Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 775 Gió nổi mây phun (hạ)

Bạn đang đọc Chí Tôn của Cổ Chân Nhân

Phiên bản Dịch · 866 chữ · khoảng 3 phút đọc

Sơn cốc vô danh, một căn nhà tranh.

- Chính là nơi này. Vẫn giống như ba năm trước, khi ta tới đây. Thật sự là một chút cũng chưa thay đổi.

Giang Hán quốc chủ quét mắt nhìn xung quanh một vòng, cảm khái một tiếng, đẩy cánh cửa ở phía trước mặt.

Một vị người trung niên, dáng người không cao không lùn, không mập không gầy, dung mạo bình thường, đang ngồi dưới đất, nhìn nụ hoa tử cấm trước mặt.

- Ngươi đã đến rồi.

Người đàn ông liếc mắt nhìn Giang Hán quốc chủ một cái, không hề có ý định đứng dậy hành lễ, rất tùy ý nói.

- Ngươi tới đúng lúc. Hoa Tử Cấm khó nở. Ngàn năm mới có một lần. Ba năm trước đây, nhờ ngươi cứu giúp, ở trong này xây nhà ẩn cư, gặp được đóa hoa Tử Cấm chín trăm chín mươi bảy năm này. Hiện nay hoa Tử Cấm sẽ nở ra. Ngươi cùng ta ngắm hoa.

Đang nói chuyện, nụ hoa bỗng nhiên nở rộ phát ra ánh sáng màu tím đẹp đẽ quý giá, hào quang mềm nhẹ không chói mắt, nụ hoa giống như khổng tước xòe đuôi, chậm rãi nở ra. Từng bông hoa, như tơ, non nớt mà lại tao nhã, kỳ kích tạo ra sự rung động trong cả đời.

- Thật sự rất đẹp.

Ngay cả Giang Hán quốc chủ, thân ở địa vị cao, thấy cảnh tượng Yêu thực nở rộ hi hữu này, cũng không khỏi quên mục đích tới đây, rơi vào trong cảm xúc tốt đẹp.

Nhưng đang lúc đóa hoa muốn nở hoàn toàn, hiện ra vẻ đẹp phong tình nhất, bỗng nhiên người trung niên ra tay nhanh như chớp, giống như quỷ mị thu tay lại.

Đóa hoa điêu tàn, khí tức sinh mạng như ngọn lửa đưa biển rộng, chợt tắt. Một gốc cây Yêu thực sắp bước vào Linh Yêu, một chút sức mạnh phản kháng cũng chưa kịp thể hiện, cũng đã hoàn toàn diệt vong.

- Này...

Giang Hán quốc chủ ngạc nhiên.

- Vào thời khắc sinh vật xinh đẹp nhất chói mắt nhất kia, hái hy vọng của nó xuống, lấy sinh mạng của nó. Đây là thời khắc hưởng thụ nhất của sát thủ Tử Tiêu ta. Giang Hán quốc chủ, ngươi tìm đến ta, chẳng lẽ không phải bởi vì điều này sao?

Người nam tử đứng dậy, vừa vỗ vỗ bụi đất trên người, vừa nói.

Giang Hán quốc chủ liếc mắt nhìn hoa tàn trên mặt đất với vẻ tiếc hận, sau đó cười khổ gật đầu nói:

- Không tồi. Thân là sát thủ, có thể hưởng thụ quá trình ám sát, mà không phải đơn thuần vì nhiệm vụ. Đây là ta điểm khiến ta thưởng thức nhất ở ngươi.

- Ba năm trước đây, ngươi cứu ta một mạng. Ta đã đồng ý với ngươi, làm sát thủ ba năm cho ngươi. Trong lúc này, ta đã ám sát hai Hầu cấp, mười một Quân Cấp, ba mươi chín Hào Hùng, gần trăm Kỳ Nhân. Hiện nay đã gần đến kỳ hạn ba năm. Tính ra, đây là nhiệm vụ cuối cùng.

Người nam tử vẻ mặt bình tĩnh.

- Nói đi, lần này cần ta giết ai?

Giang Hán quốc chủ không có trực tiếp trả lời, lại khuyên nhủ:

- Ngươi là sát thủ ưu tú nhất trong Tinh Châu. Tuy rằng chỉ có tu vi Quân cấp, nhưng ngay cả cường giả Hầu cấp, đều ngã trong tay ngươi. Lưu lại đây, ta có thể cho ngươi vinh hoa phú quý.

- Ha hả, đây đã là lần một nghìn lẻ chín ngươi khuyên ta. Tuy nhiên câu trả lời của ta, vẫn như thế. Ngươi không phải quân chủ ta muốn tìm. Trên người ngươi không có “khí lượng”.

- Khí lượng, khí lượng, ngươi luôn nói như vậy. Thân thể của ta sao không có khí lượng? Ngươi muốn độ khí lượng, cuối cùng là muốn gì!

Giang Hán quốc chủ tức giận lên.

- Khí lượng của Vương.

Trong mắt Tử Tiêu hiện lên một sự cuồng nhiệt. Chỉ có điều lập tức biến mất, khôi phục lại vẻ bình tĩnh.

- Nói đi, mục tiêu lần này là ai?

Giang Hán quốc chủ thở dài một tiếng, lúc này mới phun ra hai chữ:

- Sở Vân.

...

Trong Khổ Trà Quốc, cao tầng Khổ Đà Tự đang tiến hành bàn bạc tranh luận.

- Không thể như vậy được! Cho dù là Túy Tuyết Hồ Quân thì thế nào? Cho dù hắn tấn chức thành Hầu cấp, thì thế nào?

- Không tồi. Bắc Quang đại sư, chính là một trong tứ đại nguyên lão của Khổ Đà Tự ta. Lại là huyết mạch duy nhất do tổ sư gia Khổ Đà Vương lưu lại. Từ lúc hắn mất tích tới nay, chúng ta vẫn đau khổ tìm kiếm. May mắn là lúc này, mời được Túy Nhất Sinh đại sư tới giúp đo lường tính toán, mới biết được là do Sở Vân thi triển độc thủ.

Bạn đang đọc Chí Tôn của Cổ Chân Nhân
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 29

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự