Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 201 Bêu đầu (thượng+hạ)

Bạn đang đọc Chí Tôn của Cổ Chân Nhân

Phiên bản Dịch · 2845 chữ · khoảng 10 phút đọc

Lúc này, Phương Toái Không quát lớn một tiếng, buông tha Sở Vân bay về phía chiến hạm Ưng Tường của Phương gia.

- Tam Tướng Quân, người đã quay về!

Mấy tên phó tướng trên thuyền trông thấy Phương Toái Không trở về nhất thời vui mừng khôn xiết, hai hàng lệ tuôn chảy.

Ba!

Phương Toái Không tát mạnh vào một viên phó tướng trên tàu.

- Đồ ngu! Ngươi dẫn quân kiểu gì vậy? Rõ ràng đã để đối phương mai phục!

Sắc mặt Phương Toái Không trầm như nước, hai mắt như sắp bốc cháy, trừng trừng nhìn về phía tên phó tướng của hắn.

Lúc trước hắn giao chiến cùng với Sở Vân cảm thấy ngột ngạt trong lòng. Bây giờ trông thấy hạm đội của hắn luôn quý trọng bị nhốt giữa hẻm núi, tổn thất nặng nề, lập tức nổi trận lôi đình.

- Mạt, mạt tướng đã phát thư cầu viện binh. Chắc chắn chỉ một lát sau, Đại Tướng Quân, Nhị Tướng Quân sẽ tới đây.

Tên phó tướng lắp bắp nói, ánh mắt nhìn về phía Phương Toái Không vô cùng sợ hãi.

Ba!

Phương Toái Không lại giáng xuống một cái tái vào tên phó tướng.

- Phóng con mẹ ngươi. Bản thiếu gia trước khi đi, đã hứa sẽ tiêu diệt hạm đội của Sở Vân. Bây giờ muốn đi cầu viện sao? Cầu viện cái gì? Cùng ta xông lên chém giết đột phá!

Phương Toái Không nghĩ lại khí thế lúc trước của hắn, nhìn lại cảnh tượng thê thảm lúc này, lửa giận trong lòng bùng cháy toàn thân như lửa đốt. Tức giận tới cực điểm.

Ầm ầm ầm!

Đúng lúc này, Sở Vân cưỡi Thiên Hồ, chạy thoát trở về. Hắn cầm Định Tinh Cung trong tay, bắn ra Lưu Tinh Tiễn. Bắn vào giữa chiến đoàn, tại đó tất cả đều bị lam

mang chọc thủng, máu và thịt bắn tung tóe.

Bụng thuyền bị bắn trúng, trong nháy tạo thành một lỗ thủng lớn rộng hai trượng, dài ba trượng. Nhất thời thủy triều cuộn trào mãnh liệt chảy ngược vào, chỉ trong chốc lát chiến hạm nghiêng về một bên khiến người ta phải kinh hãi, lập tức chìm vào trong biển. Chỗ thuyền chìm xuống hình thành một dòng xoáy.

Dòng xoáy làm ảnh hưởng tới chiến thuyền xung quanh, thiếu chút nữa lại liên lụy tới ba chiến thuyền đập vào nhau. May mà hạm đội của Phương gia cũng là hạm đội tinh nhuệ. Dựa vào kỹ năng lái thuyền thành thạo tránh thoát khỏi kiếp nạn.

- Sở Vân, ngươi giết những tên tiểu tốt này thì có bản lĩnh gì? Có giỏi đến đây chiến đấu cùng ta!

Phương Toái Không rống lớn, hai mắt trợn trừng trừng. Hạm đội tinh nhuệ này của hắn đều là do tự hắn huấn luyện mà thành, lấy cung tiến thủ làm chủ. Am hiểu đột kích và oanh sát.

Hôm nay hạm đội này bị chặn hai đầu. Ưu thế cường đại nhất không thể phát huy, bị địch nhân đánh vào điểm yếu. Chỉ trong thời gian ngắn tổn thất nặng nề. Hắn trông thấy vậy trong lòng rỉ máu.

Sở Vân cười dài một tiếng:

- Ngươi nghĩ ta sợ ngươi?

Lúc này thúc dục Thiên Hồ, Thiên Hồ nhẹ nhàng quẫy đuổi lập tức bốn đạo pháp Kim Thổ Thủy Hỏa nhất tề bạo phát, ầm ầm hướng tới chiến thuyền Ưng Tường.

Giờ khắc này, đạo pháp của Thiên Hồ phát ra lực công kích cường đại. Trong lúc nhất thời, dĩ nhiên cũng chỉ bằng các loại đạo pháp trung thượng đẳng, khiến cho chiến thuyền Ưng Tường Hào ngẩng đầu lên.

Ưng Tường Hào chính là chiến thuyền ưa thích của Phương Toái Không, bị đánh oanh tạc như vậy, quả thực chính là trực tiếp đánh vào trong lòng hắn. Hắn nổi giận gầm lên một tiếng, kêu gọi Bạch Mi Điêu thi triển đạo pháp phòng ngự, hiệp trợ phòng ngự.

Bản thân hắn cầm Phi Sí Thương trong tay xông lên vách đá dựng đứng như hùng ưng bay lên tận trời xanh, lưỡi thương sắc bén đánh tới Sở Vân.

Trong lòng Sở Vân kêu thầm một tiếng ‘hảo’. Thiên Hồ không giỏi cận chiến, vừa mới cùng Phương Toái Không chiến đấu một trận kịch liệt trên không, Bạch Mi Điêu

của đối phương chiếm được ưu thế khiến cho Sở Vân có điểm bất lợi. Bây giờ người điêu tách rời, Sở Vân cũng không tiếp cưỡi Thiên Hồ nữa.

Trực tiếp từ trên không trung nhảy vọt xuống, đạp chân lên vách đá, thu hồi Định Tinh Cung rút Túy Tuyết Đao ra. Không chút sợ hãi, hướng tới Phương Toái Không xông tới, vẫn như trước hung hăng đâm thẳng vào đối thủ!

Đột nhiên vách đá tối đen như mực, dường như cùng với mặt biển tạo thành một góc vuông.

Nhưng ngay phía trên, Sở Vân và Phương Toái Không đang bắt đầu khai chiến, hung mãnh từ trước tới nay chưa từng có.

Nhất thời trên chiến trường hầu như mọi người đều dừng lại, giương mắt nhìn về phía trên vách đá. Theo bản năng nín thở ngưng thần, muốn biết kết quả của trận chiến này.

Quân sĩ hai bên, tất cả đều tuyệt đối tin tưởng đại tướng của mình!

Một bên là mười ba tuổi may mắn giết chết Tàn Lang, mười bốn tuổi đánh bất ngờ giết chết Tác Nam.

Ban đêm trên biển tập kích Vệ gia đảo. Chính là Tuấn Kiệt Bảng ‘Trĩ Hổ’!

Bên kia là Phương gia tam tử Phương Toái Không, mười bảy tuổi tung hoành ngang dọc hung mãnh sắc bén. ‘Hùng ưng trên biển’ ngày sau sẽ leo lên Dị Sĩ bảng!

Hổ ưng tranh đấu!

Trong vách đá tối đen như mực chỉ thấy một đạo Kim Hồng bay vọt lên trời, một đạo Tuyết Mang đâm mạnh xuống đất, hai bên rất nhanh tiếp cận lại!

- Ngươi chết chắc rồi! Sở Vân, ta sẽ cho ngươi biết Phi Sí Thương vì sao được gọi là Phi Sí Thương! Triển Sí Cao Phi Ba, Ưng Kích Cửu Thiên!

Trên Phi Sí Thương hiện lên ánh sáng màu vàng đan xen vào nhau, bỗng nhiên hóa thành một đôi cánh.

Giữa thân thương hiện lên một đôi cánh!

Giống như một đôi kim sí của hùng ưng!

Kim sí vỗ mãnh liệt, như bầy ong bay lượn. Kim Hồng tăng vọt khiến toàn thân Phương Toái Không bị cuốn vào trong đó, phối hợp cùng Kim Lân Giáp giống như là thiên thần giáng trần, uy phong lẫm liệt.

- Hôm nay đánh một trận, ta đánh một trận thành danh. Từ nay về sau bay lên tận mây xanh, nổi danh khắp Tinh Châu! Sở Vân ngươi dám đạp vách đá mà lên giống ta! Ta nghịch thiên mà lên, giống chim ưng bay lên tận trời cao!

Phương Toái Không giống giận, hào khí ngút trời.

Hai mắt hắn lóe lên một đạo thiềm quang tự tự chiến thắng, liếc mắt nhìn Sở Vân như nhìn người chết. Ưng Kích Trường Không chính là tuyệt phẩm đao pháp tạo cho hắn lòng tin chiến thắng!

- Nghịch thiên?

Sở Vân cười nhạt, sau đó bỗng nhiên hắn ra hiệu cho mọi người nhìn về phía hắn.

- Phi Huyền Ngự Thiên Đao!

Hắn vung mạnh cánh tay, rõ ràng Túy Tuyết Đao trong tay quang mạnh ra ngoài!

- Ta kháo!

Vô số người kinh ngạc gật gật đầu.

- Hắn biến chiến đao trở thành ám khí!

Vô số cặp mắt liền nheo lại.

- Đạo pháp tuyệt phẩm? Hắn cũng có?

Phương Toái Không nhướng mày, sắc mặt cả kinh!

Tốc độ như thiểm địện!

Ánh đao tăng vọt, như một thiên thạch từ trên chính tầng mây rơi xuống. Túy Tuyết Đao từng luồng khí lực hung mãnh tung hoành ngang dọc, đè nén không khí chỉ trong chốc lát mãnh liệt đánh trúng ánh Kim Hồng đang bay ngược lên.

Ầm...!

Tiếng nổ thật lớn như tiếng sấm, chấn động toàn bộ khe núi. Ánh thương màu vàng xen lẫn ánh đao sáng như tuyết hình thành một đạo lưu quang khổng lồ, bạo phát ra chợt chiếu sáng toàn bộ khe núi u tối.

Sóng khí thật lớn sau đó bắn ra tung tứ phía. Tất cả mọi người trên chiến trường cảm thấy một đạo phong mang cường đại ‘ầm’ một tiếng bắn trúng lên người mình.

Rất nhiều người không kịp đề phòng liền ngã sặp mặt xuống thuyền. Toàn bộ khe núi bị sóng khí người biển cường liệt đến cực điểm ngạnh sinh đè xuống vài thước. Chiến hạm khổng lồ giống như món đồ chơi bị bàn tay vô hình đè xuống. Mặt biển cơ hồ cao bằng mép thuyền.

Như vậy thật quá hung mãnh!

Hầu như mọi người đều mắt nổ đom đóm, đầu váng mắt hoa, trong lòng hoảng loạn, lắc la lắc lư.

Sở Vân lại tiến lên phía trước!

Đột tiến!

Bạch kim lưu quang trong mắt còn chưa tiêu tán, lỗ tai trần đầy âm thanh ‘vù vù’ , trong lòng nhiệt huyết sôi trào như nham thạch nóng chảy bạo phát, khiến toàn thân như bốc cháy.

Phi Huyền Ngự Thiên Đao cũng phải đạo pháp chắc chắn chuẩn xác, xác suất trúng mục tiêu tỉ lệ nghịch với điều kiện tác chiến. Phương Toái Không dốc hết toàn lực liều mạng xông tới chính mình, đây chính là thời cơ sử dụng tuyệt phẩm đao pháp này!

Cộng thêm Túy Tuyết Tao trong tay Sở Vân liên tục được sử dụng. Vừa nặng vừa lợi hại khiến cho uy lực của Phi Huyền Ngự Thiên Đao càng thêm cường thịnh.

Một đao này chính là Sở Vân đang đánh cuộc.

Nếu như thất thủ, chính là mình ngã vào lưỡi thương của đối phương. Nếu như trúng đích ắt sẽ đại thắng.

Nam nhân nên tàn nhẫn với chính mình một chút, để tính mệnh của chính mình đánh cuộc vào một đao này!

Sở Vân đã thắng!

Hắn đang định lấy Định Tinh Cung ra, bỗng nhiên trước mắt hiện ra một đạo quang mang, một luồng kình phong đập vào mặt hắn. Hắn theo bản năng giơ túy Túy Tuyết Đao lên chống đỡ.

- Thật may mắn! Xem ra trời đã giúp ta!

Sở Vân hốt hoảng, lập tức vừa kinh ngạc vừa vui mừng thốt ra.

Thu được Túy Tuyết Đao ngoài ý muốn đã khiến sĩ khí của hắn tăng lên.

- Tuyết Nha!

Hắn điên cuồng gào thét, thân đao phình to ra gấp ba lần bình thường. Chân đạp lên vách đá, mang theo khí thế mãnh liệt đến cực điểm, bỗng nhiên bạch kim lưu quang dần dần tiêu tan.

Phương Toái Không thổ huyết tại chỗ, bụng dưới đau quặn.

Một kích kia, thực sự nằm ngoài dự tính của hắn.

Khiến trước mặt tối sầm lại như bị ngọn núi lớn đập vào thiếu chút nữa hôn mê tại chỗ.

Bấy giờ song chưởng và ngực đau nhức khiến hắn tỉnh ngộ. Hiểu được chính mình đang rơi xuống, hắn lập tức đạp chân vào vách đá, cắm đầu thương vào núi đá, bụng dưới liền đau quặn.

Nhưng hắn vừa mới ngẩng đầu lên, liền nhiền thấy bạch kim lưu quang, bỗng nhiên tách ra dần dần thưa dần. Sở Vân mạnh mẽ như hổ xuống núi, cầm Túy Tuyết Đao giống như tấm cửa trong tay, khí thế cương mãnh dũng liệt băng băng lao về phía hắn.

Tốc độ thật quá nhanh.

Hai mắt Phương Toái Không trợn trừng, chỉ kịp giơ Phi Sí Thương ra chống đỡ.

- Ta cho ngươi nghịch thiên!

Sở Vân hét lớn một tiếng, vung đại đao lên chém xuống thật mạnh!

Phịch!

Bỗng nhiên lưu quang bắn ra, đao khí phát huy. Sắc mặt Phương Toái Không trắng bệch, thổ ra một ngụm máu tươi, bản thân như đạn pháo bắn thẳng xuống phía dưới.

- Ta sẽ cho ngươi nổi tiếng khắp Tinh Châu!

Sở Vân lại tiếp tục đánh tới, đại đao rít lên cuồng phòng bổ thẳng vào đầu Phương Toái Không.

Trong lúc sinh tử tồn vong, Phương Toái Không dồn hết sức lực tiếp tục nhấc Phi Sí Thương lên.

Bấy giờ cuộc chiến càng trở lên ác liệt, thân đao to lớn vừa nặng vừa sắc bén. Đao thương chạm vào nhau, Phi Sí Thương phát ra tiếng kêu rên rỉ khiến kẻ khác phải chua xót. Ngay sau đó, ‘phịch’ một tiếng, trực tiếp bị chém thành hai đoạn.

- Ta cho ngươi giương cánh bay cao!

Sở Vân lại lần nữa xông tới, khí thế cương mãnh, một đao mãnh liệt bổ trúng vào ngực Phương Toái Không.

‘Ầm’ một tiếng, Phương Toái Không thổ huyết dữ dội, nội tạng nát nhừ. Kim Lâm Giáp cũng không đỡ được hung uy của Túy Tuyết Đao, toàn bộ Kim Lân Giáp lõm

xuống phía dưới, hõm thật sâu vào trong *g ngực Phương Toái Không. Thoáng chốc đè nén nội tạng và khí quản trong cơ thể hắn.

Phương Toái Không giống con cá bị bóp nát bụng, trong quá trình rơi xuống máu mồm máu mũi không ngừng tuôn chảy hòa cùng nội tạng từ trong miệng phun ra.

Hắn thực sự đã chết.

Phịch!

Hắn rơi xuống lên một biển, khiến nước biển bắn lên tận trời. Sau đó Sở Vân cũng rơi vào nước biển, ánh đao chiếu rọi sáng như tuyết đuổi theo thi thể của Phương Toái Không. Thẳng tay một đao chém vào đầu Phương Toái Không.

Bêu đầu!

Phương Toái Không vừa chết, Bạch Mi Điêu của y liền trở thành yêu thú hoang dại. Trên người nó có thương tích, lại mất chủ nhân, trong lòng hoảng loạn, lập tức vỗ cánh dự định thoát khỏi chiến trường.

Thiên Hồ cũng không tha cho nó, há mồm phun ra, nguyên khí màu vàng hóa thành một đường cầu vồng thông thiên đốt cháy cánh của Bạch Mi Điêu. Bạch Mi Điêu kêu lên một tiếng bi thương cũng không bay lên được nữa, từ giữa không trung rơi vào trong biển.

Thiên Hồ lắc chiếc đuôi cũng chui vào trong biển, càng đuổi càng mạnh mẽ.

Bạch Mi Điêu có hai thuộc tính kim, thủy, dĩ nhiên cũng có thể tự do bay liệng ở trong biển. Chỉ là cánh của nó bị thương quá nặng, bị Thiên Hồ dây dưa, máu không ngừng chảy ra, sức phản kháng của nó càng lúc càng yếu.

Cuối cùng, Thiên Hồ đã giết chết Bạch Mi Điêu ở đáy biển, nuốt yêu tinh của nó, tu vi tăng vọt lên Ba trăm sáu mươi sáu năm.

Lúc này, Sở Vân một tay cầm lấy đầu lâu của Phương Toái Không, tay kia mang theo thi thể không đầu của y từ phía sau chiến trường tĩnh lặng chui ra ngoài khơi.

- Thiếu chủ, thiếu chủ quả thực chém tướng!

Một vị thư sinh đang phụ trách ở đây, nhìn thấy Sở Vân vừa vui mừng vừa ngạc nhiên.

Sở Vân ném thi thể xuống đất, nói với vị thư sinh này:

- Chớ có nói gì, chuyện chém giết tạm thời giữ bí mật. Ngươi hãy đi gọi Du Nha Đại sư và Thạch Gia Minh.

Vị thư sinh kia lập tức nhận lệnh chạy đi. Sở Vân chuyển đường nhìn, theo dõi kim lân giáp.

Hắn nghĩ đến đạo pháp phục nguyên thượng đẳng “Tứ Phương Lai Hạ”. Loại đạo pháp này vô cùng quý báu. Nếu như có được nó, sẽ nâng cao sự duy trì năng lực liên tục tác chiến của Sở Vân.

- Ông trời phù hộ, chỉ mong trong Kim Lân giáp vẫn còn có môn đạo pháp này.

Sở Vân âm thầm cầu khấn.

Cơ thể bảo tồn linh khí, hồn phách sản sinh ra linh khí. Quy tắc này không chỉ áp dụng cho yêu sư, cũng áp dụng cho yêu thú, yêu thực, yêu binh.

Kim Lân giáp suýt nữa thì bị Sở Vân phá hủy, thân giáp tổn hại nghiêm trọng, tất nhiên là đã tiêu tán một phần linh quang. Mà Linh quan chính là then chốt của việc lĩnh ngộ đạo pháp. Cầu khẩn của Sở Vân chính là mong lĩnh ngộ được một phần linh quang của ‘Tứ Phương Lai Hạ’ không bị tiêu tán mất đi.

Đạo pháp ‘Tứ phương Lai Hạ’ không trọn vẹn. Sở Vân dùng tinh thần vừa xem xong, trên mặt lập tức toát lên sự thất vọng. Đạo pháp không trọn vẹn, không thể sử dụng lung tung, bằng không sẽ phản lại bản thân, vô cùng nguy hiểm.

Bạn đang đọc Chí Tôn của Cổ Chân Nhân
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 28

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự