Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 369 Sở Vân, sao ngươi lại ở đây? (hạ)

Bạn đang đọc Chí Tôn của Cổ Chân Nhân

Phiên bản Dịch · 1434 chữ · khoảng 5 phút đọc

Hắn ngây người trong phút chốc, sau đó bịch một tiếng, trực tiếp té xỉu. Lúc này chấn, kinh chính là chúa tể trong tâm thần mỗi người có mặt ở nơi này.

- Ngươi, ngươi!

Ngón tay đại tướng Chiểu Tạ run rẩy chỉ về phía Sở Vân, bộ dáng giống như là đang bị người nào đó bóp chặt yết hầu.

- Đừng nóng! Kế tiếp sẽ đến phiên ngươi!

Sở Vân nhếch miệng cười, ánh mắt sắc như đao quét về phía Chiểu Tạ. Toàn thân Chiểu Tạ lập tức run lên, một luồng hơi lạnh thấu xương bao phủ toàn thân hắn.

Trốn!

Giờ phút này, đây là ý niệm duy nhất trong đầu của hắn. Hắn không hề có chiến ý mà chỉ dốc lòng chạy trốn!

- Vệ binh, vệ binh!

- Người đâu, tới mau!

Ầm, toàn bộ phòng họp vỡ òa. Đám người lãnh đạo bình thường cực kỳ chú trọng đến dáng vẻ lúc này không khác gì một đám cá đang sa vào lưới, chạy tứ tán hướng đến cửa khoang. Trong đó thân ảnh nhanh nhất chính là Đại tướng Chiểu Tạ. Sở Vân bị tốc độ chạy trốn của hắn dọa cho ngây người, không ngờ kẻ này cũng có độn pháp, chạy trốn còn nhanh hơn cả thỏ!

- Ha ha!

Sở Vân cười đầy sảng khoái, không ngờ rằng Hồng Yêu không màu lại có hiệu quả tốt đến như vậy. Khí vận của hắn quả nhiên là cực kỳ không tệ, vựa vặn trong một thời gian đặc biệt, địa điểm đặc biệt, đụng trúng nhóm người lãnh đạo liên quân đang triển khai hội nghị tác chiến. Sở Vân vỗ tiên nang , triệu ra Thiên Hồ, hóa thân thành Thủy Đức chân thân. Thân hình cao lớn lập tức phá bỏ nóc tàu.

Binh doanh vốn đang yên tĩnh, chợt biến thành hỗn loạn!

- Không phải các ngươi muốn đồ diệt Thư gia đảo ta sao? Tuyết nguyệt thiên trùng!

Sở Vân vung đao một cái, tuyết quang bạo trướng, trong bóng đêm cực kỳ chói mắt.

Gần mười người lãnh đạo liên quân kêu thảm, sau đó bị đao mang chém thành cặn bã.

- Không phải các ngươi muốn vơ vét khố tàng của Thư gia sao?

Sở Vân đạp xuống một cước, trực tiếp đạp chết hai người. Sau khi bàn chân nhấc lên, boong thuyền bị lún xuống thành một cái lỗ lớn, bên trong đó là hai thi thể đã bị đạp nát, não người, nội tạng đan xen vào nhau thành một đống bầy nhầy, mùi máu tanh xộc lên gay mũi.

- Đến đây Sở Vân ta đang ở chỗ này. Không phải các ngươi muốn đối phó ta sao?

Hắn vung tay, hô lớn, thân hình cường tráng tràn ngập màu xanh lam của cự nhân bằng nước, trong lúc này trở thành chúa tể trong tầm mắt tất cả mọi người!

Liên quân đại loạn!

Ai cũng không ngờ rằng Sở Vân lại đột nhiên xuất hiện ở nơi này.

Túy Tuyết Đao loạn vũ, Tuyết Nguyệt Thiên Trùng, Đại Long Văn… Đủ loại đạo pháp liên tục được tung ra. Đao mang sáng như tuyết, mang theo thế công lăng lệ, ác liệt, giống như cuồng phong bạo tuyết, cuốn theo tất cả mọi thứ xung quanh. Nhóm người đứng đầu liên quân, cơ hồ một mẻ đã bị hốt gọn. Mấy người may mắn trốn thoát, người nào người nấy mặt vàng như nghệ, một bên chạy trốn, một bên hô to cứu mạng. Bọn hắn gấp gáp như chó nhà có tang, một chút uy nghiêm ngày xưa cũng không còn.

Ầm!

Sở Vân như thiên thần hạ phàm, thân hình giống như cự nhân, mà liên quân bởi vì quá bất ngờ mà trở nên cực độ bối rối.

Chân phải của hắn đạp mạnh một cái, lực trùng kích khủng bố lập tức khiến cho boong tàu sụp đổ, bảo thuyền bị cự lực mạnh mẽ ép cho mũi tàu chúi xuống, đầu nặng đuôi nhẹ, giống như mà một món đồ chơi, đuôi tàu chếch lên trời. Sở Vân nhất phi trùng thiên,

lăng không hư độ, Túy Tuyết Đao trong tay hung hăng chém xuống một nhát, lập tức ánh đao như thực chất ầm ầm hướng xuống tàu chiến chỉ huy phía liên quân. Chỉ thoáng chốc, hàn khí tỏa ra bốn phía, mảnh gỗ vụn bay tứ tung. Một chiếc chiến hạm sừng sững, dài tầm ba mươi bảy trượng, rộng tầm mười lăm trượng, bị một đao chém thành hai đoạn. Mũi tàu trực tiếp chìm xuống đáy biển, đuôi tàu bởi vì còn ở trên không trung, ầm một tiếng, rơi xuống mặt biển, nhấc lên sóng gió ngập trời.

Phanh!

Sở Vân đạp vào một tàu chiến hạm khác. Boong tàu lập tức bị giẫm lún xuống, một đám binh sĩ gào thét xông lên. Bọn chúng hung hãn không sợ chết, cho thấy tố chất chiến đầu rất không bình thường.

- Gì? Đây là tinh binh Phi Hầu!

Ánh mắt Sở Vân ngưng tụ, chỉ thấy đám tinh binh trước mặt, mỗi người đều có một thanh yêu binh phi trảo. Trên đầu có gắn một cái tay khỉ. Động tác của bọn chúng rất linh hoạt, trên chiến hạm đang lay động kịch liệt vẫn nhảy lên một cách tự nhiên.

- Cuối cùng thì vẫn là tinh binh!

Sở Vân thở dài.

- Liên quân có vô số chủng tinh binh. Loại tinh binh Phi Hầu này am hiểu nhất chiến đấu trong địa hình núi non. Nhưng hải chiến cũng không yếu. Nếu quân ta gặp phải, chỉ sợ sẽ chịu tổn thất rất lớn. Rất tốt nếu các ngươi đã đưa thân tới cửa, ta sẽ thu nhận!

Trước mắt, trong Thư gia quân, có ba đại binh chủng tinh binh. Phổ thông nhất chính là tinh binh Chuông Đồng, có thể huấn luyện. Loại thứ hai là tinh binh Hải Giao, am hiểu thủy chiến. Còn loại thứ ba chính là tinh binh Thạch Hỏa đến từ Viêm gia, hôm nay bị Thư Thiên Hào chưởng khống. Đây là một chi tinh binh tác chiến viễn trình, mỗi người được phân phối một đầu Hỏa Sơn Quy. Có thể phát ra hỏa diễm phi thạch với cự ly tấn

công rất xa. Trong liên quân, binh chủng tinh binh rất đa dạng. Mỗi đạo tinh binh đều là một vương bài trong chiến tranh, nếu vận dụng tốt, hoàn toàn có thể tạo ra đột phá mấu chốt. Đạo tinh binh Phi Hầu ở trước mắt này, trong trận hải chiến ban ngày đã mang đến cho Thư gia quân sát thương cực lớn.

- Tăng Quang Thiêm Thải, Ngân Quang Tuyết!

Sở Vân khẽ quát một tiếng. Ngân Quang Tuyết là đạo pháp trung đẳng, được "Tăng Quang Thêm Thải" tăng phúc, cấp độ lập tức tăng lên, đạt đến tiêu chuẩn của đạo pháp thượng đẳng, uy lưng gia tăng trong một phạm vi lớn. Đêm đen như mực, đại quân bị Sở Vân quấy nhiễu, giống như cự thú từ trong giấc ngủ say thức tính. Vô số binh sĩ từ bốn phương tám hướng xông tới. Đám thiếu tướng, thượng tướng phân tán trong liên quân cũng gấp đỏ mắt, liều mạng đuổi theo.

Trời về đêm, tuyết chợt rơi.

Tuyết trắng.

Loại tuyết này mang theo một loại im lặng. Rất nhanh những bông tuyết đã giăng kín bầu trời. Đêm đen thê lương cô tịch, tuyết trắng an bình du dương, chiến trường đèn đuốc sáng trưng, tướng địch đồng tử tràn đầy tơ máu, thần sắc tràn đầy dữ tợn xông đến, tất cả giao hòa tạo thành một bức tranh hải chiến trong dạ tuyết.

- Sao trời lại đổ tuyết?

- Đây là đạo pháp của Tiểu Bá Vương!

- Đáng chết, hàn khí thấu xương, ta có cảm giác bị đông cứng rồi!

Trên mặt mỗi một tinh binh Phi Hầu tràn đầy hoảng sợ. Toàn thân khẽ rung lên một cái, động tác nhanh nhẹn bắt đầu chậm chạp dần. Đạo pháp trung đẳng Ngân Quang Tuyết này là do Sở Vân khi còn ở Thiên Ca Thư Viện học được, bởi vì đây là đạo pháp phụ trợ, thích hợp sử dụng trong thi đấu lôi đai, trận địa chiến. Hôm nay Sở Vân sử dụng ở trong hoàn cảnh này lại càng thêm thích hợp.

Bạn đang đọc Chí Tôn của Cổ Chân Nhân
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 22

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự