Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY nhé! Chỉ mất 1 phút của bạn thôi. Thành viên sẽ có thêm nhiều chức năng hay lắm. (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 228 Uy hiếp (hạ)

Bạn đang đọc Chí Tôn của Cổ Chân Nhân
Phiên bản Dịch · 1421 chữ · khoảng 5 phút đọc

- Đáng tiếc chỉ có một Linh Yêu.

Phương Hồng cười nhạt. Lúc này, hắn dùng số lượng để đả kích Thư Thiên Hào. Dù sao Oanh Thiên Chùy hắn cũng có một đôi, Kim Giáp Đồng Tử và Ngân Giáp Đồng Tử đều là Linh Yêu.

Trước sự khiêu khích, Thư Thiên Hào và Sở Vân lại cười không nói gì.

- Chuyện này, chuyện này...

Thụy lão nhân đứng ở giữa, không biết nói gì. Lúc này hai con mắt mệt mỏi của hắn liền căng ra, con ngươi trừng lớn, nhìn chằm chằm Thương Lam Hải Long. Ánh mắt của hắn sắc bén tới cực điểm, tựa như nhìn xuyên thấu Thương Lam Long Hải!

Mọi người hai mắt nhìn nhau, cảm thấy hoang mang.

Thụy lão nhân làm sao vậy? Dáng vẻ oai phong mất hết, khiến cho người ta mở rộng tầm mắt.

Thụy lão nhân há miệng vài lần, rốt cục hỏi dò:

- Nếu như là lão hủ không nhầm. Vị Linh Yêu này chính là Thương Lam Hải Long?

Cái gì?

Toàn bộ doanh trướng yên tĩnh không có tiếng động.

Thư Thiên Hào ngồi ngay ngắn như cũ, chỉ là hơi hạ thấp người nói:

- Thụy lão nhân tiền bối, con mắt thật tinh tường. Không sai, đây chính là Thương Lam Hải Long của Hải Long Vương Khương Bác trước kia. Thương Lam Hải Long, ngươi ra bên ngoài kiếm vài món hải ngư mới mẻ đến đây. Có rượu ngon không có đồ nhắm, vậy sao

được?

- Tuân mệnh.

Khí thế Thương Lam Hải Long kiêu ngạo, chỉ nghe sự phân phó từ Thư Thiên Hào.

Hắn liếc mắt khinh thường nhìn quét qua hai vị đồng tử, chợt bay ra doanh trướng.

Giữa không trung, liền hiện nguyên hình.

Ngang rống!

Một tiếng long rống rung trời nở đất, đột nhiên vang lên! Âm thanh từ vòng trời làm chấn động màng tai mọi người. Hình như muốn tuyên bố với người đời, Thương Lam Hải Long đã trở về!

Mọi người trong doanh, đều giống như bị tát một cái thật mạnh vào mồm, theo bản năng đứng thẳng lên. Ánh mắt ngây dại nhìn về phía ngoài cửa.

Chỉ thấy một vệt dài sáng màu xanh lam dài hơn mười trượng, long tu phiêu giật, long sừng sặc sỡ, long lân thâm thúy, thân thể long hùng tráng uy vũ xòe ra, trong lúc đó bay lượn trong không trung!

Đây là Thương Lam Hải Long sao?

Trong lòng mọi người chấn động mãnh liệt, trong lúc này nhất thời nói không thành lời.

Xoạt!

Thân long uốn lượn, thoáng chốc Thương Hải Long lao vào trong biển. Ầm một tiếng, bọt sóng bắn ngập trời. Chỉ trong chốc lát, nó từ biển khơi chui ra, bay lên trên không trung.

Từ đỉnh núi nhìn lại, chỉ thấy bầu trời quang đãng, biển rộng một màu. Thân long hùng vĩ, kéo theo bọt nước trong suốt giống như thủy tinh, không thành một khối. Long trảo cầm lấy mấy con cá lớn. Ánh mặt trời chiếu xuống, chiết xa trên bọt nước, trên long lân.

Trong nháy mắt, cấu thành một bức kim lam phát sáng, vẽ lên bức tranh Hải Long Phi Thiên!

Đây là Thương Lam Hải Long!

Là yêu thú trước kia tung hoành ngang dọc khắp hải vực, uy phách toàn bộ Chư Tinh Quần Đảo!

Nó đã trở về!

- Chủ nhân, cá.

Thương Lam Hải Long lại hóa thành hình người, trình lên tiên ngư cỡ khoảng chiếc thuyền nhỏ.

- Hãy để cho ta chia tiên ngư cho mọi người.

Sở Vân cao giọng cười, lấy ra Túy Tuyết Đao. Ánh đao như sét đánh, tốc độ như thiểm địa chém ra mười lăm đao.

Đao pháp đại thành, vô cùng xảo diệu. Mười lăm mảnh tiên ngư mỏng manh nhẹ nhàng bay lên. Mỗi mảnh đều có kích cỡ bằng nhau, hầu như trong suốt. Có thể nhìn xuyên thấu qua, trông thấy mặt bên kia.

Càng khó chính là, dùng Túy Tuyết Đao mở ra. Mỗi mảnh tiên ngư đều kèm theo rượu thơm. Rượu buốt lạnh vừa đủ khẩu vị.

Từng mảng tiên ngư rơi xuống trước mặt mọi người. Món ngon như vậy, nhưng mọi người trong doanh trướng lại cảm thấy khó có thể nuốt trôi!

Thương Lam Hải Long!

Ngày xưa là yêu thú thành danh của Hải Long Vương Khương Bác, ngày hôm nay đột nhiên hiện thân giữa doanh trướng của buổi hòa đàm.

Nó đại biểu cho cái gì?

Những người đang ngồi đây không phải là kẻ ngu. Lập tức liên tưởng tới mật tàng Tinh Hải Long Cung, truyền thừa của Khương Bác.

Hơn một trăm năm qua, mật tàng này là lần đầu chân chính hiện rõ khắp thiên hạ!

Thư gia đảo có được mật tàng Tinh Hải Long Cung!

- Nghe tin đồn, trong tay Khương Bác còn có Kiếp Yêu binh Trầm Hải Mộc Hương Giáp, Linh Yêu binh Bích Hải Triều Sinh Tiêu.

- Hải Long Vương am hiểu âm luật, sáng tạo ra Tiếu Thương Hải độc đáo chính là môn đạo pháp Thanh Ngự tuyệt phẩm. Môn đạo pháp Thanh Ngự của Viêm gia so với nó, quả thực chính là một rác rưởi à.

- Thương Lam Hải Long là yêu thú tuyệt phẩm, nguyên bản hẳn là yêu thú cấp Kiếp Yêu, xem ra là bởi vì cùng Sở Bá Vương đánh một trận khiến cho tu vi giảm xuống. Chỉ là cảnh giới Linh Yêu.

- Thật đáng sợ à! Thảo nào Thư gia đảo đại thắng, nguyên nhân là có mật tàng Tinh Hải Long Cung chống đỡ.

Trên thực tế, thu hoạch từ mật tàng Tinh Hải Long Cung ít hơn rất nhiều so với trí tưởng tượng của mọi người.

Ví như Kiếp Yêu binh Trầm Hải Mộc Hương Giáp đã sớm bị Sở Bá Vương đánh hỏng. Yêu binh Linh Yêu Bích Hải Triều Sinh Tiêu, tu vi cũng đỡ giảm xuống cấp Đại Yêu.

Nhưng mà khả năng tưởng tượng của con người tuyệt đối là đứng đầu vạn vật. Nhất là bộ dạng Thư Thiên Hào và Sở Vân cười mà không nói, càng làm cho mọi người suy nghĩ bọn họ không có sợ hãi, trong tay còn có rất nhiều con bài chưa lật. Khiến cho mọi người lưu lại không gian liên tưởng phong phú.

“Thật đáng ghét! Ban đầu còn chuẩn bị sau khi buổi hòa đàm kết thúc, phục kích bọn chúng. Báo thù cho ba cháu ruột của ta! Thương Lam Hải Long...”

Oanh Thiên Chùy Phương Hồng âm thầm xiết chặt song quyền, trong lòng tràn đầy cừu hận và không cam lòng.

- Phụ tử bọn chúng cùng nhau xuất hiện, bộ dáng căn bản không có sợ hãi. Tất nhiền còn có con bài hùng hậu chưa lật, kế thừa truyền thừa của Hải Long Vương, há lại có thể không có con bài hùng hậu chưa lật hay sao?

Ai! Xem ra tạm thời chỉ có thể buông tay.

Nghĩ tới đây, Phương Hồng chậm rãi buông lỏng song quyền, phun ra một ngụm khí bẩn, nhãn thần nhìn về phía phụ tử Thư gia đảo, đã không còn giống như trước.

Đây chính là sức mạnh.

Thực lực phụ tử Thư gia đảo bày ra, Phương gia với thực lực nhất lưu đúng nghĩa bao nhiêu năm phải đối xử công bằng.

“Thật không ngờ kế hoạch uy hiếp của ta, sau cùng trở thành thành tựu của Thư gia đảo!”

Thiếu chủ Viêm gia cách đó không xa nhẹ nhàng liếc mắt nhìn Thư Thiên Hào, đặc biệt ngừng lại trên người Sở Vân một chút. Trong lòng kiêng nể hai phụ tử này, trong lòng đầy vẻ sợ hãi.

“Như vậy, kế hoạch của ta chẳng phải đã thất bại sao? Nếu không chiếm lĩnh được Thư gia đảo, e là Viêm gia chúng ta chống đỡ không được bao lâu...”

Thiếu chủ Viêm gia chau mày, hiển nhiên trong lòng có nhiều sầu lo khác. Viêm gia công kích Thư gia, hiển nhiên hắn đã thể hiện thái độ của hắn.

- Ha ha a! Xem ra chẳng bao lâu nữa, danh hiệu Chư Tinh Mãnh Hổ, lại trịnh trọng đăng trên Đằng bảng! Viêm mỗ ở đây, xin chúc mừng Đảo chủ Thư gia đảo trước.

Bạn đang đọc Chí Tôn của Cổ Chân Nhân
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 18

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự