Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 696 Nhất thống Đạo môn (thượng)

Bạn đang đọc Chân Tiên của EK

Phiên bản Dịch · 2983 chữ · khoảng 10 phút đọc

- Không cần phải phiền phức như vậy, ta đã tới rồi…

Đột nhiên, một thanh âm từ bên ngoài Hư Thiên Điện vang lên, Cổ Thần trực tiếp bước vào trong Hư Thiên Điện, ánh mắt như điện, rơi vào mặt Ngọc Dương Tử, hét lớn một câu:

- Ngọc Dương Tử, hôm nay ta muốn giết ngươi tế cờ!

Thanh âm của Cổ Thần nhất thời hấp dẫn sự chú ý của tất cả cường giả thượng cổ trong Hư Thiên Điện.

Khiếp sợ!

Cổ Thần nói khiến mỗi một vị cường giả thượng cổ đều cảm thấy khiếp sợ không gì sánh được.

Trong lúc nhất thời, chúng cường giả thượng cổ Đạo môn nhìn Cổ Thần tiến vào trong Hư Thiên Điện, hầu như sợ đến ngây người.

Cổ Thần tiến vào trong Hư Thiên Điện, cư nhiên mở miệng nói muốn giết Ngọc Dương Tử tế cờ?

Cổ Thần hiện tại mới có tu vi Hư Không sơ kỳ, so sánh với cường giả cái thế Hợp Đạo sơ kỳ quả thực giống như giữa trời và đất.

Mà Ngọc Dương Tử chính là lĩnh thụ Đạo môn, là một trong sáu vị cường giả mạnh nhất toàn bộ cường giả thượng cổ thoát khốn từ chỗ sâu Tây Hải ra ngoài.

Coi như là tu sĩ Hợp Đạo sơ kỳ bình thường, Ngọc Dương Tử cũng có thể dễ dàng đánh chết.

Lúc này, Cổ Thần cư nhiên dám mở miệng sẽ giết Ngọc Dương Tử tế cờ!

Đồng thời nghe ngữ khí của Cổ Thần tựa hồ như định liệu trước, chém giết Ngọc Dương Tử giống như lấy đồ trong túi, chỉ giải quyết trong nháy mắt.

Điều này sao có thể không khiến chúng cường giả thượng cổ Đạo môn trong Hư Thiên Điện chấn động? Làm sao khong sợ hãi kinh ngạc?

Nhất thời, toàn bộ cường giả thượng cổ Đạo môn trong Hư Thiên Điện hầu như bức tượng gỗ điêu khắc, nhìn Cổ Thần từ ngoài Hư Thiên Điện bước vào trong điện.

- Ha ha ha ha…

Người thứ nhất phản ứng trở lại chính là Ngọc Dương Tử, nghe Cổ Thần nói muốn giết hắn tế cờ, ngay cả hắn cũng không nhịn được khiếp sợ, bất quá lúc phản ứng trở lại chính là một đợt cười cuồng ngạo, tựa hồ trên đời không có câu nói nào càng buồn cười hơn câu nói của Cổ Thần.

Ngọc Dương Tử cười to, nói:

- Cổ Thần, ngươi muốn giết ta tế cờ? Ha ha ha ha… Giết ta tế cờ? Bản tọa nguyên bản chỉ muốn thu Chiến Thần Lệnh của ngươi, nhưng chỉ dựa vào những lời nói này, hôm nay cho dù là thiên vương lão tử ngăn cản thì bản tọa cũng sẽ chém giết ngươi tại chỗ, chém thành thịt vụn, chém thành hư vô, khiến ngươi thần hinh câu diệt!

Bốn chữ cuối cùng, Ngọc Dương Tử hầu như là rống lên từng tiếng một, có thể thấy được tiếng cười này của hắn có bao nhiêu điên cuồng, lửa giận trong lòng có bao nhiêu mãnh liệt.

Tiếng cười to của Ngọc Dương Tử nhất thời khiến chúng cường giả thượng cổ Đạo môn phục hồi lại tinh thần, đánh giá Cổ Thần cẩn thận một lượt, đây chính là vị tu sĩ truyền kỳ đệ nhất tiên giới Cổ Hoang từ sau thời thượng cổ tới nay.

Cổ Thần không chỉ là một thần thoại của riêng Hư Thiên Tông, càng là một thần thoại của cả tiên giới Cổ Hoang, từ sau khi thời đại thượng cổ cấm dứt, là thần thoại duy nhất từ vạn năm trở lại đây.

Tốc độ tu luyện vượt qua cận cổ, vượt qua trung cổ, thậm chí vượt qua tuyệt đại đa số chư tử đại tiên hợp đạo thành công tại thời đại thượng cổ, hầu như có thể so sánh được với năm vị đại đế tại thời đại thượng cổ sơ kỳ.

Một nhân vật thần thoại như vậy cho dù là những cường giả thượng cổ Đạo môn đứng trong Hư Thiên Điện cũng cảm thấy ngưỡng mộ đối với Cổ Thần. Tuy rằng tu vi của bọn họ hiện tại so với Cổ Thần cao hơn rất nhiều, nhưng nhìn Cổ Thần vẫn phải ngưỡng mộ như trước.

Không chỉ là Cổ Thần có tốc độ tu luyện chấn cổ thước kim, khiến chúng cường giả thượng cổ Đạo môn phải ngưỡng mộ, chỉ cần sát khí kinh thiên Cổ Thần bộc phát ra hiện tại cũng đủ khiến mọi người chấn động.

Cổ Thần giận rồi, cực giận!

Bất luận kẻ nào động tới thân nhân, bằng hữu, tất cả những người thân cận bên cạnh hắn đều lập tức xúc động tới nghịch lân của Cổ Thần.

Mà Ngọc Dương Tử mới vừa rồi tuyên bố muốn giết chết sư phụ hắn, giết sạch hậu nhân Cổ gia hắn, hoàn toàn giật đứt nghịch lân của Cổ Thần.

Trước khi thành Nhạc Thủy bị hủy, Cổ gia bị diệt, Cổ Thần dưới sự giận dữ giết đế đô Đại Doanh tới máu chảy thành sông, bởi vì phần xung động lúc đó là bị Thánh hoàng Cơ Nghiêu âm mưu gây nên.

Giờ khắc này, Cổ Thần hoàn toàn không bị Nghịch Mệnh Hóa Long quyết ảnh hưởng, trong lòng vô cùng thanh tĩnh, thế nhưng lửa giận ngập trời kia không hề thay đổi, sát khí xông thẳng trời cào càng thêm mạnh mẽ hơn trước.

Sát khí của Cổ Thần xông thẳng trời cao, đồng thời trong lòng một mảnh thanh tĩnh, biết chỉ có giết chết Ngọc Dương Tử mới có thể khống chế được cỗ lực lượng Đạo môn cường đại này.

Ánh mắt Cổ Thần như đao quang, như thiểm điện, tâm tình vẫn chưa hề vì tiếng cười điên cuồng của Ngọc Dương Tử mà dao động mảy may, nói:

- Bất luận kẻ nào sinh tham niệm, muốn đoạt Chiến Thần Lệnh của ta đều phải chết, ngươi cũng không ngoại lệ!

Cổ Thần đang nói, sát khí dữ dằn giống như ngưng tụ thành thực chất, giống như một đạo ánh đao đẩy mạnh về phía trước, xông thẳng về phía Ngọc Dương Tử.

Chúng cường giả thượng cổ Đạo môn đều nhanh chóng thối lui sang hai bên Hư Thiên Điện, nhất thời để lộ một thông đạo rộng rãi.

Giữa Cổ Thần và Ngọc Dương Tử không còn bất cứ kẻ nào ngăn cản.

Sát khí thực chất giống như lưỡi dao sắc nhọn phát tán tới gần mười trượng xung quanh Ngọc Dương Tử tựa như bị một vách tường vô hình chặn lại, không thể tiến thêm một phần.

Sát khí của Cổ Thần tuy vô cùng dữ dằn, thế nhưng tu vi hoàn toàn không thể sánh được Ngọc Dương Tử, trong mắt Ngọc Dương Tử tràn đầy vẻ khinh miệt, cười cười nói:

- Chỉ bằng ngươi cũng dám mở lời ngông cuồng nói giết ta? Ta chỉ dùng một tay cũng có thể bóp chết ngươi như con kiến!

Đang khi nói chuyện, Ngọc Dương Tử nhấc tay, chộp về phía Cổ Thần.

- Ngươi!

Cổ Thần đột nhiên giơ tay lên, chỉ một ngón tay về phía Ngọc Dương Tử.

Nhìn bộ dáng của Cổ Thần, Ngọc Dương Tử còn tưởng rằng Cổ Thần sẽ phát ra một kích kinh thiên động địa cỡ nào, một kiện tiên bảo phòng ngự hầu như ngay lập tức phóng ra ngoài, chỉ cần Cổ Thần bộc phát ra bất luận công kíc nào Ngọc Dương Tử cũng có thể chống đỡ được trong sát na.

Thế nhưng Cổ Thần tựa hồ chỉ là chỉ một ngón tay vô cùng bình thường, căn bản không hề phát sinh ra bất luận đòn công kích nào. Trong lòng Ngọc Dương Tử tự trách cười, thầm nghĩ chính mình lo nghĩ quá nhiều, chỉ bằng vào tu vi Hư Không sơ kỳ của Cổ Thần, có thể phát ra được loại công kích nào xúc phạm tới hắn? Nếu như sử dụng Chiến Thần Lệnh sẽ có dấu hiệu phát cộng công kích ban đầu, hắn hoàn toàn có thể phản ứng kịp thời. Nghĩ như vậy, tâm thần cảnh giác của Ngọc Dương Tử nhất thời thả long, tiên bảo phòng ngự vốn đã phóng ra yên lặng thu hồi trở về mi tâm, pháp tắc không gian cường đại hoàn toàn trói buộc xung quanh, cương khí tiên lực ngưng tụ thành một bàn tay vô thật lớn, hướng về phía Cổ Thần, định trói buộc bắt tới.

Chính vào lúc này, chỉ thấy ngón tay của Cổ Thần chỉ vào Ngọc Dương tử trong sát na thoáng hiện quang mang, trói buộc không gian của Ngọc Dương Tử lập tức hoàn toàn nghiền nát thành hư vô.

- Chết…

Theo thanh âm của Cổ Thần vang lên, theo thanh âm phát ra, một đạo chỉ cương đẹp mắt tới cực điểm đột nhiên xuất hiện trước ngực Ngọc Dương Tử, hắn căn bản không hề làm ra bất cứ hành động chống đối nào, Phá Thiên Chỉ cảnh giới đệ nhị trọng sẽ đâm xuyên qua ***g ngực hắn.

- A….

Một tiếng kêu thê lương thảm thiết từ trong miệng Ngọc Dương Tử bộc phát vang vọng.

Phá Thiên Chỉ đã đâm xuyên qua ***g ngực, bàn tay thật lớn Ngọc Dương Tử bắn về phía Cổ Thần lập tức biến mất không còn, tiếng kêu thê lương thảm thiết quàng quạc dừng lại, trước ngực xuất hiện một lỗ thủng lớn chừng hai nắm tay người lớn, trong ánh mắt vẫn còn duy trì vẻ khiếp sợ không gì sánh được, thế nhưng sinh cơ hoàn toàn không còn, đã biến thành một người chết không thể chết lại.

Trong nháy mắt, Ngọc Dương Tử mất mạng.

Phá Thiên Chỉ cảnh giới đệ nhị trọng cho dù là chư tử đại tiên hợp đạo thành công bị bắn trúng cũng sẽ mất mạng trong nháy mắt, Ngọc Dương Tử mới chỉ có tu vi Hợp Đạo sơ kỳ, càng không có nửa phần may mắn, cho dù hắn có là một trong sáu vị cường giả cái thế Hợp Đạo sơ kỳ mạnh nhất thì cũng bị miểu sát.

Đơn giản, lưu loát, chỉ một chỉ, một trong sáu cường giả cái thế Hợp Đạo sơ kỳ mạnh nhất, lĩnh tụ cường giả thượng cổ Đạo môn mới thoát khỏi vây khốn tại chỗ sâu trong Tây Hải, Ngọc Dương Tử đã bị Cổ Thần miểu sát trong nháy mắt.

Đây là thực lực cấp độ nào?

Cho dù là chư tử đại tiên hợp đạo thành công cũng khó có thể làm được một kích giết chết tu sĩ Hợp Đạo sơ kỳ cực mạnh như Ngọc Dương Tử.

Mỗi một vị cường giả thượng cổ trong Hư Thiên Điện, trong sát na toàn thân phát lạnh, giờ khắc này, hình tượng của Cổ Thần trong mắt bọn họ lập tức bành trướng khổng lồ tới mức không gì so sánh được.

Nhìn Cổ Thần, bọn họ chỉ còn ngưỡng vọng, ngưỡng vọng, lại ngưỡng vọng!

Trước đây nhìn thần thoại Cổ Thần này chỉ là đứng trên độ cao một trưởng bối vạn năm trước, cho dù có ngưỡng mộ đối với tốc độ tu luyện kinh người của Cổ Thần, những cũng chỉ dừng lại ở ngưỡng mộ, mà lúc này lực lượng cường đại không gì so sánh được của hắn trực tiếp chấn động tới tâm linh của bọn họ.

Lượng lượng khủng khiếp tới mức Ngọc Dương Tử cũng phải mất mạng trong nháy mắt, lực lượng này đủ khiến bất luận một vị cường giả thượng cổ Đạo môn nào trong Hư Thiên Diện đều sợ hãi tái mặt.

Nhất là những vị cường giả chượng cổ đứng ngay phía sau Ngọc Dương Tử, lúc này trong lòng bọn họ giống như có vạn mã đang phi nước đại , kịch liệt nhảy lên, Cổ Thần trước mặt khiến bọn họ cảm thấy sợ hãi không gì so sánh được, bọn họ sợ hãi Cổ Thần lại đột nhiên điểm một ngón tay về phía bọn họ, cho dù là Ngọc Dương Tử cũng bị miểu sát trong nháy mắt, bản thân nào có đạo lý may mắn chống đỡ được?

Cho dù là bốn vị cường giả cái thế Hợp Đạo sơ kỳ, thấy ánh mắt của Cổ Thần đảo qua bốn người bọn họ, đều không tự chủ được run rẩy toàn thân.

Tuy rằng Cổ Thần mới chỉ có tu vi Hư Không sơ kỳ, thế nhưng không còn bất cứ người nào dám coi thường hắn, mà là ngưỡng vọng, là sợ hãi.

Giờ khắc này, Cổ Thần giống như một đầu cuồng sư, giống như một đầu mãnh hổ, mà chúng cường giả thượng cổ Đạo môn trong Hư Thiên Điện biến thành một đám cừu non.

Miểu sát Ngọc Dương Tử, Cổ Thần đã thành công chấn áp mỗi một vị cường giả thượng cổ Đạo môn ở đây.

Tuy rằng Cổ Thần mới chỉ có tu vi Hư Không sơ kỳ, thế nhưng bốn vị cường giả cái thế Hợp Đạo vừa mới đi theo Ngọc Dương Tử vừa rồi lúc này lại không hề có một nửa điểm dục vọng muốn báo thù cho Ngọc Dương Tử, trước mặt Cổ Thần, bọn họ căn bản không hề có dũng khí xuất thủ, thậm chí ngay cả dũng khí để chạy trốn cũng không có.

Tâm kinh! Đảm tang! Hồn phi! Phách tán! Khủng cụ! Tử vong!

Rất nhiều loại tâm tình mặt trái hầu như khiến tinh thần của bọn họ hoàn toàn tan vỡ.

- Các ngươi muốn sống? Hay là muốn chết?

Ánh mắt Cổ Thần đảo qua chúng cường giả thượng cổ vừa rồi đi theo Ngọc Dương Tử, nhẹ nhàng mở miệng nói, thanh âm lại nặng nề rơi vào trong tai bọn họ.

Phịch… Phịch…

Phịch… Phịch…

Thanh âm của Cổ Thần đã phá hủy một tia ý chí chống đỡ thân thể cuối cùng của bọn họ, trong sát na nhất tề quỳ rạp dưới mặt đất, sợ hãi nói:

- Muốn sống! Muốn sống!

Bọn họ quỳ lạy đối với Cổ Thần, giống như quỳ lạy đối với thần linh. Lực lượng của Cổ Thần vừa mới biểu hiện vừa rồi đối với bọn họ mà nói giống như thần linh không thể khinh nhờn, muốn bọn họ chết, bọn họ nhất định không thể sống.

Cổ Thần đi nhanh về phía trước, từ lối vào Hư Thiên Điện, trực tiếp đi tới tận cùng bên trong, ngồi xuống vị trí chưởng giáo chí tôn Hư Thiên Tông trên đài cao, lớn tiếng nói:

- Từ hôm nay trở đi, ta là lĩnh tụ của Đạo môn, ai muốn theo ta diệt Thánh đình, tru Phật môn, đạp phá vu cương, chiến phạt Thiên đình?

- Ta nguyện ý đi theo Cổ Thần lĩnh tụ!

Hư Tương Trần, Đạo Vô Nhai cùng với những cường giả thượng cổ Đạo môn vừa mới đối lập với Ngọc Dương Tử nhất thời ôm quyền khom người, khẽ bái một cái với Cổ Thần nói.

- Ta nguyện ý đi theo Cổ Thần lĩnh tụ, thuộc hạ nguyện ý làm công trâu ngựa!

- Ta cũng nguyện ý đi theo Cổ Thần lĩnh tụ, thuộc hạ toàn tâm toàn ý đi theo, nếu như có hai lòng, trời tru đất diệt.

- Ta cũng nguyện ý…

Nhất thời những cường giả thượng cổ Đạo môn vừa rồi đi theo Ngọc Dương Tử, hiện tại quỳ sát dưới mặt đất, một người lại một người cung kích tham bái đối với Cổ Thần, đều biểu hiện quyết tâm thề sống thề chết đi theo.

Cổ Thần nhìn hơn trăm vị cường giả thượng cổ Đạo môn, thỏa mãn gật đầu, hắn mượn vào Phá Thiên Chỉ miểu sát Ngọc Dương Tử, trong lòng các cường giả thượng cổ Đạo môn thành công tạo nên hình tượng không gì có thể địch lại được, dễ dàng thống nhất Đạo môn.

Cổ Thần nói:

- Tuy rằng vừa rồi các ngươi đi theo Ngọc Dương Tử muốn đưa thân nhân, sư phụ ta vào chỗ chết, nguyên bản tội đánh chết vạn lần, nhưng ta thân là lĩnh tụ Đạo môn, tự nhiên sẽ tận lực bảo toàn mỗi một vị đệ tử Đạo môn, các ngươi đã nguyện ý đi theo ta, tự nhiên sẽ không có kết cục giống như Ngọc Dương Tử, thế nhưng…

Thanh âm Cổ Thần lạnh lẽo, nói tiếp:

- Tội chết có thể miễn, tội sống không thể tha, nếu như không cho các ngươi một điểm nghiêm phạt, ta thân là lĩnh tụ Đạo môn, thanh uy ở đâu? Tất cả những tu sĩ Đạo môn vừa đi theo Ngọc Dương Tử, bản tọa phán giam cầm các ngươi một năm, diện bích tư quá, hối cải làm người mới, các ngươi có phục tùng nghiêm phạt của bản tọa?

Thời gian một năm đối với tu sĩ Hư Không kỳ mà nói bất quá là đoạn thời gian nháy mắt trong nhân sinh mà thôi, phi thường ngắn ngủi, Cổ Thần phán giam bọn họ một năm đã là nghiêm phạt tương đối nhẹ nhàng rồi.

Phá Thiên Chỉ của Cổ Thần trong vòng một ngày chỉ có thể sử dụng được một lần, bằng vào tu vi Hư Không sơ kỳ của hắn hiện tại, trên thực tế thực lực chỉ có thể so sánh với một cường giả cái thế bình thường nhất.

Bạn đang đọc Chân Tiên của EK
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 48

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự