Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 595 Uy lực của Phá Thiên Chỉ. (Thượng,hạ)

Bạn đang đọc Chân Tiên của EK

Phiên bản Dịch · 3119 chữ · khoảng 11 phút đọc

Da của hắn trở nên sáng bóng như ngọc, trắng noãn không vết.

Tướng mạo của hắn trở nên anh tuấn vô cùng, suất khí bức người

Thực lực của hắn trở nên càng cường đại hơn, được đề cao bảy thành

Giờ phút này, tuy Cổ Thần chỉ có tu vi Đằng Vân hậu kỳ, không cần sử dụng "Phá Thiên Chỉ", đơn giản chỉ dựa vào "Chiến Thần Lệnh" cùng với "Như Ý Linh Lung Bảo Tháp" cũng đủ để có thể giết chết Tàng Khôn Huyền. Cho dù không sử dụng "Chiến Thần Lệnh" cùng với "Như Ý Linh Lung Bảo Tháp" chỉ dựa vào thực lực bản thân hắn cũng có đến bảy thành tỷ lệ có thể đánh bại Tàng Khôn Huyền.

Đằng Vân hậu kỳ cùng Hư Không Sơ kỳ kém trọn vẹn hai cảnh giới, khoảng cách trong đó có thể so sánh với khoảng cách giữa trời và đất để hình dung. Nhưng chỉ cần một kiện "Càn Khôn Ngọc Bích" lại có thể đề cao thực lực của Cổ Thần, đủ để chiến một trận cùng với Hư Không sơ kỳ siêu cấp cường giả. Hơn nữa bên trong Mệnh Tuyền của Cổ Thần, thủy hỏa hai đạo bổn nguyên đã bắt đầu dung hợp, mỗi khi dung hợp được một phần Cổ Thần lại có được thêm một phần lực lượng pháp tắc. Nếu ngày sau có thể đạt được năm đạo bổn nguyên, dung hợp năm đạo bổn nguyên vào làm một, không biết có thể đạt được lực lượng đến mức như thế nào?

Tác dụng của Tiên Thiên Linh Bảo quả thực là không bình thường, vượt xa dự kiến của Cổ Thần.

Trăm ngày sau, Cổ Thần đã ra khỏi tầng thứ tư, đi vào bên trong tầng thứ ba.

Thời gian trăm ngày bên trong tầng thứ tư, cũng chỉ bằng thời gian mười ngày bên trong tầng thứ ba mà thôi.

Hư Tử Uyên, Mông Tiên Âm, Tự Ngọc cũng không biết rằng Cổ Thần đã xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất.

Đợi cho đến khi Cổ Thần xuất hiện trước mặt tam nữ, tam nữ đều há to miệng, trong mắt đầy vẻ khiếp sợ, kinh ngạc nhìn tuyệt thế mỹ nam tử trước mắt. Tướng mạo Cổ Thần vốn chỉ bình thường, mà nam tử trước mắt này, quả thực là hoàn mỹ vô song, không có bất luận chút khiếm khuyết gì chỉ có hai hàng lông mày cùng ngày xưa có bảy phần tương tự. Có thể phán đoán, tuyệt thế mỹ nam tử trước mắt xác thực là Cổ Thần.

- Cổ Thần, là huynh......

Nửa ngày sau Hư Tử Uyên, Mông Tiên Âm, Tự Ngọc mới từ trong khiếp sợ khôi phục lại.

Cổ Thần mỉm cười, một nụ cười đủ để mê loạn ngàn vạn thiếu nữ trong thiên hạ nói:

- Ba vị lão bà, là ta.

Ngày tháng như thoi đưa, thấm thoát lại qua thêm một tháng.

Như Ý Linh Lung Bảo Tháp, bên trong tầng thứ tư, ba trăm năm đã trôi qua.

Hư Tử Uyên, Mông Tiên Âm, Tự Ngọc tam nữ phân biệt dùng "Càn Khôn Ngọc Bích" mỗi người tu luyện một trăm ngày, đem thân thể triệt để cải tạo, vốn tam nữ đã là mỹ nhân tuyệt sắc, lúc này lại càng như mỹ nhân trong tranh, tiên tử trong mộng.

Làn da mịn màng như da em bé, sáng bóng như thiên trì mỹ ngọc.....

Nhìn tam tữ đẹp như tiên nữ trong mộng, Cổ Thần nhẹ nhàng nâng "Càn Khôn Ngọc Bích" lên, kinh thánh vì hiệu quả thực sự nghịch thiên của nó. Bước vào Đằng Vân Hậy kỳ, nếu không có kỳ ngộ trong thời gian ngắn rất khó có thể bước vào Giá Vụ kỳ.

Cổ Thần hao phí hơn một trăm năm, "Phá Thiên Chỉ" mới có chút thành tựu ở đệ nhất trọng cảnh giới. Nếu muốn tu luyện đến đại thành, chỉ sợ cần phải tốn vài trăm năm. Hơn nữa còn cần kỳ ngộ, nếu có kỳ ngộ có lẽ hơn trăm năm thì có thể đại thành, còn nếu không chỉ sợ là vài trăm năm cũng không thể thành công. Tuy nói nơi này không bị ngoại nhân quấy nhiễu, là một nơi bế quan tốt, nhưng mà Cổ Thần sẽ không thể mang theo tam nữ bên cạnh. Cho nên Cổ Thần có ý định ly khai Phong Bạo Thâm Uyên, trước tiên đến đáy biển Đông Hải tìm kiếm Vạn năm Thủy Tham cùng với "Thanh Thụ Hoa". Nếu có thể luyện thành "Ngộ Hư Đan" có lẽ có thể trong thời gian ngắn bước vào Giá Vụ kỳ.

Cổ Thần sau khi lấy được "Càn Khôn Ngọc Bích", cái không gian bị phong bế này lập tức xuất hiện một cái thông đạo đi ra ngoài. Tam nữ liền quay trở lại tầng thứ ba của Như Ý Linh Lung Bảo Tháp, sau đó cổ thần đem bảo tháp thu vào bên trong mi tâm, bước vào bên trong cánh cổng ánh sáng. Một hồi trời đất quay cuồng, trong nháy mắt, hắn đã xuất hiện ở biên giới Phong Bạo Thâm Uyên.

- Ủa?

Cổ Thần nội tâm khẽ động, hắn cảm giác được mình cùng với nước biển vô cùng hòa hợp. Hắn có thể cảm thấy toàn bộ ba động truyền ra từ bên trong nước biển, khoảng cách đến mười vạn dặm. Tuy nói thân thể Cổ Thần vô cùng linh mẫn, trước khi vào bên trong Phong Bạo Thâm Uyên, khoảng cách cực hạn mà Cổ Thần cảm ứng được đã xấp xỉ tầm một vạn dặm. Cho dù hiện tại tu vi tăng trưởng, khoảng cách cảm ứng tăng lên nhưng cũng sẽ không vượt quá hai vạn dặm.

Giờ phút này không ngờ khoảng cách thân thể có thể cảm ứng đạt đến mười vạn dặm. Cổ Thần tâm tư lập tức đặt lên trên "Càn Khôn Ngọc Bích", cái Tiên Thiên Linh Bảo này tựa hồ có thể làm cho Cổ Thần cùng với hoàn cảnh xung quanh hòa hợp đến cực điểm.

Cổ Thần có một loại cảm giác, nước biển chính là thân thể hắn và hắn cũng chính là nước biển.

Thân ảnh Cổ Thần lóe lên, trong chớp mắt đã xuất hiện cách đó ba ngàn dặm. Một lần thuấn di vượt qua ba ngàn dặm?

Trước khi tiến vào Phong Bạo Thâm Uyên, Cổ Thần thúc dục Thủy Chi Bản Nguyên, khoảng cách thuấn di cũng không quá một ngàn dặm, mà hiện tai khoảng cách một lần thuấn di tăng lên trọn vẹn hai ngàn dặm?

- Công năng của "Càn Khôn Ngọc Bích" quả nhiên là nghịch thiên, không hồ là Tiên Thiên Linh Bảo.

Phong Bạo Thâm Uyên vốn nằm sâu dưới đáy Đông Hải, đáy biển cách mặt biển hai vạn trượng mà Vạn năm Thủy Tham chỉ có thể sâu dưới đáy biển một vạn trượng nữa mới có thể phát triển, lúc trước đều là thuấn di trên không trung, tới giờ phút này hắn cần cẩn thận tìm kiếm một phen. Hư Tử Uyên, Mông Tiên Âm, Tự Ngọc ba người chỉ có tu vi Minh Khiếu Kỳ không có cách nào có thể sinh tồn tại độ sâu như thế cho nên ba người không thể trợ giúp hắn tìm kiếm.

Đáy biển rộng lớn vô cùng, phạm vi vượt quá ngàn vạn dặm. Nếu dựa vào thuấn chi, hắn chỉ cần tốn không bao lâu đã có thể đi ngan qua toàn bộ Đông Hải, nhưng nếu muốn cẩn thận tìm tòi toàn bộ đáy biển, quả thực không có một chút nào dễ dàng. Bề mặt đáy biển thiên kì bách quái, có sơn mạch dài kéo dài vô tận, có bình nguyên vô cùng rộng lớn, có hạp cốc cực lớn. Hơn nữa còn có một ít ***a phương giống như là vùng trung du. Ngoại trừ bình nguyên ra, những địa phương khác rất khó tìm tòi bằng mắt thường.

Tuy nói tiên thảo có linh khí, Cổ Thần hoàn toàn có thể bằng thân thể cảm ứng được, nhưng tiên thảo không phải lúc nào cũng thổ tức(hô hấp). Các loại tiên thảo đều có thể tự bế hơi thở, nếu như một mực tản ra linh khí, một cây tiên thảo chỉ sợ cũng không thể phát triển đến lúc thành thục đã bị yêu thú đi ngang qua ăn mất, hoặc là bị tu sĩ thu lấy. Mặc dù tiên thảo không có cách nào hoàn toàn phong bế hơi thở, nhưng có thể đem ba động linh khí thu hẹp vào phạm vi nhỏ nhất. Nếu không tới gần tiên thảo, căn bản là không thể cảm ứng được. Cho nên muốn dùng cảm ứng thân thể cảm ứng trong phạm vi ngàn trượng vạn trượng tất nhiên là việc hão huyền.

- Phía tây nam hơn năm vạn dặm, xuất hiện một cường giả Giá Vụ hậu kỳ.

- Phía tây bắc tám vạn dặm, xuất hiện một cường giả Giá Vụ hậu kỳ.

Chương 67: Uy lực của Phá Thiên Chỉ. (Hạ)

Thời điểm Cổ Thần đang lục soát dưới đáy biển, trong phạm vi mười vạn dặm, bất luận thứ gì đều không thể thoát khỏi cảm ứng của hắn. Ở đâu xuất hiện yêu thú, ở đâu xuất hiện tu sĩ, hắn đều có thể biết được. Nơi này là biên giới của Phong Bạo Thâm Uyên, cách Long Cung phải đến vài trăm vạn dặm, cách Trung thổ lại càng thêm xa xôi. Một địa phương gần như là điểm tận cùng của Đông Hải, không ngờ lại xuất hiện hai cường giả Giá Vụ hậu kỳ, đây tuyệt đối là chuyện bất thường.

Nếu tu vi của Cổ Thần còn thấp, hắn nhất định sẽ nhanh chóng ly khai, tránh ***ng độ với hai cường giả Giá Vụ hậu kỳ này. Vô luận đối phương có việc gì, nếu làm phiền đối phương sẽ khó tránh khỏi sinh ra tranh đấu. Bất quá với tu vi hôm nay, cường giả Giá Vụ hậu kỳ hắn đã không để vào trong mắt. Trừ phi bị quần công, nếu không chỉ một hai tên đối với hắn không tạo thành bất cứ nguy hiểm nào.

Phạm vi ngàn vạn trượng Cổ Thần không có cách nào cảm ứng được sự tồn tại của tiên thảo, nhưng phạm vi trăm trượng, Cổ Thần vẫn có thể cảm ứng được. Cho dù tiên thảo tự bế hơi thở thì vẫn phát ra ba động linh khí. Cổ Thần thân thể đã hòa hợp cùng với nước biển, trong phạm vi trăm trượng không có thứ gì có thể thoát khỏi cảm ứng của hắn. Cổ Thần sử dụng thuấn di, cứ nháy mắt liền vượt qua trăm trượng, tìm kiếm một cách cẩn thận. Chỉ là đối với Đông Hải mà nói, trăm trượng cũng chẳng khác gì chiều dài của một cây kim. Cho dù tốc độ của hắn có nhanh đi chăng nữa, muốn tìm một cây vạn năm thủy tham cũng không khác gì mò trăng đáy nước, khó khăn vô cùng.

Cổ Thần bảo trì tốc độ tìm kiếm, một mực tiến về phía trước. Thời gian dần trôi qua,hắn đã đi về phía tây được vài vạn dặm, thu hẹp khoảng cách cùng hai tên cường giả kia không ít. Nhất là tên cường giả phía tây nam, cách Cổ Thần còn chưa đến hai vạn dặm.

- Ân? Hư Không kỳ siêu cấp cường giả?

Cổ Thần nội tâm khẽ động, mười vạn dặm phía tây nam, xuất hiện một cỗ linh lực cường đại. Trong nháy mắt đã vượt qua hơn một ngàn dặm hướng tên cường giả Giá Vụ hậu kỳ phía nam mà đi.

- Khí tức của người này thực quen thuộc?

Khi Hư Không Kỳ siêu cấp cường giả còn cách Cổ Thần năm vạn dặm, hai mắt Cổ Thần sáng ngời:

- Là hắn Tàng Khôn Huyền!

Mười năm trước, hắn bị Tàng Khôn Huyền một mực truy sát từ Đồ Yêu cốc, đuổi đến tận đáy Đông Hải. Về sau, Ngọc Kình Vương xuất hiện, mới bức Tàng Khôn Huyền bỏ chạy, Cổ Thần đối với khí tức của Tàng Khôn Huyền có ấn tượng sâu đậm. Trong một khoảng cách nhất định, hắn lập tức có thể cảm ứng được.

- Tàng Khôn Huyền, thiên đường có lối không đi, địa ngục không cửa ngươi lại xông vào. Lão tử đang muốn tìm ngươi báo thù, ngươi ngược lại lại tự động chạy tới trước mắt ta. Cũng tốt, vừa lúc có thể thí nghiệm trên người của người, để cho lão tử xem "Phá Thiên Chỉ" đệ nhất trọng cảnh giới có chút thành tựu có được uy lực đến mức nào?

Cổ Thần cười lạnh một tiếng, thân ảnh lóe lên, ngay lập tức vượt qua ba ngàn dặm, hướng phía tây nam mà đi. Đợi cho đến lúc khoảng cách giữa song phương chỉ còn gần hai vạn dặm, độn tốc của Cổ Thần lập tức giảm xuống, biến thành chỉ còn hơn một nghìn dặm, không khác gì mười năm về trước, Khi song phương chỉ còn cách nhau một vạn trượng, độn tốc của Tàng Khôn Huyền đột nhiên gia tăng, đã phát hiện ra Cổ Thần.

- Phía trước xuất hiện tu sĩ Đằng Vân kỳ, nhất đinh là tên tặc tử Cổ Thần đi ra, lập tức thông tri cho Hầu Vô Nghiệp cùng Hạ Phi Viễn, nhanh chóng đuổi theo, không để cho hắn chạy trốn.......

Tàng Khôn Huyền lưu lại một câu với Trịnh Diệc Hồng, độn tốc nhanh đến cực điểm, lập tức phóng đến chỗ của Cổ Thần.

- Tám năm rồi, Cổ Thần, lão tử đợi ngươi bên ngoài Phong Bạo Thâm Uyên trọn vẹn tám năm trời. Rốt cuộc cũng đợi được cho đến lúc ngươi đi ra. Lúc này, ngươi chắp cánh cũng trốn không thoát khỏi lòng bàn tay ta. Lão tử muốn hảo hảo tra tấn ngươi một phen, cho ngươi sống không bằng chết, mới có thể giải tỏa mối hận trong lòng ta.

Tàng Khôn Huyền một bên phi hành , một bên thầm nghĩ.

Cổ Thần coi như là chưa phát hiện ra Tàng Khôn Huyền đang đến, đợi cho đến lúc Tàng Khôn Huyền còn cách hắn hơn một ngàn dặm. Cổ Thần chợt dừng lại.

.........

Tàng Khôn Huyền chỉ trong hai cái nháy mắt đã xuất hiện trước mặt Cổ Thần, cách hắn có hơn một ngàn trượng. Trịnh Diệc Hồng phát ra Thủy Kiếm truyền âm cho Hạ Phi Viễn cùng Hầu Vô Nghiệp. Thủy Kiếm truyền âm là một loại thần thông truyền âm trong nước, có tốc độ cực nhanh. Rất nhanh hai kẻ này đã nhận được tin tức, lập tức chia làm hai đường nam bắc bao vây Cổ Thần. Chỉ là khoảng cách giữa hai người với Cổ Thần quá xa, Hầu Vô Nghiệp cách Cổ Thần hơn năm vạn dặm mà Hạ Phi Viễn cách đến mười vạn dặm. Muốn đuổi kịp, cần một ít thời gian .

Trịnh Diệc Hồng thông tri hoàn tất, rớt lại phía sau lưng Tàng Khôn Huyền hơn năm ngàn dặm, lập tức đuổi theo, một lần thuấn di vượt quá năm trăm dặm.

- Ha ha.........

Tàng Khôn Huyền dừng lại, cười to một tiếng, tuy tướng mạo Cổ Thần trở nên anh toán, nhưng từ khí tức phát ra cùng với hai hàng lông mày tương đồng, hắn vẫn có thể xác định được kẻ đứng đằng trước chính là Cổ Thần, hắn nói:

- Cổ Thần, hôm nay không còn kẻ nào cứu ngươi, ngươi chết chắc rồi, ha ha.......

- Vậy sao?

Cổ Thần nhếch miệng cười, nói:

- Tàng Khôn Huyền, ngươi biết hai từ "Muốn chết" ghi như thế nào không?

Nói xong, tay trái Cổ Thần điểm ra một chỉ. Một đạo hào quang đẹp mắt từ đầu ngón tay của Cổ Thần bắn ra, hình thành một đạo chỉ cương cực lớn đánh thẳng tới chỗ Tàng Khôn Huyền. Hư Thiên tông thượng thừa công pháp "Kinh tiên bổng"

- Kinh Tiên Chỉ? Thứ công pháp rác rưởi này có thể làm gì được ta?

Tàng Khôn Huyền đứng nguyên tại chỗ, quần áo không gió tự bay, tiên lực xuất ra bên ngoài, hình thành một cái tiên lưc cương tráo có phạm vi mười trượng.

Cổ Thần mỉm cười, tay phải đột nhiên điểm ra thêm một chỉ.

Ầm.....

Quang mang chói mắt bắn ra từ đầu ngón tay hắm không gian phía trước lập tức bị nghiền nát. Một đạo hư vô chỉ cương, đánh nát hư không, lập tức vượt qua Kinh Tiên Chỉ, đánh thẳng vào tiên tráo trước ngực Tàng Khôn Huyền.

- Lão tử coi như đứng nguyên ở đây, ngươi cũng không thể.............

Ba chữ "tổn thương ta" còn chưa kịp thốt ra, tiên lực cương tráo của hắn lập tức nát bấy, trong nháy mắt chỉ cảm thấy trước ngực mát lạnh.

Cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy ngực hắn đã bị ***c thủng.

- Đây là chỉ pháp gì?

Tàng Khôn Huyền hai mặt trợn trừng, nói ra câu sau cùng, sau đó lập tức mất mạng.

Phá Thiên chỉ, dung hợp đủ loại trận pháp cùng pháp tắc, một chỉ điểm ra, phá hủy thân thể, diệt sát nguyên thần.

Có chút thành tựu tại đệ nhất trọng cảnh giới, Phá Thiên Chỉ cũng đủ để miểu sát Hư Không sơ kỳ siêu cấp cường giả.

Tàng Khôn Huyền, chỉ là Hư Không sơ kỳ siêu cấp cường giả, trừ phi có thượng phẩm tiên bảo phòng ngự ngăn cản. Nếu không sao có thể chống đỡ được công kích của, "Phá Thiên Chỉ"? Bị "Phá Thiên Chỉ" đánh trúng, một kích lập tức mất mạng, thần hình câu diệt.

Sau khi Tàng Khôn Huyền chết, thân hình vẫn đứng đó không hề ngã xuống, hai mắt trợn trừng tràn đầy thần sắc không thể tin nổi. Hắn vô luận như thế nào, cũng không thể đoán được. Cổ Thần bằng tu vi Đằng Vân hậu kỳ, vậy mà chỉ cần một đạo chỉ cương liền đem hắn một vị Hư Không sơ kỳ siêu cấp miểu sát.

Cổ Thần mỉm cười, uy lực của "Phá Thiên Chỉ" khiến hắn hết sức hài long.

Bạn đang đọc Chân Tiên của EK
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 45

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự