... Nhưng mà lửa giận của bọn họ rất nhanh bị áp chế xuống. Đối với bọn họ thân là thường nhân mà nói, sao có thể đánh lại đột ngũ đốc công đã trải qua huấn luyện kia?

Sau khi giết một nhóm thợ mỏ, những thợ mỏ còn lại cũng liền nuốt giận mà không dám nói.

Vốn tưởng rằng nhiều nhất chỉ là một chút khổ cực, ăn không đủ no. Ai ngờ tổ chức này càng thêm táo tợn, căn bản không coi bọn họ là con người. Động một tý là dùng roi đánh người, có ý nhục mạ. Gặp phải người phản kháng càng trực tiếp một đao giết chết. Đám thợ mỏ dưới bất đắc dĩ chỉ đành thừa nhận cuộc sống như vậy.

Bạn đang đọc Chung Cực Truyền Thừa của Vũ Thần Vũ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 29

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự