Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Mở đầu

Bạn đang đọc Chồng Ngốc Của Tôi của Tàng Tĩnh Nhi

Phiên bản Dịch · 754 chữ · khoảng 2 phút đọc

“Ba, ba vừa nói gì?”

Trong một khu nhà cao cấp ở Dương Minh truyền ra một giọng nói mềm mại, thanh âm đáng yêu mới nghe qua còn tưởng là của bé gái 12, 13 tuổi, ai ngờ âm thanh đó lại được phát ra từ miệng một cô gái vừa tròn 20.

“Ba...Ba vừa nói...Ba giúp con tìm chồng...”

Chủ nhân khu nhà này, Kiều Nguyên Sinh ấp úng lặp lại lần nữa. Đối với cô con gái này, ông vừa thương vừa sợ, ai biết chọc giận cô thì sẽ bị trừng phạt như thế nào.

Ông cũng đâu muốn cô nửa năm không để ý đến mình nhưng lần này ông thật sự hết cách. Ai bảo ban đầu ông không nghe cô khuyên nhủ, đem toàn bộ tiền đổ vào nhà máy ở đại lục, kết quả một trận phong ba bất ngờ ập đến khiến mình tổn thất nghiêm trọng.

Tổn thất trên 100 triệu, trừ tuyên bố phá sản gần như không còn đường nào khác. Lúc này, Phong thị đưa ra yêu cầu kết thông gia còn sẵn lòng giúp đền bù tổn thất, ông như bị ma ám liền gật đầu đồng ý. Còn, còn định luôn cả ngày cưới, là ngày 15 tháng sau nữa.

Hai tay khoanh trước ngực, lạnh lùng nhìn ông.

“Ba ở đại lục tổn thất tổng cộng bao nhiêu?”

Ba ngốc này, lúc đầu không nghe lời cô, cứ khăng khăng làm theo ý mình, giờ thua lỗ lại định bán nữ cầu vinh.

“Xấp...Xấp xỉ...Xấp xỉ...90 triệu....” Xấu hổ quá!

Ông vừa dứt lời, cô gái trẻ tuổi, con gái một của Kiều Nguyên Sinh, Kiều Nhung Ngọc liền nổi giận đạp ông một cái.

May mà mẹ lập tức kéo cô ra, nếu không thì một đá kia chắc chắn dừng lại trên người Kiều Nguyên Sinh đang vừa xấu hổ vừa chột dạ. Còn ông đuối lý nên càng không dám tránh.

“Con gái yêu, bớt giận đi.”

Nữ chủ nhân nhà họ Kiều – Lâm Tuyết kéo con gái bảo bối ra vội vàng khuyên nhủ. Tuy bà không đồng ý với quyết định qua loa của chồng nhưng ai bảo ông đã đáp ứng người ta rồi, mà lấy tiền tài cùng quyền thế của Phong thị chắc chắn sẽ không cho phép bọn họ đổi ý.

“Ba được lắm, không nghe lời con đem toàn bộ tiền đầu tư vào đại lục, giờ thì tốt rồi, thua lỗ còn định bán con để đền bù thiệt hại.”

Thật tức chết cô mà!

“Ba...Ba đâu có bán con...”

“Ba còn nói nữa! Đây chẳng phải là bán con thì là gì!” Vẫn còn dám chối.

“Con gái à, con nghe mẹ nói, nghe xong lại tức giận tiếp được không?”

Đừng nhìn dáng người cô nhỏ nhắn, thanh âm đáng yêu như trẻ con, khuôn mặt dễ thương như búp bê nhưng khi tức giận có thể so sánh với núi lửa phun trào.

Nhìn mẹ đang cố gắng xin cho ba, cuối cùng đành gật đầu, nghe xem bà muốn nói đỡ cho chồng thế nào.

“Con à, tuy ba con đã đáp ứng Phong thị còn tự ý quyết định ngày cưới nhưng ông ấy cũng đã nói trước sau khi con đi gặp đối phương nếu không đồng ý liền hủy bỏ thỏa thuận, cùng lắm thì chúng ta tuyên bố phá sản rồi sống khổ qua ngày. Nếu con đồng ý bọn họ mới tuyên bố ra ngoài.”

Bà vừa nói, Kiều Nguyên Sinh ngồi bên cạnh liền ra sức gật đầu.

“Ý mẹ là, muốn con đi gặp đối phương?”

Phong thị lại đồng ý yêu cầu của ông đơn giản thế sao? Ai, không đơn giản thế đâu....

“Đúng, đúng, đúng...” Dưới cái trừng mắt hung dữ của cô, lập tức im lặng chẳng dám nói chen vào nữa.

“Đúng vậy, con xem....” Lâm Tuyết dịu dàng nhìn cô.

Ai, nếu ba đã đáp ứng rồi thì đành vậy thôi.

“Được, con đi.”

Nói thật, cô không hề quan tâm đến 90 triệu kia, tự cô cũng có thể bù vào. Thế nhưng, cô không muốn để ông biết mình làm gì ở nước ngoài nên mới không hỗ trợ từ đầu.

Thật không ngờ, ông còn có thể dựa vào quan hệ thông gia để giải quyết vấn đề, quả là bội phục ông.

Quên đi, cứ đi gặp xem nếu không đồng ý sẽ nói sau.

Bạn đang đọc Chồng Ngốc Của Tôi của Tàng Tĩnh Nhi
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 27

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự