Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 644 Luận đạo đấu phật. (Thượng,hạ)

Bạn đang đọc Chân Tiên của EK

Phiên bản Dịch · 3019 chữ · khoảng 10 phút đọc

Bên ngoài tháp thời gian chỉ mới ba năm trôi qua, cách thời gian tái phong ấn của núi Chiến Thần còn thêm gần hơn một năm nữa, và trong tháp thời gian sẽ còn khoảng gần mười mấy năm.

Cổ Thần không ngừng nghỉ, vẫn tiếp tục bế quan tu luyện, đầu tiên là luyện thành thạo ‘phá thiên chỉ’ ở cảnh địa đệ nhất nghiêm tuấn thành, rồi sau đó củng cố lại tu vi ở cấp giá vụ hậu kì.

Rất nhanh, mười ba năm đã trôi qua, thời gian trong tháp, đã qua đúng năm mươi năm. Bên ngoài tháp, thời gian chỉ vừa mới trôi qua năm năm. Núi Chiến Thần một lần nữa lại phong ấn trở lại, những vu sĩ tinh anh ở bên trong núi, đều được gọi cả ra ngoài.

Cổ Thần nhận lại chiến thần lệnh từ tay của Chúc Hỏa Dung, sau đó khởi động tiên lực căn mệnh, triệu tập bốn cô gái quay trở về, và đây cũng là lúc đi về phía Tây Thùy phật môn rồi….!

Chẳng bao lâu sau, bốn cô gái quay trở về Chiến Thần điện, năm năm trải nghiệm ở trần thế, tuy rằng thời gian không phải là dài, nhưng cũng đã trông thấy nhiều biến đổi của nhân sinh, đối với việc lĩnh ngộ quy luật sinh tồn, lại càng lên cao một tầng.

Trong trí nhớ, dường như thấp thoáng mở thêm một khiếu mới vậy, có dấu vết của quy luật đầy mơ hồ không chạm đến được.

Đạt đến được trình độ này, nếu nhanh thì hơn mười năm, chậm thì ba mươi năm, trên cơ bản là có thể một lần cảm ngộ được quy tắc đại đạo, là có thể bước vào bí cảnh độ hư.

Cổ Thần nói:

- Đại linh thế giới, đều là tín đồ của phật môn, họ tín ngưỡng phật có khả năng huyền dịu, đem đến cho họ mưa thuận gió hòa, hạnh phúc an khang, so với những con người và vu dân bình thường là hai cơ cấu xã hội hoàn toàn khác nhau. Lần này đến Đại linh, chúng ta có thể đi thong thả, thưởng ngoại phong cảnh phong tục của tây vực, đại đạo đồng nguyên, người khác nhau, cơ cấu xã hội cũng khác nhau, nhưng hàm chứa đại đạo thì lại giống nhau. Từ phương diện khác nhau, các góc độ thể nghiệm quy luật đại đạo, có lẽ nếu sắc sảo khôn ngoan thì có thể tự giác ngộ quy luật, một bước đi vào mật cảnh độ hư.

Tiểu Bạch, Mộng Tiên Âm, Tự Ngọc đều gật gật đầu.

Hư Tử Uyên nói:

- Đến Đại linh, e rằng không thể đi thong thả được đâu, tỉ vừa nhận được phi kiếm truyền tin của phụ thân, ông nói rằng Phạm Âm đã đi đến Đại linh đế đình, để đàm đạo đấu pháp với A Cưu La Vương, để báo thù cho cha, A Cưu La Vương tuy rằng chĩ là tu sĩ minh khiếu hậu kì, thế như cao thủ phật môn nhiều như mây, thế lực lớn mạnh, e rằng Phạm Âm có thắng đi nữa, đánh bại A Cưu La Vương, hắn cũng không có cách nào thoát thân, cho nên, phụ thân muốn chúng ta trợ giúp từ bên cạnh, để Phạm Âm có thể rút lui trong bình an.

- Phạm Âm đã đi Đại linh rồi sao?

Cổ Thần nói:

- Tốt, vậy chúng ta cũng đến Đại linh đô thôi, có đệ ở đây, phật môn đừng hòng ***ng đến một sợi tóc của Phạm Âm, chúng ta đi!

Bốn cô gái quay về trong bảo tháp, Cổ Thần thu hồi bảo tháp, bay nhanh về hướng Đại linh đế đình, chỉ nữa canh giờ, đã bay được hơn mấy trăm vạn dặm, đến được Đại linh đế đô.

Đại linh là lãnh địa của phật môn, Đại linh đế đô, chính là trung tâm của phật môn.

Nhìn từ xa, từng tòa phật tháp, đứng sừng sững tại các nơi của đế đô, nó mang đậm một khí chât trang nghiêm, uy vũ, lớn mạnh, hào nhoáng, rộng rãi và cao thâm.

Khiến cho người khác trông vào, càng cảm thấy rung động sâu sắc, trong lòng chợt nảy sinh sự quỳ lễ.

Phật môn thịnh uy, bên trong mỗi một ngọn tháp cao đều là những cao tăng, họ tuyên dương phật pháp, làm an lòng dân, được chúng sinh quỳ lễ, được sức mạnh tín ngưỡng của chúng sinh, hóa thành phật pháp vô biên, sức mạnh vô cùng lớn mạnh.

Hơn nữa, trong một dãy núi lớn ở Đế đô phương tây, cách Đế đô gần ba ngàn dặm, có một ngọn núi, cao khoảng ba ngàn trượng, dường như được ai đó dùng tiên lực di dời, đỉnh núi bằng phẳng, diện tích to lớn. Trên thực tế, ngọn núi này không hẳn chỉ cao ba ngàn trượng, xem diện tích của đỉnh núi, có lẽ là một ngọn núi to cao vạn trượng, và bị ai đó dùng tiên lực, di dời toàn bộ dãy núi cao trên ba ngàn mét này.

Trên đỉnh núi, có một tòa tháp, phật tháp màu bạch kim,phát ra ánh sáng thuần khiết, tựa hồ có một sức mạnh tín ngưỡng vô tận, đang gia trì trên tòa phật tháp này. Bên ngoài tòa tháp, tạo thành vô số những luồng sáng vô cùng vô tận. Sức mạnh tín ngưỡng, xuyên thấu trời xanh, cả một bầu trời vạn dặm không một gợn mây, dưới ánh sáng thuần khiết, chu vi vạn dặm, bao gồm cả Đại linh đế đô, dường như là một cõi tịnh độ.

Phật tháp này cao đến tận mây, cao gần chín ngàn chín trăm chín mươi chín trượng, cộng thêm đỉnh núi cao gần ba ngàn trượng, đỉnh tháp xuyên qua đến mây trắng, vươn lên đến tận trời xanh muôn vạn trượng.

Đứng tại Đại linh đế đô, người bình thường đề có thể đứng từ xa ngắm được tòa phật tháp thuần khiết sừng sững xuyên mây này. Mỗi giờ mỗi khắc, đều có những phàm nhân và những kẻ tu phật đứng từ xa quỷ lễ tòa phật tháp thuần khiết này.

Bên dưới phật tháp trên đỉnh núi cao ngàn trượng ấy, vẫn còn một số ngôi chùa và điện, rải rác khắp toàn bộ đỉnh núi. Phật tháp ấy, đứng chính giữa những tòa điện miếu này, cả một dãy chùa miếu này, quả thực là thánh địa của phật môn…thiên thiền tự.

Nghe nói rằng, tòa phật tháp cao chín ngàn chín trăm chín mươi chín trượng ấy, nó được xây dựa trên việc mô phỏng nguyên thần pháp tướng ‘nguyên’ của thủy tổ phật môn.

‘Nguyên’ là đại năng của thời đại thái cổ, tương truyền rằng ngài phật pháp vô biên, sức mạnh vô cùng, khí độ vô lượng, tiên lực vô tận, nguyên thần của ngài cao đến chín triệu chín ngàn chín trăm chín mươi chín trượng, đã đạt được đến cực hạn của độ cao, tận cùng của trời. Ngài có công tham gia tạo dựng thế gian, phật pháp truyền đến muôn đời, phật tháp ấy được xây dựa trên độ cao nguyên thần của ‘Nguyên’. Nhưng chín vạn chín ngàn chín trăm chín mươi chín trượng bất luận là như thế nào cũng không thể xây lên nổi, ngoại trừ ‘Nguyên’ ra còn ai có thể bước vào trong vùng trời cao chín vạn trượng?

Vì thế, lấy ý nghĩa của cửu cửu, phật tháp này, đã được xây với độ cao chín ngàn chín trăm chín mươi chín trượng.

Vốn vào thời đại thượng cổ, tu sĩ chỉ có nhục thân và linh hồn, nguyên thần nguyên thần , là chính là do linh hồn của ‘Nguyên’ đã xuất ra, sức mạnh vô cùng vô tận, phật pháp vô biên, khí độ vô lượng, mạnh hơn hẳn so với Cổ Thần, các tu sĩ thời đại thái cổ, đều xem linh hồn của ‘Nguyên’ như là một vị thần, và gọi là ‘Nguyên thần’/

Vì thế, cách gọi nguyên thần được từ từ lưu truyền. Về sau, được diễn biến thành cách gọi linh hồn của các tu sĩ khi đã tu luyện đến sau đại thành.

Cổ Thần đang bay trên bầu trời cao vạn trượng nơi gần Đại linh đế đô. Cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt không phải là Đại linh đế đình trang nghiêm, uy vũ, lớn mạnh, hào nhoáng và rộng lớn, mà là từ xa cách đó hơn ngàn dặm, đã trông thấy tòa phật tháp thuần khiết cao tận mây xanh.

Sức mạnh của ánh sáng vô tận bên ngoài phật tháp, khiến cho Cổ Thần cũng cảm giác như vô lực. Dường như, đứng trước mặt nguồn sức mạnh tín ngưỡng vô cùng vô tận này, sức mạnh của Cổ Thần vốn không thể sánh lại được.

Chương 116: Luận đạo đấu phật. (Hạ)

Chỉ cần nhìn qua thôi, Cổ Thần cũng đã nhận ra, cả một Thiên Thiền Tự, đều bị bao trùm bởi một sức mạnh tính ngưỡng được phát ra từ tòa phật tháp ấy. E rằng ngay đến cao thủ chí thượng hư không hậu kì điên phong, khi đứng trước mặt sức mạnh to lớn này, cũng sẽ cảm thấy mình vô cùng nhỏ bé, nếu cứ muốn xông vào Thiên Thiền Tự, thì với tu vi hiện giờ của hắn, dường như là vẫn chưa thể được.

Cổ Thần thoát cái đáp người xuống, và xuất hiện ở một nơi nào đó bên trong Đại linh đế đình,

Ánh sáng vàng kim lóe lên giữa đôi mày, Như Ý Linh Long bảo tháp bay vụt ra, bốn cô gái Hư Tử Uyên bèn xuất hiện bên cạnh Cổ Thần, theo đó, Cổ Thần lại thu bảo tháp trở về.

- Đến Đại linh đế đô rồi sao?

Hư Tử Uyên nhìn một lượt xung quanh và nói:

- Sư đệ, Phạm Âm đã đến chưa?

Cổ Thần lắc đầu nói:

- Có lẽ vẫn chưa đến, chúng ta cứ đi xem thử trước đã.

Bốn cô gái gật đầu, Cổ Thần đi trước dẫn đầu, bốn cô gái đi chia làm hai đi theo trái phải bên cạnh Cổ Thần.

Nơi đây quả là khác xa so với nơi ở của phàm nhân và vu dân, phía bên ngoài cửa tiệm hai bên đường, đều có dán hình phật. Cả một đế đô, đều bao trùm môt bầu không khí thần phật.

Cổ Thần thông qua cơ thể nhạy cảm, cảm nhận được trong một quãng trường rộng lớn tại trung tâm đế đô, có không it mùi vị khá lợi hại, ít nhất có ba người, đều là cao thủ của mật cảnh độ hư. Đồng thời, chính giữa quãng trường, tụ tập một lượng lớn phàm nhân tu sĩ, số lượng khá đông, e rằng phải có đến trên trăm vạn người.

Cao thủ độ hư không thể xuất hiện vô duyên vô cớ được, cả trăm vạn người phàm và tu sĩ, cũng không thể nào vô cớ tụ tập đông như vậy. Cổ Thần bèn dẫn theo bốn cô gái, đi vội vã về phía Quãng trường trung tâm.

Nhanh chóng, Cổ Thần đã đi đến bên ngoài rìa của trung tâm quảng trường.

Nơi đây người đông như kiến.

Quãng trường này có chu vi gần vạn trượng, tụ tập trăm vạn người, cũng không hề phải chen lấn, tắc nghẽn.

Ngay trung tâm của quãng trường, có xây một đài cao to với chu vi khoảng ngàn trượng, bên cạnh đài cao cách đó khoảng trăm trượng, lại xây một khán đài cao hơn nữa, có vài chục người tu sĩ ngồi trên đấy. Trong đó, ba người ngồi chính giữa, chính là độ hư cao thủ, những tu sĩ còn lại, cũng đều là những tay khá giỏi trong mật cảnh mệnh tuyền.

Không hề có ngoại lệ, những tu sĩ này, đều là người trong phật môn, đều cạo đầu trọc và mặc áo tăng.

Ngay trung tâm của đài cao ngàn trượng, cách nhau trăm trượng, có xây hai tòa phật tọa liên đài. Nhìn cách bày trận này, quả đúng là có tăng nhân phật môn đang luận đạo đấu phật. Có điều, cảnh tượng này thật là hoành tráng, ngay cả độ hư cao thủ cũng bị kinh động, số người đến xem, vượt qua hơn trăm vạn người.

Nằm bên trên phật tọa liên đài phía tây, có một hòa thượng trẻ tuổi độ khoảng ba mươi tuổi đang ngồi trên đấy. Cả người màu da phủ một lớp ánh vàng kim, dưới ánh nắng mặt trời soi rọi, lấp lánh hào quang, trông như một tọa kim thân la hán. Quả đúng là thiên tài phật môn, đệ tử Đại linh---A Cưu La Vương.

Trên phật tọa liên đài phía đông, không có một ai, rõ ràng là có một tu sĩ phật môn luận đạo đấu phật vẫn chưa tới.

Thoáng chốc, Cổ Thần và bốn cô gái đều hiểu ra, người mà A Cưu La Vương đang đợi, có lẽ chính là Phạm Âm.

Phạm Âm muốn đến luận đạo Đấu pháp củng với A Cưu La Vương, có lẽ đã có giao hẹn từ trước, cho nên mới chuẩn bị sớm như vậy,

Ngay cả cao thủ độ hư mật cảnh cũng bị kinh động đến, xem ra phật môn rất coi trông trận luận đạo đấu phật này. Cổ Thần âm thầm e sợ, ba vị cao thủ độ hư của phật môn, có một vị ở cấp hư không hậu kì, thực lực không thua Kim Bằng Vương. Đồng thời, tu sĩ phật môn có sức mạnh tín ngưỡng, thực lực lại càng cao cường, sức mạnh cũng càng lớn. Vị cao thủ phật môn thuộc cấp hư không hậu kì ấy Cổ Thần có một trực giác rằng, Kim Bằng Vương không phải là đối thủ của hắn ta.

Khi còn ở cấp giá vụ hậu kì, Cổ Thần còn có chút e ngại đối với các cao thủ hư không hậu kì. Bây giờ hắn đã bước vào cảnh giới giá vụ hậu kì, trừ khi là cao thủ chí cao hư không hậu kì điên phong, còn tất cả những cao thủ siêu cấp hư không kì, Cổ Thần đều không hề để trong mắt.

- Nếu như đệ không đến, Phạm Âm đột ngột đến đây, đối phương có cao thủ siêu cấp hư không hậu kì. Phạm Âm e rằng sẽ phải chịu thiệt thòi. Nhưng mà, có đệ ở đây, thì người chịu thiệt thòi e rằng là A Cưu La Vương.

Trong lòng Cổ Thần chợt run lên, rồi sau đó bèn bước nhanh về phía trước và lớn tiếng nói:

- Cổ Vu Chiến Thần đến thăm, sẵn tiện tham quan trận luận đấu đại phật lần này.

Giọng nói của Cổ Thần, thầm hàm ẩn quy luật, vang vọng trong tai của mỗi một người có mặt tại đó.

Tất cả những tu sĩ phật môn, đều chợt giật mình, Cổ vu chiến thần đến Đại linh đế đô, thế mà họ lại không hề hay biết.

Điều này là đương nhiên, nhục thân của Cổ Thần đóng lại, thì nhìn cũng như người bình thường, còn bốn cô gái nhóm Hư Tử Uyên, thì chỉ có tu vi minh khiếu kì, nên không gây sự chú ý cho ba cao thủ độ hư, những cao thủ khác cho dù nhìn thấy họ, cũng không quen biết họ. Cổ Thần càng vì dùng ‘càn khôn ngọc bích’ thay đổi tướng mạo, từ tướng mạo bình thường ban đầu biến trở nên vô cùng hoàn mỹ, cho dù là người đã từng gặp qua Cổ Thần, cũng đều không nhận ra hắn.

Tên của chiến thần Cổ vu, đã khiến cho thiên hạ kinh ngạc, một mình xông vào thiên đình của yêu tộc, đánh bại nhiều yêu vương, tiêu diệt Kim Bằng Vương. Cả thế giới cổ hoang này, không ai là không biết, không ai là không hiểu.

Cho nên, giọng của Cổ Thần vang lên, ba cao thủ độ hư của phật môn, đều giật mình, sau đó bèn đứng dậy và quay về phía Cổ Thần.

Hai cao thủ giá vụ kì, đang nhìn Cổ Thần đều có vẻ ngạc nhiên, họ nhìn không ra cấp độ tu vi của Cổ Thần, mà chỉ biết là một cao thủ độ hư. Còn tên cao thủ hư không hậu kì, vừa nhìn là biết ngay, tu vi của Cổ Thần ở cấp giá vụ hậu kì.!.

Cổ Thần tiêu diệt Kim Bằng Vương, là do mượn sức của ‘cấm tiên thần phù’, khiến cho tu vi của Kim Bằng Vương bị phong ấn xuống hư không trung kì, mới có thể giết được hắn…

Những tu sĩ thông thường không biết được những tin tức chi tiết này, còn những tin tức mà cao thủ độ hư biết được đương nhiên là chi tiết hơn nhiều.

Ba cao thủ phật môn này, đương nhiên là biết được Cổ Thần mượn sức mạnh bên ngoài mới giết được Kim Bằng Vương. Nhưng lúc ấy Cổ Thần chỉ mới ở tu vi giá vụ trung kì. Còn hiện giờ, Cổ Thần đã bước vào giá vụ hậu kì.

Giá vụ trung kì mà đã có thể giết được cao thủ siêu cấp hư không trung kì, Cổ Thần giờ đã bước sang giá vụ hậu kì, chưa chắc là không thể giết được cao thủ siêu cấp hư không hậu kì.

Tuy rằng giữa hư không hậu kì và trung kì, thực lực chênh lệch tương đối xa. Nhưng ba cao thủ phật môn cũng không dám có bất kì ý nghĩ coi thường Cổ Thần.

Bạn đang đọc Chân Tiên của EK
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 48

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự