Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 675 Vì sao đều là Quân Cấp? (hạ)

Bạn đang đọc Chí Tôn của Cổ Chân Nhân

Phiên bản Dịch · 1078 chữ · khoảng 3 phút đọc

Bạch Nhãn Lang chính là Yêu thú quý hiếm, toàn thân tuyết trắng, một đôi mắt sói, không có con ngươi, cũng tất cả đều thuần một màu trắng, toàn thân đều tản ra khí lạnh.

Nó ngửa đầu tru một tiếng, nhất thời bất đổi. Trực tiếp chống lại Tửu Hào Vương, lập tức chia sẻ một phần lớn áp lực.

- Cạc cạc dát!

Thân ảnh Vô Thường Hầu như quỷ mỵ, lập tức nắm lấy sơ hở trong phòng thủ của Tửu Hào Vương, cười một cách điên cuồng, nhằm phía đám người Sở Vân.

- Sở Vân, Nhị Lang Thiên Quân, các ngươi nạp mạng đi!

Hắn hò hét, hai mắt đỏ đậm, tràn ngập sát ý điên cuồng.

Linh áp Hầu cấp cuồn cuộn đè xuống, áp lực trầm trọng.

- Đồng loạt ra tay!

Sở Vân hét lớn một tiếng, mạnh mẽ phát ra linh áp Quân Cấp, thân mang Hồng Yêu không màu, cầm Túy Tuyết Đao trong tay, ngang nhiên phản kích.

- Không biết tự lượng sức mình!

Vô Thường Hầu nhe răng cười, một tay cầm Tang Hồn Chung, một tay cầm Tác Mệnh Câu, âm phong kêu khóc, giống như tử thần phủ xuống, với thế tấn công cuồng bạo như muốn ép chết bốn người Sở Vân.

Cho dù Sở Vân và Nhị Lang Thiên Quân có thể ngăn cản được, hai người còn lại cũng nhất định phải bị mất mạng.

Vô Thường Hầu lộ ra sát khí, trong mắt bắn ra sự khát máu ngoan độc dữ. Hắn không ra tay thì thôi, vừa ra tay sẽ khiến đối phương thấy máu liền chết. Nhất là Đôn Hoàng công chúa!

Hắn muốn cho Sở Vân đau xót bi thương, nhận hết tra tấn nhục nhã mà chết.

- Cẩn thận!

Tửu Hào Vương hô quát một tiếng, vội vàng điều ra một Kiếp Yêu, nhưng nước xa không cứu được lửa gần.

- Hắc hắc hắc, chết cho bản hầu —— Hử?

Đột nhiên, nụ cười của Vô Thường Hầu tắt lịm. Hắn khó có thể tin được khi Tiếu Tiểu Hiền và Kim Bích Hàm nhất tề phát ra linh áp Quân Cấp, cùng Sở Vân và Nhị Lang Thiên Quân xung phong ập tới.

Ầm!

Đạo pháp nổ mạnh, sóng khí quay cuồng, Vô Thường Hầu hộc máu bay ngược ra ngoài, hai mắt hắn mở lớn, thần sắc khiếp sợ vẫn lưu lại trên mặt hắn.

- Đây là chuyện gì vậy? Sao bọn họ cũng thành cường giả Quân cấp?

Bốn Quân liên thủ, Vô Thường Hầu hộc máu bắn trở ra!

- Hả?

Cảm nhận được bốn linh áp Quân Cấp này, Tham Lang Vương và Tửu Hào Vương đều nhướng mày. Tất cả đều kinh ngạc.

- Sao có thể?

- Bọn họ cũng là Quân Cấp?

Sắc mặt đám người Hắc Sơn Man Quân cũng không khỏi chấn động. Điều này quả thực không thể tưởng tượng được. Sở Vân, Nhị Lang Thiên Quân là thiên tài, một nghìn năm mới có một, hai người thì không tính làm gì. Sao đột nhiên lại xuất hiện thêm hai người nữa?

Vốn nghĩ trong đội hình của đối phương, chỉ có một Vương giả, còn lại là hai Quân Cấp.

Nhưng hiện tại lại phát hiện, trừ Tửu Hào Vương, Túy Tuyết Hồ Quân và Nhị Lang Thiên Quân ra, không ngờ còn có hai Quân Cấp khác!

Đây là một biến hóa ngoài dự liệu!

- Đáng chết! Các ngươi cư nhiên đả thương ta?

Sau một lúc khiếp sợ, cơn giận dữ của Vô Thường Hầu dường như đã tới tận chín tầng mây.

Thực lực hắn cao thâm, vốn nghĩ có thể dựa vào thực lực của bản thân trấn áp bọn họ. Nhưng thật không ngờ, gặp phải trở lực, hộc máu bắn trở ra.

Điều này khiến hắn mất hết thể diện.

Hắn đường đường là thành chủ Cửu U thành, khi tung hoành Tinh Châu, đám người Sở Vân còn chưa sinh ra. Trong du hiệp giới, hắn là bá chủ một phương, chưởng môn nhân thế lực siêu nhất lưu. Hiện nay, hắn lại bị bốn tiểu bối cùng nhau đánh mới mức hộc máu lui ra. Nếu việc này bị truyền ra đi, Vô Thường Hầu còn mặt mũi nào nhìn ai khác?

- Các ngươi chết chắc rồi, hoàn toàn chết chắc rồi. Hắc Bạch Vô Thường!

Vô Thường Hầu rít gào một tiếng. Hắn đã hoàn toàn phẫn nộ, trực tiếp sử dụng con át chủ bài của mình.

Trong phút chốc, linh áp Hầu cấp mạnh mẽ phun ra, bao phủ bốn phương tám hướng.

Vù vù hô...

m phong nổi lên bốn phía, quỷ khóc thần kêu.

Một bóng trắng, một bóng đen, một trái một phải, lộ rõ yêu khí Kiếp Yêu bàng bạc lao thẳng xuống.

Tốc độ của chúng đều nhanh tới mức không thể tưởng tượng được.

Xuyên qua không gian, giống như là một làn khói nhẹ, không gặp phải chút lực cản nào.

Sắc mặt bốn người Sở Vân đều động dung, trong phút chốc giống như trong ở địa ngục hoàng tuyền, u ám khôn cùng bao phủ xuống. Giống như không có ánh sáng mặt trăng mặt trời, trời sụp đất lún của ngày tận thế vậy.

Đây là cảm giác của linh áp Vô Thường Hầu đè xuống, lại kết hợp sự công kích của hai đại yêu thú Hắc Bạch Vô Thường gây ra một linh lực thật lớn đánh vào lòng người.

Một sát khí quỷ bí, nguy hiểm, hắc ám nồng đậm, chặt chẽ tập trung giam giữ bốn người Sở Vân. Trong lúc nhất thời, trong lòng bọn họ đều có trực giác không thể hiểu được —— một khi bị Hắc Bạch Vô Thường tấn công, nhất định là hồn phi phách tán - hồn vía lên mây, không có kết cục thứ hai!

Không thể nghi ngờ, thực lực của Vô Thường Hầu thâm hậu, lúc này rõ ràng đã hiện rõ.

Kiến Mộc!

Thấy nguy cơ ngay trước mặt Sở Vân vỗ tiên nang, Đại Kiếp Yêu Kiến Mộc hơn một trăm vạn năm bay ra, phát ra quầng sáng xanh biêng biếc, ùn ùn kéo tới, che ở đằng trước.

Nhưng hai bóng dáng hắc bạch, lại xuyên thẳng qua Kiến Mộc, xuyên qua đạo pháp phòng ngự, xuyên vào.

Bạn đang đọc Chí Tôn của Cổ Chân Nhân
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 17

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự