Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 63 【 chúng ta kết hôn đi】 . . .

Bạn đang đọc Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên của Orange Quất Tử

Phiên bản Dịch · 2494 chữ · khoảng 9 phút đọc

Từ Giang Nam trở về ngày đó, cô không liên lạc với Ôn Hi Thừa, xe taxi vào căn hộ cô mới gọi điện thoại cho anh.

Từ đằng sau xách ra hành lý, xe mới vừa lái đi, Ôn Hi Thừa liền từ trong cửa chạy ra, trên người chỉ mặc một bộ áo sơ mi trắng, phía trên một nút thắt đều không có buộc lại, tóc cũng có chút bừa bộn, hiển nhiên là theo trong lúc ngủ mơ bị bừng tỉnh .

Cô đứng không nhúc nhích, mỉm cười chờ anh tới gần.

Ôn Hi Thừa vài bước vượt đến cô trước mặt, mím môi, đem cô tiến vào trong ngực ôm.

Ánh mặt trời rất tốt đẹp, trên người anh vị bạc hà nhẹ nhàng khoan khoái rất dễ chịu, cô đem mặt chôn ở trong ngực của anh hít hà, trái tim bị một loại cảm giác hạnh phúc tràn đầy.

Dẫn theo túi du lịch vào thang máy, vội vã qua cửa nhà, cũng không kịp đổi giày, đem cửa phòng đá lên, Ôn Hi Thừa trực tiếp đem cô đặt tại trên vách tường, anh nửa rộng mở lồng ngực không có một tia khe hở dán hợp tại trước ngực của cô, nhu động.

Đã không phải là lần đầu tiên đối mặt như vậy không hề che dấu nhiệt tình, cô nhưng như cũ cảm thấy có chút thẹn thùng, hai tay ôm vào eo anh, lại cũng không dám nhìn thẳng ánh mắt của anh, chỉ là có chút ngẩng đầu, ánh mắt tại cái cằm anh nhọn ôn nhuận hoàn mỹ cùng thấm trong nắng sớm mê người ,đường cong bên mặt bơi qua bơi lại, thẳng đến một cái hôn ẩm ướt ấm áp môi che ở trên bờ môi của cô.

Không phải cắn xé hoặc là mút vào cô quen thuộc, anh chỉ là nhẹ nhàng đặt trên môi dưới.

“Không phải nói buổi chiều mới có thể đến sao? Như thế nào không để anh đi đón em?”

Môi của cô bị anh bá chiếm, chỉ có thể rút ra trục bánh xe biến tốc đứt quãng trả lời: “Muốn cho anh ngủ nhiều một lát chứ sao.”

“Đối với em bên người, anh căn bản ngủ không được.”

Nghe anh ngữ điệu nhu nhu mà dẫn dắt làm nũng lười biếng, trong lòng của cô như là bị điện giật, một hồi tê dại, rút tay ra cánh tay, cố sức đưa anh thôi đẩy cách đi một tí về sau, cô giương lên đầu, nâng lên khuôn mặt của anh, nhẹ nói: “Bé ngoan, kỳ thật anh bây giờ là đang nằm mơ mà thôi, tý nữa mở mắt sẽ phát hiện mình lại còn nằm ở trên giường, mà em như cũ ở Giang Nam.”

Cô vừa dứt lời, ôm thân thể của cô lập tức dừng lại, Ôn Hi Thừa trong mắt đầu tiên hiện lên một vẻ bối rối, sau đó liền mở to hai mắt nhìn yên lặng nhìn cô, tựa hồ thật sự sợ hãi chớp thử xem mắt, cô liền cho đột nhiên biến mất.

Chứng kiến trên mặt anh luống cuống, cô cảm thấy được việc vui đùa nàycó chút quá rồi, vừa định muốn mở miệng, chỉ thấy anh giơ cánh tay lên, duỗi ra hai ngón tay, chậm rãi chuyển qua cạnh mặt cô, do dự một chút, nhẹ nhàng nắm gương mặt của cô chà xát.

Cô rốt cuộc kéo căng không ngừng, cười lớn cầm ngón tay của anh đặt ở bên miệng hôn hít lấy, “Anh có lầm hay không ah, phán đoán có phải cảnh trong mơ hay không, muốn nắn mặt của mình đi, anh nắn em hữu dụng không?”

Người đàn ông trước mặt sững sờ ngơ ngác một chút , buộc chặt hai tay đem cô hung hăng áp hướng trong ngực, cái mũi của cô đang không có phòng bị dưới tình huống trực tiếp đâm vào lồng ngự anh mạnh, bật người đau xót được muốn rơi nước mắt.

“Cái mũi bị đánh gãy!”

Ôn Hi Thừa đem mặt chôn ở phần gáy cô có chút dùng sức mang theo hả giận hôn hít lấy, oán hận nói: “Đụng gãy đi, không cần, ai bảo em đùa giỡn anh!”

Cô trong ngực anh cọ xát, tay xoa phía sau lưng của anh vỗ nhẹ, “Ngoan ah, không tức giận, mấy ngày nay có nhớ em hay không?”

“Nói nhảm.” Anh hôn môi ôn nhu rất nhiều, nhưng giọng điệu nhưng như cũ không thế nào tốt.

Cô buồn buồn nở nụ cười hai tiếng, “Có hay ngoan ngoãn ăn cơm không?”

Đợi vài giây đồng hồ không có nghe được trả lời, nghĩ đến Amy nói lúc trước anh bệnh kén ăn, lòng của cô chìm xuống dưới vừa muốn mở miệng, nghe được anh oa oa , có chút khí tức không yên: “Anh muốn ăn em!”

Cô còn chưa kịp phản ứng, đã bị anh chặn ngang ôm lấy thẳng đến phòng ngủ.

“Giầy, còn không có đổi lại dép lê đâu!”

“Không đổi nữa!”

“Nhưng là sẽ làm dơ thảm đấy!”

“Mua mới !”

“. . .”

Ôn Hi Thừa đem cô đặt ở trên giường, nhanh nhẹn giúp cô cởi giày, sau đó liền trực tiếp đè lên, khuỷu tay xanh tại hai bên cô, hai tay vòng cổ của cô, ánh mắt sáng quắc xem cô, trong mắt là tình cảm không hề che dấu mãnh liệt cùng dục vọng mong mỏi.

Cô trốn một cái, bị anh chế trụ cái ót, ngón tay của anh dọc theo cổ của cô xẹt qua tai bên cạnh cuối cùng dừng lại tại lúc gương mặt của cô nhẹ nhàng vuốt ve, bụng mềm mại bị đụng vào, làm cho cô tim đập nhanh không động đậy.

Cặp mắt kia đen bóng đã bắt đầu phóng hỏa, thân thể cũng chầm chậm trở nên cực nóng, nhưng thủ hạ chính là động tác lại êm ái mà thong thả, ánh mắt anh thẳng nhìn vào cô, nhẹ nói: “Anh rất nhớ em.”

Cô không dám nhìn ánh mắt của anh, ánh mắt xuống phía dưới dời đi, dừng ở xương quai xanh anh, theo thân thể phập phồng như ẩn như hiện, lộ ra mê người lộng lẫy, cô có cảm giác muốn cắn một cái xúc động, mà trên thực tế, tại lúc cô đại não làm ra phản ứng, hai tay của cô đã muốn trèo lên cổ của anh, đem loại xúc động này hành động !

Gắn vào trên thân thể rõ ràng cứng lại rồi, mà cô lần đầu tiên quên ngượng ngùng, hàm răng tại xương quai xanh ma sát, anh càng ngày càng kịch liệt thở dốc, cô cười khẽ một tiếng, hóa ra chủ động cũng không phải khó lắm!

Mà khi chủ động biến thành bị động, đàn ông tình cảm mãnh liệt đốt bạo phát một khắc này, cô mới biết được, đùa với lửa là phải trả giá thật lớn!

Tình cảm mãnh liệt sau đó, đầy đất bừa bộn, một phòng kiều diễm!

Cô không có một tia khí lực xụi lơ tại ngực Ôn Hi Thừa , liền hô hấp đều cảm thấy tốn sức mà.

Đàn ông ở phương diện này thể lực vĩnh viễn mạnh hơn phụ nữ, Ôn Hi Thừa nửa thân trần trên người tựa ở đầu giường, eo bụng cơ thể căng đầy gợi cảm, mặc dù có chút hơi gầy, lại cũng không quá đơn bạc, cô híp mắt dò xét trong chốc lát, đưa tay đặt nhẹ nhàng vết sẹo từng li từng tí vuốt ve.

Anh một tay khuấy động lấy tóc của cô, một tay ôm cô, trong mắt là một mảnh ôn nhu.

Cô kỳ thật có rất nhiều lời muốn hỏi anhn, về kia hai năm, về bệnh kén ăn, về cai nghiện, cũng không biết vì cái gì, nhìn anh giờ phút này nụ cười thỏa mãn, cô cái gì cũng không muốn hỏi nữa.

Anh đã không muốn cho cô biết rõ, cô đây sẽ giả bộ không biết , dù sao những kia đã muốn trở thành quá khứ, mà bây giờ, bọn cô rất hạnh phúc, cũng đã đủ rồi không phải sao?

Anh muốn tình yêu một phần hoàn mỹ mà đơn thuần, cô liền cho anh một phần tình yêu như vậy!

Một tuần sau, Ôn Hi Thừa chủ động theo cô thẳng thắn tại lúc ở Mĩ bệnh kén ăn , cầm bệnh án anh trước kia, cô cùng anh đi bệnh viện, chẩn đoán kết quả cũng không có tái phát, ăn không vô gì đó, là vì trường kỳ ăn uống không quy luật,dạ dày chức năng có chút hỗn loạn, chỉ cần dựa theo sách dinh dưỡng cung cấp dạy nấu ăn có thể chậm rãi điều trị

Có lẽ thật là tác dụng tâm lý , kể từ khi biết không phải bệnh kén ăn tái phát, Ôn Hi Thừa muốn ăn ngày từng ngày khá hơn, về nhà ăn được mấy lần sau khi ăn xong, cha của cô sắc mặt cũng có dấu hiệu, mà Ôn Hi Thừa đã làm tốt chuẩn bị cho chiến đấu kéo dài, mặc kệ cha cô là thái độ gì, anh đều là rất khiêm tốn dáng vẻ cung kính, tin tưởng 10 phần.

Mỗi ngày bọn cô ăn điểm tâm, cùng đi nhà sách, cô xem phòng trọ, anh tìm nơi yên tĩnh mở máy tính bận rộn, cô hỏi anh đang bận cái gì, anh nói: “Mau chóng kiếm tiền lấy vợ!”

Cô cười anh không đứng đắn, mỗi lần anh đều là mím môi nhìn cô, trong mắt ôn nhu theo ngoài cửa sổ ánh mặt trời một chút chảy đến lòng của cô, cô nghĩ cô rõ ràng hiểu ý của anh.

Công ty Hạ Lỗi chính thức thành lập, là một công ty hứng khoán, mới vừa khởi bước, sự tình cũng không nhiều, không có việc liền thường xuyên đến tiệm , cùng Ôn Hi Thừa ngăn cách chậm rãi cũng giải trừ, hai người không sao liền cùng đi chơi bóng, mấy trận, Hạ Lỗi đã muốn đổi giọng trông nom Ôn Hi Thừa gọi “Anh rể” rồi.

Hạ Tử Phi ở Giang Nam công ty vẫn luôn không quá thuận lợi, tại lúc cô giựt giây , hắn và Lưu Ny Ức cũng liên tục chiến đấu ở các chiến trường phương bắc phát triển.

Người nhà của cô, bằng hữu, người yêu rốt cục có thể một lần nữa tụ ở cùng một chỗ, cô cảm thấy được hết thảy đều mỹ hảo làm cho cô không thể tin được.

Nhàn nhã sau buổi trưa, cô đang xem hết một quyển tiểu thuyết nhàm chán, rồi ngẩng đầu chuyển hướng gần cửa sổ nơi yên tĩnh bên cạnh.

Đắm chìm vào người đàn ông trong ánh nắng chăm chỉ làm việc, hai mắt nhìn chằm chằm màn ảnh máy vi tính, một tay cầm bút, một tay nắm con chuột, biểu lộ nghiêm túc, mi tâm cau lại, đôi môi nhếch , bên mặt đường cong đường cong có chút lạnh, cảm ứng được ánh mắt của cô, anh giương mắt nhìn lại, cùng tầm mắt của cô giao hội lập tức, bộ mặt biểu lộ lập tức nhu hòa, mi tâm giãn ra đồng thời, khóe miệng giương lên một vẻ ôn nhu cười yếu ớt, tràn đầy sủng nịch.

Điểm nhẹ vài cái con chuột , Ôn Hi Thừa duỗi lưng một cái đứng lên, chậm rì rì hướng cô đi tới, bộ đồ tây đơn giản, lại đưa thân hình anh nổi bật lên vô cùng tốt, phối hợp khi giơ tay nhấc chân cái loại lơ đãng này bộc lộ ra ưu nhã, muốn không hấp dẫn ánh mắt cũng khó khăn.

Ánh mắt của cô vẫn đuổi theo anh, thẳng đến một cái hôn êm ái trên trán của cô.

“Bị ảnh hưởng?” Anh nhìn thoáng qua tiểu thuyết trong tay của cô, cười nói.

Cô lắc đầu, nhìn anh cười, “Anh xong rồi?”

“Không sai biệt lắm, nhàm chán à? Anh cùng em đi ra ngoài một chút?”

Cô nghiêng đầu nghĩ nghĩ, khép lại sách, qua quầy bar, khoác ở cánh tay của anh, “Tốt, chúng ta đi phơi nắng.”

Ôn Hi Thừa nắm lấy tay của cô cười gật đầu.

Cô nhìn anh ngón tay thon dài, mím môi nở nụ cười, đã từng rất nhiều lần cô bởi vì Amy kéo cánh tay của anh mà tâm tình phiền muộn, có lẽ không chú ý tới, mỗi lần anh tay kia đều là trong túi áo, chưa bao giờ như như bây giờ cầm tay của cô, mặc dù chỉ là một chi tiết nho nhỏ, đạo lý đơn giản như vậy ban đầu làm sao lại chết sống xem không rõ ràng đây!

Sông đào hai bên cây dương và cây liễu theo gió bay động lên, cô tựa vào vai Ôn Hi Thừa ngửa mặt nhắm mắt lại phơi nắng.

Cái cằm của anh trên trán của cô nhẹ nhàng ma sát, mang đến một tia xao động.

Một lát sau, cô mở mắt ra, nhìn về phía anh: “Nói cho anh chuyện này!”

“Cái gì?”

“Em có bạn học cấp 3 đồng học mở tiệm chụp ảnh, muốn em đi làm người mẫu ảnh.”

“Tốt, lúc nào, muốn anh cùng em đi không?”

Cô nghĩ rồi gật đầu, “Cô ấy còn muốn anh cùng chụp.”

Ôn Hi Thừa nhíu mày, cúi đầu nhìn cô: “Thế anh cũng phải đi sao?”

Cô rất kiên định gật đầu.

Anh thở dài, “Được rồi.”

Cô níu lại cánh tay của anh, có chút bất mãn nói: “Anh cũng không hỏi là chụp loại ảnh gì sao?”

Ôn Hi Thừa cười nhẹ, vuốt vuốt tóc của cô, “Chụp kiểu gì vậy?”

Cô không nháy mắt nhìn anh, qua rồi vài giây mới nói: “Ảnh cưới!”

Người đàn ông bên cạnh lập tức ngây ngẩn cả người, trong mắt dần dần tràn đầy kinh ngạc.

Cô quay người, ôm cổ của anh, mặt chôn ở cổ áo của anh cọ xát, có chút ủy khuất nói: “Anh rốt cuộc muốn tới khi nào mới hướng em cầu hôn?”

Một giây, hai giây, ba giây về sau, cô bị người gắt gao ôm, bên tai là một thanh âm phát run: “Hạ Thiên, lấy anh nhé?”

Cô không có một chút do dự gật đầu: “Em đồng ý!”

Câu hôn hoàn toàn không có không khí lãng mạn đáng nói, nhưng làm cho cô lập tức đỏ mắt.

Cô đã đợi không kịp, chờ không được muốn lấy Ôn Hi Thừa, chờ không được muốn hạnh phúc hơn nữa!

Bạn đang đọc Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên của Orange Quất Tử
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 17

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự