Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 550 Di tích Cổ Thành (hạ)

Bạn đang đọc Chí Tôn của Cổ Chân Nhân

Phiên bản Dịch · 1116 chữ · khoảng 4 phút đọc

Sở Vân dùng Hồng Yêu không màu bao quanh cơ thể. Hiện tại, Hồng Yêu không màu phối hợp với đạo pháp phòng ngự dồi dào, đã không còn đơn thuần là yêu vật loại hình tốc độ nữa.

Hắn nhảy vào giữa sa đạo, nhất thời cảm thấy một sức mạnh to lớn, bao lấy mình. Hình như bản thân mình đang ở trong thác nước, cảm giác như bị bóp nghẹt.

Mở mắt nhìn lại, đâu đâu cũng tối đen như mực. Cát vàng còn thô bạo hơn cả dòng nước, bất kỳ lúc nào cũng có thể xé rách đạo pháp phòng ngự trên Hồng Yêu không màu.

Chuyến đi này thử thách về vận khí, đồng thời cũng thử thách khả năng kiểm soát năng lực của ngự yêu sư. Cuối cùng, khi yêu nguyên của Hồng Yêu không màu đã tiêu hao hết một nửa, Sở Vân bỗng nhiên cảm nhận được áp lực xung quanh chợt nhẹ đi. Cát vàng vốn ép chặt vào cơ thể, bỗng nhiên rời rạc đi.

Đồng thời, hắn cảm thấy tốc độ rơi xuống đang nhanh như ngựa hoang mất cương chợt tăng lên gấp bội.

Hắn chợt hiểu, mình thông qua sa đạo, vội vàng thôi động Hồng Yêu không màu và Tật phong kính thảo hài, nên đã xông ra ngoài.

Sau một khắc, một thành trì ngầm hùng vĩ không gì sánh được, hiện ra ở trước mặt hắn.

Nó là nguy nga hùng vĩ như vậy, đồ sộ trang nghiêm, lại vừa cao sâu, phồn thịnh lộng lẫy.

Phong cách kiến trúc của nó vô cùng đặc biệt, tinh tế và giản dị. Tường và mái vòm tinh tế, tràn ngập một loại khí tức xa xưa mà lại thần bí.

Nó tỏa ra ánh sáng, tới hơn mấy nghìn mét. Kỳ lạ nhất là nó được xây dựng bằng vật liệu đá. Đây là một loại vật liệu đá cực kỳ đặc biệt, mà chỉ duy nhất trong Cổ Thành mới có.

Mọi người gọi nó là tinh thạch. Nguyên nhân bởi vì loại đá này khi ở trong bóng đêm, sẽ tỏa ra ánh sáng sặc sỡ.

Tinh thạch cực kỳ cứng rắn, nếu dùng sức chín trâu hai hổ, mà nghĩ cắt bỏ nó, thì sẽ chỉ tạo ra một vài vết trầy xước trên mặt nó mà thôi. Nó như một vườn hoa ánh sáng. Dường như mỗi một khối tinh thạch đều là một tác phẩm nghệ thuật.

Những tinh thạch này lại nhiều tưởng như không bao giờ hết, gần như trải dải tới vô cùng, hằng hà sa số các tác phẩm nghệ thuật, dựng thành một thành phố cổ kính đã đổ nát.

Trong ánh sáng vô cùng rực rỡ, thật giống như một biển ánh sáng! Nhìn thấy cảnh tượng tráng lệ hùng kỳ như vậy, Sở Vân đứng ở trên cao, ngây người thật lâu không nói gì.

- Thường nghe đồn, cảnh sắc Di tích Cổ Thành tráng lệ làm sao, ánh sáng thần bí lộng lẫy làm sao. Cuối cùng, hôm nay ta đã được tận mắt thấy. Cảnh tượng hùng vĩ khí phách như vậy, thật vượt quá khả năng miêu tả của ngôn ngữ. Giống như ta đang ở giữa ngân hà vậy.

Sở Vân thì thào tự nói. Ánh sáng chiếu rọi trên khuôn mặt hắn. Trong đôi mắt hắn lộ ra sự si mê.

Đây vốn là một thế giới ngầm tăm tối, nhưng Di tích Cổ Thành giống như biển ánh sáng rực rỡ, ánh sáng màu xanh lam chiếu sáng mọi thứ xung quanh.

Trong một ngàn dặm vuông, cách mặt đất gần nghìn trượng, vô số dòng cát chảy từ trên mái vòm đang tuôn ra qua những chỗ trống.

Những dòng cát chảy này vốn rất mạnh mẽ, lại từ những lỗ hổng trên mái vòm với độ cao lớn như vậy trút xuống, toàn bộ dòng cát chảy đều kéo dài xuống hình thành những dòng dài, phát ra những tiếng vang đinh tai nhức óc.

Sở Vân nhờ vào sức mạnh của những dòng cát chảy này, mà từ thế giới bên ngoài đến được nơi đây.

- Thế giới tự nhiên thật huyền bí ảo diệu. Trí tuệ của cổ nhân thật thần bí. Vì sao họ lại xây dựng Cổ Thành ở đây? Bên trong lại ẩn chứa bao nhiêu tài phú trân quý?

Tâm trí Sở Vân đầy chờ mong, tình cảm đặc thù của tham u khách bị triệt để thiêu đốt.

Hắn hạ xuống mặt đất, vuốt ve những tinh thạch này. Lập tức, những tinh thạch này truyền đến một cảm giác lạnh lẽo thấu xương, dũng mãnh đi vào trong lòng hắn. Nhất thời, Sở Vân cảm thấy những vướng bận nào đó ở trong lòng đã được sức mạnh thần kỳ đảo qua rồi biến

mất. Không giống với Vũ Hậu Thiên, biến mất hoàn toàn.

"Tinh thạch có tác dụng thanh tâm ngưng thần, là công cụ tốt nhất phụ trợ cho khả năng tập trung suy nghĩ. Có người từng nói, tài phú lớn nhất của Di tích Cổ Thành, không phải giấu ở trung tâm tháp cao. Mà là bản thân Di tích Cổ Thành. Đáng tiếc chính là dường như loại tinh thạch này chỉ có thể tồn tại ở chỗ này. Một ngày nào đó nếu mang ra ngoài, sẽ biến thành cát bay đi.”

Sở Vân âm thầm cảm thấy tiếc, bỗng nhiên cảm thấy không hợp lý.

- Ủa? Chờ một chút, vì sao chỉ có một mình ta ở đây! Đám người Thạch Gia Minh đâu rồi?

Vừa mới, tâm thần hắn quá chấn động, đều bị Di tích Cổ Thành thu hút. Hiện tại, cảm giác kinh ngạc đã qua đi. Những người bạn cùng nhảy vào sa đạo hiện giờ lại không thấy đâu cả?

Có chuyện gì vậy?

Sở Vân đạp lên hư không, lên chỗ cao quan sát. Lại móc địa đồ trong người ra đối chiếu. Một lát sau, cuối cùng hắn mới thừa nhận, không phải bọn họ gặp phải bất trắc gì, mà là mình không rơi xuống địa điểm đã định trước.

- Ta có sáu yêu vật khí vận trong người, không ngờ bị cuốn vào nhánh xóa lộ trình rồi.

Sở Vân im lặng một hồi lâu không nói gì.

Chỉ là loại tình huống này cũng không phải không thể xảy ra. Chung quy việc Sa đạo bị dòng cát chảy với sức mạnh khổng lồ như vậy, chung quy sẽ xói mòn dần sẽ tạo thành một ngã ba mới.

Bạn đang đọc Chí Tôn của Cổ Chân Nhân
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 19

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự