Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 79 79

Bạn đang đọc CHIÊU DIÊU của Cửu Lộ Phi Hương

Phiên bản Dịch · 4061 chữ · khoảng 14 phút đọc

Cái chết có cảm giác như thế nào?

Có lẽ tại thời điểm trước khi chết, người ta đều có rất nhiều suy đoán, nhưng lúc thời khắc đó tới, sau khi tất cả các giác quan đều biến mất thì chết cũng không còn là chuyện quan trọng nữa.

Nằm trong phong ấn của Ma vương này, đối với ta và Mặc Thanh mà nói cũng không khác gì đã chết.

Ta không cảm giác được phong ấn tồn tại, Mặc Thanh tồn tại, cũng như không cảm giác được sự tồn tại của chính mình. Vốn dĩ ta muốn xuống đây để cùng bầu bạn với Mặc Thanh, ai ngờ xuống đến nơi này lại không làm được gì, cũng không biết đây còn có thể coi là đang bầu bạn nữa hay không.

Nhưng dù có như vậy, ta cũng không hối hận vì đã lao vào cột sáng này với hắn. Tuy chỉ có thể cảm nhận được một chút ấm áp trong lồng ngực hắn vào những giây phút cuối cùng, ta cũng cảm thấy đáng giá.

Không biết đã phiêu đãng ở trong hư vô đó được bao lâu, đột nhiên, ta nghe thấy một giọng nói thật nhỏ. Hình như là kinh văn, lúc gần lúc xa, khi có khi không. Chẳng biết đã nghe thấy bao nhiêu lần, dần dần ta bắt đầu cảm nhận được nhịp đập của trái tim mình.

Rốt cuộc đến một ngày, trong những tiếng ngâm tụng kinh văn, ta mở hai mắt ra.

Xúc giác quanh thân khôi phục, ta phát hiện mình đang được một người khác ôm vào trong ngực, mà trong vòng ôm đó, thứ duy nhất ta có thể cảm nhận được chính là nhịp tim đập thật chậm của hắn.

Là Mặc Thanh.

Bốn phía ánh sáng chói mắt, hắn ôm lấy ta trôi lơ lửng trong phong ấn, không có đích đến, cũng không có mục tiêu. Chẳng biết hắn cứ ôm ta như vậy trong bao nhiêu năm rồi, mà chuyện đó cũng đâu có quan trọng gì.

Mặc Thanh chưa tỉnh lại, hắn vẫn chìm sâu ở trong hư vô, mà đối với ta mà nói, nếu hắn vẫn ngủ say thì ta tỉnh lại cũng không còn ý nghĩa.

Ta cọ xát ở trong ngực hắn, tìm một tư thế thoải mái hơn, ghé người ôm chặt hắn, nhắm mắt lại, tiếp tục trôi nổi giữa ánh sáng nghe tiếng tụng kinh văn.

Cuối cùng cho đến một ngày, tiếng kinh văn truyền đến lớn hơn, ta bị nhịp tim đập càng lúc càng mãnh liệt của Mặc Thanh thúc cho tỉnh lại. Đã lâu không hoạt động đầu óc, thật lâu sau ta mới hiểu được tim hắn đập mạnh như vậy có ý nghĩa như thế nào.

Ta ngửa đầu lên nhìn, thấy mí mắt hắn khẽ run lên.

Mí mắt mở ra, đôi đồng tử đen thăm thẳm như bầu trời đêm lại một lần nữa phản chiếu bóng dáng của ta.

Ta há miệng, nhưng vì quá lâu không nói gì nên giờ không biết phải lên tiếng như thế nào.

Mặc Thanh nhìn ta, cánh tay hơi xiết chặt: “Ta dẫn nàng … đi ra ngoài.”

Giọng hắn khàn khàn, vừa dứt lời thì không gian bốn phía bỗng giống như mặt kính bắt đầu nứt vỡ, âm thanh rạn nứt không ngừng vang lên. Đồng thời tiếng tụng kinh văn cũng càng lúc càng lớn, ta chỉ biết sau một tiếng nổ vang dội thì cả không gian màu trắng xung quanh hoàn toàn sụp đổ.

Khí tức bốn bề đánh thẳng vào thân thể ta, Mặc Thanh bảo hộ ta thật chặt ở trong ngực. Hắn ôm ta nhảy lên, phá tan tầng ánh sáng mỏng cuối cùng ở trên đỉnh, nhất thời nắng ấm cùng gió nhẹ bên ngoài phả vào mặt.

Tiếng sụp đổ sau lưng thật lớn, phía dưới có vô số người kinh hô. Ta quay đầu lại nhìn, thấy bên cạnh huyệt động đang sụp đổ có một nửa là người của Vạn Lục môn, Tư Mã Dung, Cố Hàm Quang, Chỉ Yên đều có ở đây. Số còn lại là người của tiên môn, Thiên Trần các, Quan Vũ lâu, ai nấy đều ngẩng đầu lên nhìn ta và Mặc Thanh.

“Ra rồi…”

“Bọn họ đi ra rồi!”

Ta nghe được tiếng Thập Thất vui mừng điên cuồng hò hét ở bên dưới.

Ngước đầu nhìn một chút ánh nắng trên bầu trời, chỉ cảm thấy thật khó tin. Trúc Quý từng nói nếu muốn cho Mặc Thanh khôi phục lại bộ dạng như trước kia thì ít nhất cũng phải mất mấy trăm năm, vậy mà hiện giờ, dưới sự chứng kiến của mọi người, chúng ta đã đi ra khỏi đó rồi…

Ta quay đầu sang nhìn Mặc Thanh, hắn cũng đang chăm chú nhìn ta.

Ta khẽ nhếch khóe môi, nhìn Mặc Thanh rồi cười to một tiếng, ánh mắt hắn thật dịu dàng. Ta ở trong ngực hắn, nhào hai tay qua vai, ôm lấy cổ hắn.

Ra được rồi. Tuy rằng bị giam ở trong phong ấn cùng Mặc Thanh cũng không có gì đáng sợ, nhưng so ra, ta vẫn thích một cuộc sống có thể đem lại hạnh phúc cho hắn hơn.

HỒI CUỐI

Ngày đó, sau khi thoát khỏi phong ấn của Ma vương trong sự vui mừng của mọi người, ta và Mặc Thanh trở về Vạn Lục môn. Cố Hàm Quang đến kiểm tra thân thể cho hai chúng ta. Mặc Thanh không có gì đáng ngại, luồng khí tà sát trong thân thể đã bị phong ấn xóa bỏ toàn bộ, tiêu tan vào sông núi, nhưng thân thể của ta lại không được ổn cho lắm.

Ta và Mặc Thanh không giống nhau, tuy ta sinh ra đã làm ma nhưng ta lại không phải là tâm ma, trong thân thể không có quá nhiều khí tức tà ác. Do vậy, khi vào trong phong ấn, sức mạnh quanh thân ta đã bị đánh tan, các bộ phận trên cơ thể phải chịu ảnh hưởng không nhỏ.

Muốn nói được thì phải từ từ luyện tập, muốn đi bộ cũng phải tập luyện dần dần, nhưng nói tóm lại, tính mạng không có gì phải lo.

Tuy nhiên, điều này vẫn khiến cho Mặc Thanh cảm thấy day dứt.

Cố Hàm Quang chuẩn bị thuốc cho ta, lại để ta ở trong viện tĩnh dưỡng. Ngày nào ta cũng sai bảo Mặc Thanh, kêu hắn bón cho ta ăn, bưng cho ta chén nước; thỉnh thoảng còn muốn “thơm thơm”, muốn ôm ôm. Trong lúc luyện tập đi bộ ở ngoài sân thì nhất định phải là hắn đỡ. Có lúc tính xấu nổi lên muốn đi xa một chút, liền bắt hắn tới cõng ta.

Hắn cũng rất vui vẻ nghe ta sai bảo.

Ta biết, ta phải kiêu căng một chút mới có thể giúp cho Mặc Thanh bớt đi sự khó chịu tự trách trong lòng.

Cái gì hắn cũng chiều theo ta, ta nói muốn lên trên mây ngủ, hắn cũng có thể khoác thêm cho ta cái áo lông cừu rồi đưa ta lên trời cao. Cố Hàm Quang nói với hắn: “Ngươi coi nàng là đứa nhỏ to xác cần phải nuôi dưỡng hả?”

Cố Hàm Quang nói ngay ở trước mặt ta, ta liếc mắt trừng hắn, mà Mặc Thanh chỉ vừa giúp ta thổi thuốc vừa nói: “Vậy thì sao?” Mặc Thanh đỡ lưng ta ngồi dậy, ta nhìn Cố Hàm Quang lầm bầm môt câu: “Nghe thấy không? Ta tốt số nên mới có người cưng chiều đấy.” Vì hiện tại ta và Mặc Thanh đang ân ân ái ái, cho nên ta ngoan ngoãn uống chỗ thuốc đắng ngắt mà hắn đưa tới miệng này.

Vẻ mặt Mặc Thanh ôn hòa: “Ngoan, uống hết nào.”

Ta vô cùng phối hợp uống cho bằng hết.

Mặc Thanh nhanh nhẹn thu dọn sạch sẽ, trước khi bước ra khỏi cửa liền quay lại nói với Cố Hàm Quang: “Nàng như thế này mới dễ nuôi.”

Ớ… Nghe câu này của Mặc Thanh hình như có ý khác thì phải, hay là … hắn chê ta trước kia khó nuôi hơn hiện giờ?

Cố Hàm Quang lạnh nhạt cười một tiếng: “Còn không phải à? So với việc lúc trước suốt ngày muốn lên trời gây chuyện thì bây giờ tốt hơn nhiều rồi.”

“Hứ, cái mồm đáng ghét của Tiểu Ải Tử nhà ngươi. Ngươi còn muốn Thẩm Thiên Cẩm thích ngươi nữa hay không?”

“Không muốn.” Cố Hàm Quang liếc mắt, “Vươn tay ra, phải bắt mạch rồi.”

Chuyện gì Mặc Thanh cũng nuông chiều ta, duy chỉ có một việc, chính là mỗi ngày không để cho ta cùng Thập Thất và Chỉ Yên ở chung một chỗ trong thời gian quá dài. Từ lúc ta và Mặc Thanh bắt đầu đi vào phong ấn, thời gian cũng trôi qua được mười năm rồi.

Trong khoảng thời gian mười năm này, trên nhân thế xảy ra rất nhiều chuyện.

Nói thí dụ như vị trí Môn chủ của Vạn Lục môn, dưới sự nâng đỡ của Lâm Tử Dự và Tư Mã Dung, Chỉ Yên lợi dụng thân phận đồ đệ của Môn chủ đứng vào chức vị hộ pháp, có thực quyền Môn chủ, chấp chưởng Vạn Lục môn. Trải qua mười năm ma luyện, Chỉ Yên từ một tiểu cô nương hay thút tha thút thít ban đầu nay đã trưởng thành là một người đứng đầu môn phái sát phạt quyết đoán.

Ta nghe mà cảm thấy thế sự thật khó liệu, thiên ý khó dò, nhưng lại nghĩ chung quy thì Chỉ Yên cũng coi như do một tay ta mang ra ngoài; cho nên cũng cảm thấy hết sức kiêu ngạo.

Mà trong mười năm đó, Chỉ Yên còn cùng Thập Thất chơi với nhau càng ngày càng thân.

Hai người này xúm lại chạy tới tìm ta, lúc ấy Đông Sơn chủ đã chẳng còn bộ dạng đằng đằng sát khí, hộ pháp đại nhân kiêm quyền Môn chủ Vạn Lục môn cũng khôi phục lại dáng vẻ của một tiểu cô nương. Môn chủ tiền nhiệm là ta đây cùng hai nàng ở chung một chỗ cũng không kìm được tinh thần hóng chuyện, líu ra líu ríu có thể tán gẫu đến nửa ngày.

Nhưng ở trong mắt Mặc Thanh, hai người các nàng không khác gì u ác tính, hơn nữa còn làm chậm trễ việc ta nghỉ ngơi.

Mỗi ngày Mặc Thanh chỉ cho các nàng một canh giờ đến thăm ta, mà chỉ trong vòng từng ấy thời gian, các nàng cũng có thể kể cho ta nghe rất nhiều chuyện bát quái.

Như việc Cầm Thiên Huyền làm thế nào tìm được phương pháp hóa giải từ trong điển tịch kinh thư, để người của Thiên Trần các liên tục tụng kinh nhằm đẩy mạnh tốc độ của phong ấn, nhanh chóng rút hết luồng khí tà ác trong thân thể Mặc Thanh ra. Còn kể cả chuyện mấy năm nay, mỗi lần Cố Hàm Quang chạm mặt Thẩm Thiên Cẩm thì có biểu hiện, dáng vẻ như thế nào.

Qua lời kể của hai nàng, ta biết Cố Hàm Quang vẫn còn rất thích Thẩm Thiên Cẩm, nhưng hiện giờ hắn vẫn phải khổ sở đè nén, chẳng qua là sợ tình độc trong người Thẩm Thiên Cẩm phát tác, đi đời nhà ma.

Ta liền giúp hắn nghĩ kế: “Thời gian qua ngươi cứu không ít người cho Vạn Lục môn, cũng đã cứu ta và Mặc Thanh rất nhiều lần. Nếu ngươi muốn thì để cho Mặc Thanh phế một thân công pháp của Thẩm Thiên Cẩm đi, như vậy tình độc của nàng…”

Cố Hàm Quang hung hăng ghim một châm vào mu bàn tay ta: “Ngươi dám!”

Ta nhếch miệng, đây không còn là vấn đề ta có dám hay không nữa, mà Thẩm Thiên Cẩm người ta đã lặng lẽ tới trưng cầu ý kiến của Mặc Thanh về chuyện này rồi đấy.

Hai ngày trước, nhân lúc Cố Hàm Quang không có trong viện, Mặc Thanh vừa đỡ ta luyện tập đi bộ, vừa cùng ta thương lượng. Mấy năm gần đây dường như Thẩm Thiên Cẩm cũng dần dần nhớ lại một chút những gì đã trải qua, nhưng vì Cố Hàm Quang đã đặc biệt dùng châm phong tỏa trí nhớ nên nàng không có cách nào nhớ lại hết mọi chuyện. Tuy vậy, nàng vẫn biết, chuyện này đối với nàng mà nói là cực kỳ quan trọng. Đã vậy càng gặp Cố Hàm Quang, nàng lại càng muốn thấy hắn nhiều hơn. Mặc dù trí nhớ không có, tình độc đã giải, nhưng tình cảm lại bắt đầu nhen nhóm, sắp có khuynh hướng giẫm vào vết xe đổ lúc trước rồi.

Thẩm Thiên Cẩm là một nữ nhân quyết đoán, nếu không thể bỏ được phần tình cảm này thì dứt khoát hủy hết một thân công pháp, trả tự do cho chính mình.

Nếu muốn phế tu vi của bản thân thì cần phải tìm một người có năng lực lợi hại hơn nàng rất nhiều. Mà hiện giờ trên giang hồ, ngoại trừ Mặc Thanh và Cầm Thiên Huyền ra, quả thực nàng không nghĩ ra ai khác có thể làm được việc đó. Trước đấy, Cầm Thiên Huyền mới phá phong ấn của Ma vương để ta và Mặc Thanh ra ngoài xong, hiện tại hắn đang bế quan. Thẩm Thiên Cẩm không còn lựa chọn nào khác, không có Mặc Thanh giúp thì không thể thực hiện được.

Mặc Thanh nói với ta: “Đối với chuyện tình yêu ta vốn chậm chạp, ngay cả với nàng… cũng thường xuyên không biết nên biểu đạt tình cảm ra sao. Về chuyện của Thẩm Thiên Cẩm này, nàng thấy thế nào?”

Lúc ấy ta trả lời Mặc Thanh như thế này: “Xem chàng nói kìa, về chuyện tình yêu ấy mà, nếu không phải do ta ngu ngốc thì lúc trước có tạo ra một đống thiêu thân lao vào ngăn cản hai chúng ta không.”

Sau đó Mặc Thanh liền trầm mặc. Im lặng rồi im lặng, tiếp đến bật cười: “Nói như vậy thì đôi ta là tuyệt phối rồi.”

Đúng vậy đó, hắn ngây ngốc bỏ tình cảm ra, còn ta thì khờ khạo tiếp nhận; cứ ngốc nghếch đi thật nhiều lối rẽ, trải qua vô số chặng đường oan uổng, cuối cùng va được vào nhau, hiện tại mới có thể tay trong tay ở chung một chỗ như thế này.

“Hoàn thành ước muốn cho Thẩm Thiên Cẩm đi.” Ta nói, “Chúng ta có thể từ trong phong ấn đi ra ngoài nhanh như vậy, Quan Vũ lâu các nàng cũng góp không ít công sức. Nàng đã hi vọng như thế thì cho nàng được toại nguyện đi.”

Mặc Thanh đáp lời, chuyện về sau như thế nào, ta không can thiệp vào thêm.

Cách chừng mười ngày sau, Cố Hàm Quang khóc đến nỗi mặt trắng bệch nhưng không giấu nổi nụ cười ôn hòa dẫn Thẩm Thiên Cẩm trở về viện. Về phần sau này bọn họ chung sống với nhau ra sao đã không còn quan hệ gì đến ta nữa.

Thời gian trôi qua, thân thể của ta hồi phục rất nhiều. Thời điểm Mặc Thanh không có ở đây, ta cùng Thập Thất và Chỉ Yên chơi đùa náo loạn ầm ĩ; đến khi hắn trở lại, ta vẫn có thể mặt dày giả bộ buồn bã đau thương muốn hắn cõng, kêu hắn ôm.

Có lúc huyên náo quá mức khiến cho hắn không vui, ta dụ dỗ mấy câu, hôn nhẹ vào mặt hắn mấy cái là ổn thỏa. Nhưng vào ngày mà Cầm Thiên Huyền xuất quan, hết ‘thơm thơm’ rồi hôn hôn Mặc Thanh cũng quyết không chịu bỏ qua.

Chuyện này phải kể đến việc …

Ngày đó ta đang cùng hắn chơi thuyền trên hồ.

Chỉ Yên đã nói rất nhiều lần là muốn ta hoặc Mặc Thanh quay về đảm nhiệm vụ chức vụ Môn chủ Vạn Lục môn, nhưng cả hai chúng ta đều không ai muốn làm.

Lúc trước khi vẫn còn trôi nổi giữa hư không, trong lòng ta đã hiểu rõ, những chuyện ta và Mặc Thanh đã làm, người khác có thể làm thay được.

Nhưng chỉ riêng việc chung sống bên nhau là không một ai có thể thay thế.

Ta không muốn dùng thời gian ở bên cạnh Mặc Thanh để lãng phí vào những chuyện khác nữa. Đương nhiên Mặc Thanh cũng nghĩ như vậy.

Sau khi ta có thể sử dụng được pháp thuật, Mặc Thanh liền dẫn ta đi khắp nơi du sơn ngoạn thủy, vô cùng thanh thản tự tại.

Hôm đó, ta đang nằm ở trên thuyền uống rượu, mỉm cười nhìn Mặc Thanh đứng chống sào ở đuôi thuyền. Lúc bốn mắt chạm nhau, ta giơ ngón tay ra ngoắc ngoắc: “Chàng đoán xem rượu ngày hôm nay có thơm hay không?”

Mấy ngày dính lấy nhau, Mặc Thanh đã quen với vài thủ đoạn ta hay dùng rồi. Hắn biết ta muốn làm chuyện xấu, nên nghe xong chỉ cười mà không nói.

Lộ Chiêu Diêu ta muốn quyến rũ chàng, còn có thể để cho chàng nói không nữa à?

Ta xách theo bầu rượu, đứng lên, lảo đảo bước vài bước đến đuôi thuyền. Thuyền có lắc lư một chút, khẽ chòng chành. Ta một tay quàng qua cổ Mặc Thanh, ngửa đầu lên cắn cằm của hắn; đồng thời nâng lên một chân, đầu gối cọ xát vào người hắn: “Đã ngửi thấy hương rượu chưa?”

“Chiêu Diêu.” Hắn kêu ta, “Con khỉ ở trên cây đang nhìn nàng kìa.”

“Con khỉ nào mà dám to gan như vậy.” Ta quay ngoắt đầu, đang muốn dùng thuật pháp đánh con khỉ kia xuống thì Mặc Thanh lại bất ngờ ôm lấy eo ta. Ta khẽ giật mình, thân thể mất thăng bằng, ngã sang một bên. Nhưng Mặc Thanh không đỡ ta, mà chỉ vòng tay ôm chặt, đạp lật thuyền, để ta và hắn cùng rơi xuống hồ. Nước hồ trong vắt, giữa hè mát lạnh.

Hắn nắm lấy cằm ta: “Như thế này thì nó không nhìn thấy nữa rồi.”

Ta cười to một trận: “Tiểu quái dị, chàng giả bộ tốt đấy.”

Sau một trận dây dưa dưới nước, ta ghé vào vai hắn nghỉ ngơi. Lúc này đột nhiên thấy bầu trời phương xa lóe lên ánh sáng rực rỡ: “Ô, là cái gì vậy nhỉ?” Ta hỏi Mặc Thanh, Mặc Thanh quay đầu lại nhìn, cũng có chút kinh ngạc: “Có người tu tiên thành công rồi.”

Trên thế gian này, người có thể đạt được thành công đó gần nhất, trừ Cầm Thiên Huyền ra thì còn có thể là ai.

Ta cùng Mặc Thanh chỉnh trang lại y phục, di chuyển đến Thiên Trần các.

Cầm Thiên Huyền được coi là đại ân nhân của ta và Mặc Thanh. Nếu hắn chuẩn bị phi thăng lên trời, đương nhiên hai chúng ta sẽ đến nhìn mặt hắn lần cuối cùng.

Đồng thời tới đó, còn có cả Thập Thất. Cầm Thiên Huyền đạp mây mà lên, từng bước tiến vào Cửu Trọng Thiên. Ta sống ở trên đời nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên thấy được một người tu tiên thành công. Những người từng đạt được trước kia đã là chuyện xảy ra cách đây lâu lắm rồi, gần như chỉ còn là truyền thuyết.

Thập Thất nhảy lên ngự kiếm muốn đuổi theo, nhưng Cầm Thiên Huyền đi quá nhanh, thoáng cái đã biến mất không thấy đâu, chỉ còn lại Thập Thất đạp kiếm, đứng trên không trung, mờ mịt nhìn về phía bầu trời, không chịu xuống.

Lúc trước bọn họ đã nói với ta rồi, sau khi diệt trừ Khương Vũ, trong mười năm này, Cầm Thiên Huyền thông duyệt kinh thư, dốc lòng tu hành. Ở bên ngoài phong ấn của Ma vương bày trận tụng kinh cho môn đồ Thiên Trần các, gia tăng lực của phong ấn mới có thể thanh lọc lực tà sát mà Khương Vũ khơi dậy trong thân thể Mặc Thanh nhanh như vậy.

Trong khoảng thời gian đó, Cầm Thiên Huyền giúp ta và Mặc Thanh, cũng là giúp chính hắn tu hành. Trước khi cứu hai chúng ta, hắn đã tu hành thành công rồi, chẳng qua là vẫn kín đáo giấu giếm. Sau đó phá được phong ấn Ma vương, hắn tự đi bế quan. Người ngoài đều nói hắn bị đả thương tu hành vì phá vỡ phong ấn.

Kết quả, không ngờ ngay sau khi xuất quan, lại trực tiếp một bước lên trời.

Ta dùng Truyền Âm Thuật, kêu Thập Thất đi xuống. Nàng bước tới trước mặt ta, có chút ngẩn ngơ: “Môn chủ, tại sao Cầm Thiên Huyền thăng thiên, ta tuyệt không cảm thấy vui mừng thay hắn, mà trong lòng lại thấy trống rỗng.”

Ta nhìn Thập Thất, suy nghĩ, nếu Cầm Thiên Huyền đã đi rồi, có một số việc cũng không cần phải nói rõ ràng làm gì. Ta dụ dỗ nàng: “Về nhà ăn chút thịt đi, ăn thịt vào là ổn thôi.”

Nàng tin lời ta, gật gật đầu rồi quay trở về.

Ta nhìn đám mây còn lưu lại trên bầu trời ngẫm nghĩ, chuyện Cầm Thiên Huyền tu hành thành tiên đối với Thập Thất mà nói không phải là chuyện may mắn gì, nhưng đối với ta và Mặc Thanh mà nói lại vô cùng may mắn. May mà Cầm Thiên Huyền tu luyện công pháp đến trình độ đó, bằng không, chẳng biết đến khi nào ta và Mặc Thanh mới có thể ra khỏi phong ấn ấy đâu…

Mà đợi chút …

Chẳng lẽ phúc khí của góa phụ tiên nhân chính là ám chỉ điều này sao?

Mặc Thanh quay đầu sang nhìn ta, hơi híp mắt lại: “Góa phụ cái gì?”

Ta sờ sờ trước ngực… Chết rồi, khuy Tâm Kính còn đeo ở trên người.

Ta đảo mắt mấy vòng, sắc mặt Mặc Thanh càng lúc càng trầm xuống. Trong đầu ta nhớ lại khoảng thời gian đó, cuối cùng trưng ra bộ mặt vô tội nhìn Mặc Thanh: “Đấy chàng xem, lúc đó ta cũng không còn cách nào khác mà.”

“Chúng ta trở về rồi nói.”

Ta vội kéo tay hắn, hôn một cái mà sắc mặt hắn sầm sì vẫn như cũ. Ta lại kiễng chân lên hôn thêm một cái nữa, hắn giữ chặt ta, nghiêm mặt không nói lời nào. Ta lập tức ngồi bệt xuống đất kêu to: “Ai nha, sao tự dưng chân lại mềm nhũn thế này, ôm cái nào.”

“Lộ Chiêu Diêu…”

“Không ôm thì cõng cũng được, dù sao ta cũng đâu thể tự đi một mình.” Ta bò lên lưng hắn, Mặc Thanh bị ta nháo một trận, chỉ biết dở khóc dở cười. Cuối cùng đành phải bất đắc dĩ cõng ta trên lưng, vẫn còn âm thầm ghi hận nói: “Chuyện như vậy mà cũng dám lừa gạt ta, lần này nhất định phải phạt nàng.”

Ta ghé đầu vào vai hắn lầm bầm, “Ai da, đầu đau quá.”

Hắn dứt khoát: “Đau cũng phải phạt.”

“Ai da, tim cũng đau luôn rồi! Tiểu quái dị không có lương tâm!”

“…”

“Tiểu quái dị lấy được rồi thì không biết quý trọng nữa, aizz, số ta khổ quá mà…”

“Được rồi…”

“Aizz, số khổ.”

“… Không phạt.”

“Tới hôn một cái nào.”

Ta hôn ‘chụt’ một cái vào vành tai tiểu quái dị rồi vui vẻ nhìn gò má hắn đỏ bừng lên như ánh nắng chiều.

Đúng lúc đó, ánh hoàng hôn như lửa, chim bay về tổ; mặt trời về núi, người đi về nhà.

============ HOÀN CHÍNH VĂN ==============

Bạn đang đọc CHIÊU DIÊU của Cửu Lộ Phi Hương
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi amycola
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 29
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự