Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 606 Ma nguyện kiếp (hạ)

Bạn đang đọc Chí Tôn của Cổ Chân Nhân

Phiên bản Dịch · 959 chữ · khoảng 3 phút đọc

Sở Vân lại thở dài một hơi, nghĩ không ra yêu cầu của Thiên Hồ đơn giản như vậy, hắn hoàn toàn có thể làm được.

Hắn lập tức cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên trán Thiếu nữ Thiên Hồ. Cảm giác được thiếu nữ nóng bỏng trong lòng, da thịt mềm nhẵn.

- Thật hạnh phúc mà.

Thiếu nữ Thiên Hồ nhắm hai mắt lại, say sưa. Thế nhưng rất nhanh, nàng lần nữa mở hai mắt:

- Chủ nhân, có thể hôn lại không? Lâu hơn một chút thì tốt rồi.

Trong lòng Sở Vân sinh ra ý thương cảm, nghĩ đến bản thân mình thường ngày đúng là thiếu quan tâm đến Thiên Hồ. Mấy ngày nay, vẫn hối hả ngược xuôi, không chút bận tâm đến vấn đề tâm lý của Thiên Hồ.

Hắn cúi đầu, liên tục hôn nàng vài lần, hôn trán đẹp của nàng, hôn khuôn mặt trắng hồng của nàng. Thiếu nữ da thịt trắng như đào, lại còn co dãn, so với hoa quả còn muốn tươi hơn. Sở Vân hôn một lúc, phát hiện cảm giác rất tốt.

Thiếu nữ Thiên Hồ giống như bị kinh sợ, thâm tình mật ý của Sở Vân, làm nàng nghĩ mình bị thủy triều hạnh phúc dùng tất cả dòng xoáy cuốn chặt lấy, không thể tự thoát ra được.

Nàng bỗng nhiên vươn cánh tay trắng nõn giống như búp sen ra, ôm lấy cánh tay Sở Vân, sau đó thân thể mềm mại khẽ động, chủ động đón nhận, dùng chiếc miệng anh đào nhỏ nhắn cắn môi Sở Vân.

Toàn thân Sở Vân run lên, thiếu chút nữa cho rằng Thiên Hồ muốn ăn mình. Thế nhưng ngay sau đó, hắn cảm giác được chiếc lưỡi thơm tho khéo léo mềm nhãi của thiếu nữ Thiên Hồ, thâm nhập vào khoang miệng mình.

Ầm một tiếng, ý thức của hắn đã trở nên mơ hồ.

- Chuyện này…

Hắn chợt kinh hãi tỉnh lại, vô ý thức đẩy Thiên Hồ ra. Thế nhưng khi hắn thấy Thiếu nữ Thiên Hồ, bởi vì Ma Nguyện kiếp mà khuôn mặt diễm lệ đầy rặng mây đỏ, liền cứng rắn bỏ đi ý niệm này trong đầu.

- Đây là chuyện gì?

Kim Bích Hàm ở xa xa, mở lớn cái miệng, vẻ mặt đỏ bừng.

- Chưởng môn, ngài thực đào hoa nha.

Tiếu Tiển Hiền mắt trừng miệng đơ, không khỏi giơ ngón tay cái lên, bội phục sát đất Sở Vân.

- Ta tưởng ta được liệt vào một trong tứ đại dâm tặc, đã là nhân tài trong nhân tài. Hôm nay thấy chưởng môn, mới biết được thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân. Khó trách hắn có thể làm chưởng môn. Thổ Hành Thần Sưu tổ sư gia có thể tìm được nhân tài như vậy, trí tuệ của người quả là thâm bất khả trắc.

- Không ổn, tình huống hung hiểm. Không ngờ lại là Ma Nguyện kiếp.

Chỉ có Bạch Toa Toa thấy một màn như vậy, thất thanh kinh hô. Nàng rốt cuộc kinh lịch nhiều, kiến thức rộng rãi, trong ba người chỉ có nàng nhận ra nguy cơ.

Đầu lưỡi dây dưa trong khoang miệng, lưỡi thơm thiếu nữ mịn ngọt, càng ngày càng đậm đà. Thiếu nữ Thiên Hồ vẻ mặt say sưa, nhắm hai mắt thật sâu, chìm đắm ở trong hạnh phúc.

Sở Vân hít thở gấp gáp, đây là bởi vì hôn sâu thời gian dài, làm hắn muốn ăn không tiêu.

Càng làm hắn đau đầu chính là, hắn cảm giác được hai tay của Thiếu nữ Thiên Hồ rất không thành thật, không ngừng lục lọi toàn thân hắn, thậm chí đã lớn mất đến cởi áo của hắn ra.

Giao phối, là bản năng của yêu thú, trời sinh liền tự hiểu được.

Sở Vân rơi vào trong thế khó, hắn biết làm vậy cực kỳ không thích hợp, người cùng yêu thú sao có thể như vậy đây? Thế nhưng lại sợ sau khi đẩy Thiên Hồ ra, làm nàng bị tổn thương. Không chỉ có trên tâm hồn bị tổn thương vì cự tuyệt. Rất có thể Ma Nguyện kiếp còn mang đến nguy cơ trí mạng.

- Nếu còn tiếp tục như vậy, thì không được nữa đâu. Thỉnh tiên tử xuất thủ, vận dụng Bảo Quang Mông Trần quyết đi.

Trong lòng hắn cầu cứu.

- Sở Vân công tử, công tử phải nhẫn nại, tận lực thỏa mãn nguyện vọng của Thiên Hồ. Hiện tại vận dụng Bảo Quang Mông Trần quyết đã muộn, để ta tạo cho công tử trận pháp không gian.

Tích Tuyết tiên tử mơ hồ có chút phấn chấn, loại tình huống cực kỳ hiếm thấy này, đối với nàng đúng là có hỗ trợ nghiên cứu về thiên kiếp.

Kỳ thực lúc này vận dụng Bảo Quang Mông Trần quyết, căn bản không muộn. Thế nhưng Tích Tuyết tiên tử là một người mê nghiên cứu. Dưới sự cực lực yêu cầu của nàng, các tiên tử khác cũng không thể làm gì khác hơn là bảo trì im lặng.

Trong đó, cũng có tiên tử nhìn không được, muốn xuất thủ. Thế nhưng lời của Tích Tuyết tiên tử cực kỳ quang minh chính đại, làm tất cả người muốn động thủ đều rơi vào do dự.

Nàng hiên ngang lẫm liệt nói:

- Ta đây là nghiên cứu thiên kiếp, tương lai tỷ muội chúng ta tề tụ, muốn độ thiên kiếp, so với Kiếp Yêu kiếp của Thiên Hồ còn khủng bố hơn trăm ngàn lần, mọi người muốn ngăn cản bọn tỷ muội khác trở về sao?

Bạn đang đọc Chí Tôn của Cổ Chân Nhân
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 20

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự