Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 637 Làm sao có thể? (hạ)

Bạn đang đọc Chí Tôn của Cổ Chân Nhân

Phiên bản Dịch · 644 chữ · khoảng 2 phút đọc

Oanh!

Tiếng sấm sét nổ thật lớn vang lên, chiến kích hung hăng đánh lên Cụ Phong Cung. Bất kể là Cụ Phong Cung hay Kinh Thần Nguyệt Nha Kích, đều phát ra hoa lửa đầy trời.

Thế nhưng rất nhanh, dù sao tu vi Cụ Phong Cung cũng kém hơn, chỉ là vũ khí công kích từ xa. Cùng với tiếng “răng rắc” rất nhỏ, trên thân nó đã xuất hiện những vết rạn rất nhỏ dày đặc.

Vết rạn với tốc độ càng lúc càng nhanh, trong chớp mắt đã mở rộng ra toàn bộ thân Cụ Phong Cung. Cụ Phong Cung kịch liệt run rẩy, truyền đến từng trận tiếng rền rĩ, tùy thời đều có thể triệt để tan vỡ.

- Chết đi!

Khuôn mặt Nhị Lang Thiên Quân lãnh khốc, hai mắt gần trong gang tấc, toát ra thần quang khinh thường. Hắn phát ra bản tuyên án tử thần, đang muốn rống một tiếng cổ vũ tinh thần, song chưởng bắn ra lực lượng, đánh vào giữa Cụ Phong Cung, như muốn bổ Sở Vân làm hai nửa.

Thế nhưng đột nhiên, trong lòng hắn phát ra một tia báo động mãnh liệt. Một cảm giác sợ mãnh liệt trước nay chưa từng có bao trùm xuống, xâm chiếm toàn bộ tâm hồn vốn hung hăng của hắn.

Tóc gáy hắn lập tức dựng đứng lên, thoáng cái giống như lọt vào trong hố băng.

Loại cảm giác kinh khủng như vậy, khiến toàn thân hắn đều trở nên lạnh lẽo.

- Ta sắp chết!

Cảm giác này, vô duyên vô cớ, lại tràn ngập trong trái tim hắn.

Tại giờ khắc này, trên trán hắn không ngờ mở ra con mắt thứ ba.

Trực Giác chân đồng!

Đây cũng là lần đầu tiên dưới tình huống vô ý thức hắn mở con mắt thứ ba.

Đây là Ngọc Thanh tâm liên, đã nhận ra sát ý trong lòng Sở Vân mà tự động hộ chủ.

Trong nháy mắt, suy nghĩ của Nhị Lang Thiên Quân đạt tới tốc độ cực hạn trước nay chưa từng có. Trí tuệ của hắn tăng vọt, siêu tuyệt cái thế! Trong cảm nhận của hắn, hết thảy biến hóa xung quanh đều trở nên thong thả, chậm rãi, bao gồm cả động tác lui về phía sau của chính mình.

Sở Vân chậm rãi mở miệng: Đây cũng không phải là tác dụng của đạo pháp thời gian, mà là trí tuệ của hắn đã vượt qua trình độ thân thể vô số lần mà lâm vào cảm giác ảo giác.

Hai mắt hắn trợn to, đồng tử mạnh mẽ co rút lại thành một cây kim nhỏ. Trong ảo giác chậm chạp, hắn rõ ràng thấy Sở Vân hé miệng, trên đầu lưỡi khẽ nhếch lên. Dưới đầu lưỡi của hắn bỗng nhiên tách ra một vòng tuyết mang, hầu như cùng thời khắc đó bắn ra với tốc độ cực kỳ kinh người.

Sát chiêu!

“Siu!” một tiếng, tuyết mang lập tức thoáng qua trong tầm mắt Nhị Lang Thiên Quân. Nó xuyên thủng không gian, nhanh không thể tưởng tượng nổi.

Nhị Lang Thiên Quân chỉ cảm thấy thân thể mát lạnh. Sau một lát, tiên huyết màu đỏ tươi nóng hổi không ngăn được từ miệng vết thương phun ra.

Hắn bạo lui!

Sở Vân mau chóng thu hồi Cụ Phong Cung đang gần như sụp đổ, ngửa mặt lên trời kêu to:

- Túy Tuyết Đao!

Hắn đưa tay bắt, chỉ thấy trong không trung nổi lên một tia ngân tuyến. Một lưỡi phi đao giống như là thuấn di xuất hiện trong tay hắn.

Sau một khắc, thanh phi đao biến lớn, hóa thành một vòng cung cực kỳ khoa trương, giống như chiến đao uy vũ sáng như tuyết.

Tiên Thiên Túy Tuyết Đao!

Bạn đang đọc Chí Tôn của Cổ Chân Nhân
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 29

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự