Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 513 Thiếu chủ, dựa vào vũ dũng của người (hạ)

Bạn đang đọc Chí Tôn của Cổ Chân Nhân

Phiên bản Dịch · 1465 chữ · khoảng 5 phút đọc

Nghe được câu hỏi của Cuồng Nho Tướng Quân, lúc này Trinh Hữu Tài mới từ từ mở miệng nói:

- Trước mắt, đối phương không có dự định để Sở Vân xông trận. Tướng quân yên tâm, một khi có manh mối về chuyện này, ta nhất định sẽ thông báo cho tướng quân.

Hắn nói xong liền ngậm miệng không nói gì nữa, chăm chú đầu nhập vào cuộc quyết đấu giữa hai toán sư.

Đương nhiên Dịch Yên cũng tạo nên áp lực rất lớn đối với hắn.

- Hừ! Đối phương quả thực biết nhịn.

Cuồng Nho Tướng Quân hừ lạnh một tiếng, cũng biết không thể tùy ý quấy rối trận đấu giữa các toán sư, sau đó hắn lại tiếp tục tập trung ánh mắt tới chiến trường, tiếp tục chỉ huy.

Hắn không phải sợ hãi Sở Vân xuất thủ, mà là đang mong đợi Sở Vân xuất thủ. Hắn đã sớm chuẩn bị cuộc đọ sức này, để trả lời Sở Vân.

Thế nhưng hiện tại, Sở Vân vẫn chưa xuất thủ, khiến hắn không thể phát huy tác dụng.

Cứ như vậy, chẳng khác gì Sở Vân có thể chống đỡ được chiến lực của hắn.

Chiến tranh, liều mạng chính là sức chiến đấu, càng liều mạng là trí tuệ.

Sở Vân không ra tay, ngược lại lại có hiệu quả hơn xuất thủ rất nhiều. Đây chính là dùng nhu để chế cương.

Trong chiến tranh, song phương đều có những con bài chưa lật, mỗi con bài đều có những thủ đoạn khác nhau. Dựa theo tính toán, để sử dụng thủ đoạn tương ứng với con bài chưa lật của đối phương, con bài chưa lật vừa xuất thủ, hẳn phải phát huy tác dụng gì đó.

Trong lòng đều đã chuẩn bị phương thức gì đó để phá hủy biện pháp đối phó của đối phương.

Cuồng Nho Tướng Quân và Hoàng Hiếu, quả thực giống như hai cao thủ đánh cờ, không chỉ có chỉ huy chiến đấu, hơn nữa tư tưởng mau lẹ như điện quang, trong thời gian ngắn đều có thể tính toán ra biến số, và suy xét được kế hoạch của đối phương.

Thời gian trôi qua rất nhanh. Nguyên bản mặt trời vừa mới nhô lên, lúc này đã treo lơ lửng giữa không trung, mặt trời chói chang chiếu rọi xuống phía dưới.

Trong lúc này, lần lượt Thủy gia đầu nhập một lực lượng cường đại bao gồm tinh binh Toàn thuẫn, tinh binh Phi Hầu, vài nghìn chiến hạm, và hơn mười vị tướng lĩnh, ý đồ trực diện đột phá.

Liên quân dưới sự chỉ huy của Hoàng Hiếu cũng đầu nhập vào tinh binh Hải Giao, tinh binh Chuông Đồng, quân lực và chiến hạm không hề thua kém đối phương, chống lại thế tiến công cường đại của Thủy gia.

Băng băng băng!

Tiếng nổ dồn dập, bỗng nhiên từ trong trận Thủy ra bay vụt ra bốn mươi chín nỏ tiễn khổng lồ. Mỗi một

nỏ tiễn đều dài tới hai trượng, to như cái bát lớn.

Những thần tiễn này bay giữa không trung, giống như bốn mươi chín tia chớp, mau lẹ không thể tưởng tượng được.

Uy lực của thần tiễn vô cùng mạnh mẽ, liên tiếp bắn thủng hơn hai mươi chiến hạm của liên quân, mạnh mẽ khiến trận địa mở ra một đường máu.

Phá Thiên Xạ Thần Nỏ!

- Rốt cục hắn không thể kiềm chế được, đành phải lấy ra con bài chưa lật!

Trông thấy vậy, trong lòng Hoàng Hiếu trầm xuống, hạ quyết tâm, vung Vương Sư Trung Nguyên Kỳ lên.

- Thiếu chủ, ta phải mượn vũ dũng của người để chỉ huy!

Sau một khắc, giọng nói của Hoàng Hiếu vang lên trong đầu của Sở Vân.

- A? Rốt cục đã đến lượt ta xông trận? Túy Tuyết Đao liên tục rung lên, nó đã đợi nửa ngày rồi.

Sở Vân khẽ cười một tiếng.

- Mời thiếu chủ xuất thủ, nhất định phải tận dụng mọi khả năng để đánh chìm Nộ Lôi lâu thuyền.

Thanh âm từ trong lòng Hoàng Hiếu lại truyền ra.

- Được.

Sở Vân ưng thuận, nhìn về phía xa xa. Nguyên bản có chín Nộ Lôi lâu thuyền, chiến đấu tới bây giờ, cũng chỉ còn lại sáu Nộ Lôi lâu thuyền.

Thế nhưng sáu lâu thuyền này đứng rất vững vàng, tập kết bên trong rất nhiều tàu bảo vệ. Đồng thời từ từ tiến lên phía trước, đây chính là nơi tạo lên áp lực khổng lồ của quân địch.

Liên quân vẫn không bỏ cuộc, tiến hành tấn công vào lâu thuyền của địch, thế nhưng vô số sĩ tốt hy sinh tại điện quang, thậm chí còn có năm vị tướng lĩnh phải gã quỵ dưới hỏa lực dày đặc.

Sáu lâu thuyền này, chính là sáu cái đinh, ảnh hưởng rất lớn tới thế trận của Hoàng Hiếu.

Nếu như để chúng tiếp tục tiến tới, nhất định sẽ trở thành đòn trí mạng đánh vào liên quân.

- Nộ Lôi lâu thuyền nhất định phải rút ra! Hạm đội xuất kích, trận chiến này sẽ giúp danh tiếng của Thư gia vang vọng trong thiên hạ!

Sở Vân hạ lệnh một tiếng, lập tức có ba mươi chiến hạm, hai bảo thuyền, mười lăm chiến thuyền đại phúc, còn lại đều là chiến hạm tinh xảo giương buồm, thúc dục trống trận, đánh thẳng vào Nộ Lôi lâu thuyền.

Đồng thời, trong quân Thư gia, hai mắt Dịch Yên lóe ra tinh mang, khẽ quát một tiếng:

- Thủy mộc tương sinh, bao phủ thiên cơ!

Cùng lúc đó, thúc dục Hà Lạc Đồ, nhất thời toán lực tăng vọt bảo vệ cho Sở Vân tiến lên phía trước.

Mặc dù Sở Vân có Tiểu Tự Vô Tướng Thuật, thế nhưng cũng chỉ bảo hộ chính hắn.

Hạm đội này của hắn, người đông thế mạnh giống như cây lớn trước gió, nếu như không được che giấu kỹ lưỡng nhất định sẽ bị Trinh Hữu Tài tính ra.

- Thiên Hồ, Hỏa Đức Chân Thân! Túy Tuyết Đao, Tăng Quang Thiểm Thải đại Tuyết Nha!

Hạm đội dần dần tiếp cận, tiếng nổ vang trời, Sở Vân mạnh mẽ hóa thành một người hỏa diễm khổng lồ, cầm chiến đao khổng lồ trong tay, bay khỏi khoang thuyền. Trong lúc mọi người không kịp phòng bị, Sở Vân mạnh mẽ chém xuống một đao.

Giết!

Một tiếng nổ vang kinh thiên động địa, ánh đao sáng như tuyết sắc bén không gì sánh bằng, thoáng chốc chém một Nộ Lôi lâu thuyền cao tới năm tầng thành hai nửa.

Ầm!

Sau khi chém xuống, thế lực của chiến đao dư thế không giảm, đao khí đập mạnh xuống biển, nhất thời phát ra tiếng nổ. Bọt sóng trắng như tuyết bắn lên tận trời, thoáng chốc cuốn hai nửa lâu thuyền chìm vào trong biển.

- Một đao chém xuống, chém nát một Nộ Lôi lâu thuyền!

- Trời, đây là quái vật gì vậy?

Không phải tất cả mọi người đều biết được Hỏa Đức Chân Thân. Có rất nhiều tướng lĩnh Thủy gia bị một kích này của Sở Vân dọa kinh hồn bạt vía.

- Hỏa Đức Chân Thân? Là thiếu đảo chủ!

- Thiếu đảo chủ đã xuất thủ!

- Giết, chúng ta hãy theo thiếu đảo chém giết quân địch, đánh cho bọn chúng không còn mảnh giáp!

Thế nhưng Hỏa Đức Chân Thân đối với tướng sĩ Thư gia đã trở nên rất quen thuộc.

Lực kêu gọi của Sở Vân có hiệu lực vô cùng lạ thường, thoáng chốc, các trong mắt các tướng sĩ đều tỏa ra quang mang, sắc mặt sáng ngời, gào thét ầm ĩ, thế tiến công trở lên mạnh mẽ gấp bội.

- Đây là chuyện quái quỷ gì vậy? Dường như đối phương có thay đổi gì đó!

- Đó chính là Tiểu Bá Vương trong truyền thuyết đó sao? Quả thực rất lợi hại, có thể biến thành một người hỏa diễm to lớn như vậy!

Sĩ khí quân Thủy gia bị kìm hãm, trước kia bọn chúng luôn chiếm thế chủ động, đây chính là lần đầu tiên bọn chúng bị rơi vào thế hạ phong.

- Đây chính là bách chiến bách thắng, tạo lên uy nghiêm. Hiện tại đã đi sâu vào lòng người, không hổ là thiếu đảo chủ a!

Hoàng Hiếu cũng vô cùng phấn chấn, hắn trông thấy một người hỏa diễm to lớn cầm Túy Tuyết Đao trong tay, đang tiếp tục chém xuống lôi lâu thuyền tiếp theo.

Bạn đang đọc Chí Tôn của Cổ Chân Nhân
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 19

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự