Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 388 Người trẻ tuổi này thực không đơn giản (thượng)

Bạn đang đọc Chí Tôn của Cổ Chân Nhân

Phiên bản Dịch · 1398 chữ · khoảng 5 phút đọc

Đây chính là đội ngũ của Yên Chi Môn.

- Tiểu Phi Yến gặp nạn, tuy rằng tính ra sẽ hữu kinh vô hiểm. Nhưng vẫn không thể khinh thường.

- Không biết quý nhân theo như lời quẻ bói, đến tột cùng là người nào?

Môn chủ Hoa Mai cùng phó môn chủ Dịch Yên đều nhíu mày, vừa nhanh chóng di chuyển vừa truyền âm thảo luận.

- Phía trước có phải là Yên Chi Môn Hoa môn chủ.

Đúng lúc này, từ phía trước truyền đến một giọng nói.

- Là ai?

Hoa Mai vung tay lên, ra hiệu cho môn nhân ở phía sau dừng lại, chỉ trong sát na, đội hình ở phía sau đã hình thành lên một trận hình chiến đấu, không chút nào hỗn loạn, cẩn thận giới bị.

- Yên Chi Môn quả thực là bất phàm, kỷ luật nghiêm minh như thế, khó trách cốc chủ lại coi trọng các nàng như vậy.

Thấy một màn như vậy, nội tâm Dược Tinh Tử cũng không khỏi tán thưởng một tiếng.

- Không dám dấu, chúng ta trong lúc vô tình cứu được Phi Yến cô nương, đang muốn hộ tống nàng quay trở lại sơn môn. Không ngờ lại gặp được chư vị ở nơi này.

Dược Độc Song Tinh chậm rãi bức ra từ trong rừng cây. Bên trong đội ngũ Yên Chi Môn lập tức phát ra tiếng hô kinh hỷ. Các nàng phát hiện ra một Độc Tinh Tử ôm lấy Tiểu Phi Yến đang bị hôn mê.

- Nguyên lại là hai vị thiếu hiệp đã cứu giúp môn nhân của ta, ân tình này, Yên Chi Môn ta sẽ nhớ kỹ.

Hoa Mai thấy tình cảnh này, sắc mặt thoáng hòa hoãn hơn một chút, nhưng sâu trong ánh mắt nàng vẫn ẩn giấu một tia đề phòng.

- Môn chủ không cần khách khí.

Dược Tinh Tử đáp lễ vài ba câu, sau đó quay sang nhắc nhở Độc Tinh Tử…

- Đệ đệ, sao còn chưa xuất thủ?

- Hắc hắc.

Độc Tinh Tử u ám cười một tiếng, móc ra từ trong lòng một chiếc bình sứ, mở nắp bình ra, một luồng khói xanh bốc lên. Đám khói này chui vào trong mũi Tiểu Phi Yến, thân thể nàng lập tức run rẩy, mở choàng mắt ra.

- Hai tên bại hoại các ngươi!

Tiểu Phi Yến tỉnh táo lại, lập tức giãy dụa thoát khỏi Độc Tinh Tử, trợn mắt nhìn bọn hắn.

- Tỷ tỷ?

Nàng bỗng nhiên sững sờ, thấy được nhóm người Yên Chi Môn lập tức cuồng hỷ.

- Chuyện này là thế nào? Kính xin hai vị thiếu hiệp giải thích rõ ràng dùm cho.

Hoa Mai nhướng mày, nhận ra được trong chuyện này nhất định có quỷ. Nàng vốn tưởng rằng Tiểu Phi Yến bị tổn thương, lâm vào hôn mê, sau đó được người cứu.

Nhưng thực không ngờ lại "cứu" bằng phương thức này.

- Chuyện này, một lời quả thực khó mà nói hết.

Độc Tinh Tử không âm không dương nói.

- Hoa Mai tỷ tỷ, đừng phí thời gian với hai tên nhát gan này. Nhanh theo ta đi cứu người!

Tiểu Phi Yến gấp đến độ dậm chân, vừa nghĩ tới Sở Vân còn đang lâm vào hiểm cảnh, đôi mắt lập tức đỏ lên, ầng ậc nước.

- Tiểu Phi Yến, đừng gấp, cứ từ từ nói. Dịch Yên tỷ tỷ sẽ thay muội làm chủ!

Dịch Yên vươn tay nhẹ vỗ về Phi Yến. Đồng thời, ánh mắt nhìn về phía Dược Độc Song Tinh tràn đầy bất thiện.

Dược Độc Song Tinh cảm thấy căng thẳng trong lòng, bọn hắn đều là thiếu hiệp nổi danh, thuộc hạ đều có chiến lực cấp Linh Yêu. Nhưng đối diện cùng với vị phó môn chủ bề ngoài nhu nhược này, lại cảm nhận được một luồng áp lực không tên.

- Nhị vị môn chủ chớ hiểu lầm, thực ra chuyện này là như vậy...

Sắc mặt Dược Tinh Tử ngượng ngùng, thuật lại đại khái sự tình vừa lúc nãy.

- Thì ra là thế, người thực sự cứu Phi Yến lại là một thiếu niên khác.

Dịch Yên nhíu mày.

- Thiếu niên này là ai? Không ngờ lại có đảm lượng lớn như vậy?

- Huynh ấy là Sở Vân ca ca, đối đãi với Phi Yến rất tốt. Tỷ tỷ, nhanh đi cứu huynh ấy! Nếu còn trì hoãn chỉ sợ sẽ không kịp nữa!

Phi Yến kéo tay áo của Dịch Yên, gấp đến độ dậm chân.

- Chư vị, đối phương chính là Bắc Sắc, chúng ta làm như vậy cũng là do tình thế bắt buộc. Hiện giờ đi cứu người hẳn là không còn kịp nữa rồi. Bắc Quang Quang thành danh đã lâu, lại là một trong tứ đại dâm tặc vô cùng nổi tiếng. Nếu như chư vị đi đến đó, chỉ sợ sẽ

phải chịu phong hiểm rất lớn. Nếu như rơi vào trong tay Bắc Quang Quang, với dung mạo của nhị vị môn chủ, chỉ sợ... Hắc hắc...

Vừa nghĩ tới việc thiên tài như Sở Vân lúc này đã vẫn lạc. Nội tâm Độc Tinh Tử cảm thấy một hồi thoải mái, nói chuyện cũng không một chút nào cố kỵ.

- Đệ đệ, đệ nói gì vậy?

Dược Tinh Tử biến sắc, lập tức trách mắng.

Sâu trong lòng Độc Tinh Tử vốn đã không để Yên Chi Môn vào trong mắt. Lúc này đã quên hết toàn bộ căn dặn của sư phụ, tự nhiên sẽ bộc lộ ra bản tâm, đối với thế lực du hiệp do nữ tử tạo thành này, mười phần khinh thị.

- Hừ! Thiện ý của hai vị thiếu hiệp, Yên Chi Môn ta tâm lĩnh. Bất quá ân cứu mạng không thể không báo, chúng tỷ muội, theo ta tiến lên, cứu viện ân nhân!

Hoa Mai hừ lạnh một tiếng, mắt phượng tràn đầy tức giận, ngữ khí cũng biến thành lạnh lùng.

- Ai...

Dược Tinh Tử khổ sáp, lần hành động này vốn đã có chút không quang minh. Bây giờ, một câu này của Độc Tinh Tử đã hoàn toàn phá hủy đi thiện cảm vốn đã không nhiều lắm của đối phương. Cũng may Yên Chi môn chủ là nhân vật thành thục, ổn trọng. Cho dù bị hậu bối khinh thị như thế nhưng cũng không trở mặt tại chỗ, có thể thấy được công phu hàm dưỡng của nàng.

- Kỳ thực, hai huynh đệ chúng ta đã rất ân hận. Nếu môn chủ không chê, xin để cho huynh đệ chúng ta cùng đi cứu người?

Dược Tinh Tử cố gắng sửa chữa, hắn ôm quyền thần sắc thành khẩn thỉnh cầu.

Nội tâm Hoa Mai có chút do dự, tuy rằng nàng không thích tính cách của hai thiếu niên trước mặt, nhưng nghĩ đến cường địch là Bắc Sắc, cuối cùng vẫn lấy đại cục làm trọng, gật gật đầu ngữ khí hoàn hoãn xuống, nói.

- Cũng tốt, được nhị vị thiếu hiệp Sinh Tử cốc ra tay tương trợ cũng là việc hiếm thấy. Chỉ là việc này do Yên Chi Môn chúng ta chủ đạo, kính xin nhị vị không được tự ý hành động.

Độc Tinh Tử lập tức hừ lạnh một tiếng đang muốn phát tác, Dược Tinh Tử vội vươn tay ngăn cản, mở miệng đáp ứng.

- Hoa môn chủ nói rất đúng, đây cũng là quy củ trong giới du hiệp, chúng ta tự nhiên sẽ tuân thủ.

Một đoàn người nhanh chóng chạy tới chiến trường, lúc này Sở Vân đã rời đi truy sát Bắc Quang Quang, chỉ để lại một đống hỗn độn.

Híz-khà-zzz

Nhóm người Yên Chi Môn chứng kiến cảnh tượng núi rừng bị tàn phá, vô số hố to hình thành từ những vụ nổ, không khỏi hít một hơi khí lạnh.

- Thực lực thiếu niên này thực mạnh. Có thể giao đấu cùng Bắc Quang Quang kịch liệt như vậy, chẳng lẽ là một vị tiền bối vừa mới xuất quan lại có tướng mạo của thiếu niên?

Hoa Mai cùng Dịch Yên liếc mắt nhìn nhau, nhịn không được âm thầm suy đoán.

Bạn đang đọc Chí Tôn của Cổ Chân Nhân
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 21

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự