Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 588 Cửa vào Thiên Đình. (Thượng)

Bạn đang đọc Chân Tiên của EK

Phiên bản Dịch · 3271 chữ · khoảng 11 phút đọc

Vô luận Phong Bạo trên bầu trời Phong Bạo Thâm Uyên mãnh liệt đến cỡ nào. Lực lượng kinh khủng đến bực nào, Cổ Thần đều có thể cảm nhân được một luồng tự nhiên lực, dó là lực lượng của Thiên Đạo.

Nhưng màn hào quang trong suốt ngăn cách vô tận nước biển phía trên kia, cái này hoàn toàn thoát ly khỏi Ngũ Hành pháp tắc, hoàn toàn mất tự nhiên. Thổ đứng ở trên thủy, đáng nhẽ mặt đất phải ở trên nước biển, đây mới là điều tự nhiên, chứ không phải là như thế này.

Lúc này, trong nội tâm của Cổ Thần tuôn ra một cỗ lực lượng, đó là lực lượng tâm linh, một luồng tín niệm lực. Giờ phút này, đạo tâm của Cổ Thần trở nên chắc chắn đến cực điểm, cho dù là Thiên Đạo cũng không còn có thể phá hủy đạo tâm của hắn nữa.

Bởi vì…

Nhân định thắng thiên.......

Đây không phải là lực lượng tư nhiên, mà là do có người đặc biệt tạo nên.

Siêu cấp cự hình phong bạo, Cổ Thần đã từng chứng kiến qua. So với siêu cấp cự hình phong bạo còn muốn khủng bố hơn vạn lần Hủy Diệt Phong Bạo, Cổ Thần cũng từng được nghe tả lại, trong nội tâm cũng có thể phác họa ra một cái hình tượng.

Nhưng vô luân là siêu cấp cự hình phong bạo hay là khủng bố đến cực điểm Hủy Diệt Phong Bạo, giờ phút này đều không khiến cho Cổ Thần rung động. Không ngờ có người, có thể ở bên trong đáy biển của Phong Bạo Thâm Uyên, nâng toàn bộ nước biển lên. So với Hủy Diệt Phong Bạo còn muốn khủng bố hơn ngàn lần.

Nhân định thắng thiên!

Đạo tâm của Cổ Thần chính là "Phá đạo", sao có thể không kiên cố, so với bàn thạch còn muốn kiên cố hơn ngàn vạn lần. Trên thế gian không có bất kỳ sự việc nào có thể làm dao động đạo tâm của hắn.

Bước vào Độ Hư, Cổ Thần trở thành cường giả trong truyền thuyết của Cổ Hoang thế giới, trở thành đỉnh phong bên trong Tu chân giới. Tựa hồ đã đạt đến điểm cuối cùng, sắp có thế chạm tay vào bầu trời. Nhưng giờ phút này, Cổ Thần cảm giác được con đường tu chân, còn vô cùng dài, vô cùng xa xôi.

Đến tột cùng là ai?

Có thể dưới đáy biển của Phong Bạo Thâm Uyên, nâng xoáy nước có thể hủy diệt Hợp Đạo kỳ cái thế cường giả lên?

Trước mặt lực lượng như vậy, Độ Hư cường giả, quả thực không khác gì con sâu cái kiến. Hợp Đạo Kỳ cái thế cường giả, cũng chỉ lớn hơn con kiến một chút mà thôi. Lực lượng như thế, đến tột cùng là đã đạt đến trình độ gì? Cổ Thần không có cách nào tưởng tượng ra, chỉ có tự mình bước vào đẳng cấp đó, mới có thể biết được.

- Một ngày nào đó, ta cũng sẽ đạt đến cảnh giới này. Ta nuốn nâng toàn bộ đáy biển của Đông Hải chi cực (điểm tận cùng của Đông Hải)- - Phong Bạo Thâm Uyên lên, ta muốn hòa tan toàn bộ Bắc Hải chi cực( điểm tận cùng của Bắc Hải)-Bắc hoang cấm địa vô tận băng tuyết, ta muốn xua tan Tây hải chi cực (điểm tận cùng của Bắc Hải)- mạn thiên hoàng sa ( bão cát đầy trời) bao phủ phần mộ Tiên nhân, ta muốn dập tắt toàn bộ Nam Hải chi cực ( điểm tận cùng của Nam Hải)- vô tận hỏa hải (biển lửa vô tận ). Ta muốn bay lượn trong thiên không, đi tới điểm tận cùng trên bầu trời, ta muốn chu chu đại địa, đi tới tận địa tâm... Một ngày nào đó, Thiên Địa chi cực (điểm cuối cùng của thiên địa), tứ hải cực (điểm tận cùng của bốn biển), trước mặt ta đều không còn phải là cấm địa nữa. Một ngày nào đó, ta muốn phá thiên, phá địa, đạp thiên đạo, lật đổ hết thảy bất công, tà ác...........

Giời phút này Cổ Thần trong nội tâm tràn đầy vô cùng vô tận lực lượng. Ngửa mặt lên nhìn xoáy nước cực lớn trên bầu trời, lớn tiếng lập lời thề.

Đáy biển vô cùng vô tận, ánh măt của Cổ Thần chỉ có thể quan sát phạm vi vài ngàn dặm. Xoáy nước cực lớn huyền phù giữa không trung, đáy biển là có địa phương là vùng đồng bằng, có địa phương thì chằng chịt khe rãnh, có địa phương là những dãy núi liên miên bất tuyệt....Đại bộ phận sơn mạch đều có độ cao dưới trăm trượng, có một số ngọn đại sơn cao vút, đỉnh núi xuyển thằng vào bên trong xoáy nước. Dưới lực lượng trùng kích cường đại, liền bị hóa thành phấn vụn. cho nên ngọn núi nào cũng có độ cao ngang bằng nhau, giống như là được đao gọt.

Những dãy núi này chắn tầm quan sát, cho nên Cổ Thần không có cách nào nhìn ra quá xa. Không khí tựa hồ có một cỗ lực lượng đè ép. Cổ Thần đi qua đi lại không ngờ không tạo ra nửa điểm gợn sóng bên trong không khí. Kể từ đó, Cổ Thần không có cách nào bằng cảm ứng lực, nắm rõ sự vật nằm ở bên ngoài ánh mắt.

Nhưng trong tâm linh Cổ Thần lại có cảm giác quen thuộc vô cùng, vật cứu hắn từ trong lôi kiếp chính là đang ở phía trước mặt, Cổ Thần lập tức đi về phía trước mặt.

Trong không khí có một cỗ lực lượng vô hình hoàn toàn bao phủ, căn bản là không có cách nào thi triển thuấn di. Cũng không thể sử dụng pháp bảo để phi độn, chỉ có thể di chuyển bằng hai chân, cũng may thân thể của Cổ Thần cường hãn. Một canh giờ chạy hơn một ngàn đặm đường cũng không thành vấn đề.

Không ngừng chạy như điên về phía trước. Nếu gặp phải tòa sơn mạch thấp bé liền nhảy qua, nếu gặp phải ngọn núi cao trăm trượng thì trèo qua. Ước chừng đi được quãng đường hơn hai ngàn dặm. Hai canh giờ sau, Cổ Thần đứng trên đỉnh một ngọn sơn mạch ước chừng cao hơn bảy mươi trượng. Phía trước mắt là một bình nguyên có phạm vi tầm ba bốn trăm dặm.

Cổ Thần tinh thần trấn động. Từ khi tiến vào đáy của xoáy nước cực lớn kia đến nay. Cổ Thần lần đầu tiên thấy được một con người, trên bình nguyên trước mặt, phía trước ước chừng hơn một trăm dặm, có một người đang nhanh chóng đi về phía trước.

Giống như bị ngũ lôi oanh đỉnh, Cổ Thần ngây người tại chỗ, từ phía sau nhìn lại, bóng lưng phía trước kia, không ngờ lại là phụ thân của hắn ---------Cổ Thương.

Cổ Thần đã hơn tám mươi năm không gặp Cổ Thương Khung.

Cổ Thần tu vi từ Nguyên Thần kỳ, bước chân vào Minh Khiếu, tiến nhập Đằng Vân, đã trở thành Độ Hư cường giả trong truyền thuyết. Dấu chân của Cổ Thần, đã đi qua Vu Cương, Nam Hải, xuất hiện bên trong phàm nhân quốc gia nơi Bắc hoang, lại tiếp tục đi về phía đông tới tận điểm cuối cùng của Đông Hải- Phong Bạo Thâm Uyên. Chỉ là, thân ảnh của Cổ Thương Khung, trong đầu của Cổ Thần chưa từng nhạt nhòa đi.

Kiếp trước như vậy, kiếp này, trong tám mươi năm lại càng là như vậy!

Hơn sau mươi năm trước, từ khi Nhạc Thủy Thành bị người khác một chưởng đánh lún vào trong lòng đất. Sau khi toàn bộ Cổ Gia bị hủy diệt, Cổ Thần cho rằng, phụ thân hắn Cổ Thương Khung đã không còn trên nhân thế. Vì thế hắn cuồng tính đại phát, hóa thân thành Kim long. Đem trọn đại doanh Đế Đình triệt để phá hủy.

Hơn sáu mươi năm đã qua đi, tại điểm cuối cùng của Đông Hải, Phong Bạo Thâm Uyên, không ngờ hắn lại thấy được bóng lưng của Cổ Thương Khung. Tình cảnh này, khiến Cổ Thần chết đứng, không khác gì thần hồn xuất khiếu. Đó là bóng lưng của Cổ Thương Khung, thời gian trôi qua, thân ảnh này chưa từng phai nhạt trong lòng Cổ Thần. Chỉ cần liếc một cái, Cổ Thần lập tức nhận ra bóng dáng phía trước mình ba trăm dặm, đúng là Cổ Thương Khung.

Ngắn ngủi khiếp sợ qua đi, hắn lập tức cuồng hỉ.

Phụ thân chưa chết!

Cổ Thân trong lòng cực kỳ kích động, nhìn bóng lưng phía trước, Cổ Thần hô to một tiếng

- Phụ thân.........!

Bằng vào thực lực hiện tai của Cổ Thần, một tiếng hô to, thanh âm truyền tới ngàn dặm cũng không là vấn đề. Chỉ là thân ảnh phía trước dường như là không nghe thấy, vẫn tiếp tục mải miết đi về phía trước.

- Phụ thân.........!

Cổ Thần hô thêm một lầm nữa. Thân ảnh phía trước vẫn không hề ngoái đầu lại, vẫn tiếp tục đi tới.

- Chuyện gì đang xảy ra? Phụ thân không có khả năng không nge thấy ta gọi?

Chương 60: Cửa vào Thiên Đình. (Hạ)

Cổ Thân cau mày nghi hoặc, thầm nghĩ: " Chẳng nehx là do lực lượng bên trong không khí, đã ngăn trở thanh âm của ta?"

Nghĩ như vậy hai tay Cổ Thần hợp lại thành hình cái loa, đặt ở trước miệng, trong thể nội vận chuyển pháp môn "Thiên Long Bát Âm" rống lên một tiếng:

- Phụ thân...................!

Một đạo sóng âm từ trong miệng Cổ Thần tràn ra, hư không phía trước mặt Cổ Thần, xuất hiện từng vòng gợn sóng, đó là sóng âm truyền đi. Chỉ là những vòng sóng âm này chỉ vượt qua quãng đường hơn mười dặm, liền bị cản lại.

Quả nhiên cỗ lực lượng nâng cái xoáy nước cực lớn kia lên, đối với toàn bộ không gian đều có ảnh hưởng, thanh âm của Cổ Thần vậy mà chỉ có thể truyền xa mười dặm. Mà thân ảnh của Cổ Thương Khung cách nơi này chừng ba trăm dặm. Cổ Thần lập tức liều mạng tăng tốc đuổi theo thân ảnh phía trước. Bình nguyên này chỉ có phạm vi hơn ba trăm dặm, không đến bốn trăm dặm. Thân ảnh của Cổ Thương khung chỉ còn cách điểm cuối của bình nguyên ba bốn mươi trượng. Mà thân ảnh phía trước tốc độ so với Cổ Thần không kém hơn chút nào, đợi Cổ Thần đi được ba bốn mươi dặm. Người đó đã tiến vào bên trong hai ngọn núi phía cuối bình nguyên. Tốc độ của Cổ Thần rất nhanh, so với bình thường còn nhanh hơn một thành. Rất nhanh đã đến được hai ngọn núi phía cuối bình nguyên. Phía sau hai ngọn núi này là một sơn cộc rộng lớn.

Đi thêm ước chừng hơn hai mươi dặm nữa, trên mặt đất có một dấu chân rẽ về phướng bên phải, Cổ Thần lập tức chuyển hướng tiếp tục đuổi theo. Cứ mười dặm cho đến hai mươi dặm về phía trước, sơn cốc lại mở ra một nhánh nhỏ. Có đôi khi phân thành hai ba thậm chí là bốn nhánh. Chỉ là Cổ Thần vẫn đi theo vết dấu chân rất mờ nhạt in trên mặt đất kia, một đường đuổi theo sau.

Đuổi theo trọn vẹn hơn một ngàn dặm, Cổ Thần vẫn chưa thấy thân ảnh Cổ Thương Khung. Phía trước đã là cuối sơn cốc, rốt cuộc cũng không mở thêm nhánh nhỏ nữa. Mà xuất hiện một cái thung lũng ước chường ngàn trượng. Khiến Cổ Thần cảm thấy ngoài ý muốn chính là, cả thung lũng đều do đá xanh tạo thành. Dấu chân mờ nhạt kia, đến chỗ này thì biến mất. Cổ thần đi xuống thung lũng phủ đầy đá xanh kia, tìm tòi cẩn thận trên mặt đất. Chỉ là không phát hiện ra nửa điểm dấu chân. Bốn phía thung lũng thông với chừng mười ba cái sơn cốc. Trong đó có năm cái là tử cốc, Cổ Thần liếc qua đã thấy được không có bất kỳ một cái dấu vết nào. Thân ảnh trước đó có lẽ là đi vào một trong tám cái sơn cốc còn lại.

Tám cái sơn cốc, nếu chỉ dựa vào may mắn, tỷ lệ thực sự quá thấp.

Cổ Thần đem cửa vào tám cái sơn cốc kiểm tra một lượt. Phát hiện hai trong số tám sơn cốc trên mặt đất còn lưu lại dấu chân, chỉ là quá mờ nhạt, căn bản là không cách nào phân biệt hình dáng người để lại, chỉ biết là có người đã từng đi qua chỗ này. Hai chọn một, năm thành tỷ lệ.

Cổ Thần trong tâm linh, một mực đi theo dấu vết thứ đã cứu hắn từ bên trong đạo hủy diệt lôi kiếp ra. Hắn cảm giác được ,sơn cốc phía bên phải là nơi truyền ra cảm ứng mãnh liệt. Không dừng lại lâu, lập tức hướng tới sơn cốc phía bên phải điên cuồng đuổi theo.

Sơn cốc này dài một cách thần kỳ. Trọn vẹn đi một trăm dặm, vẫn chưa đến điểm tận cùng.

Ba trăm dặm vẫn chưa tới điểm cuối

Ba trăm dặm rồi, còn khôn gặp qua người nào. Nếu chọn không đúng đường, phải quay lại thung lũng kia, đuổi theo hướng khác. Hơn sáu trăm dặm, căn bản là không có cách nào đuổi kịp rồi. Cổ Thần chỉ có thể hy vọng bản thân đuổi đúng hướng. Lại điên cuồng đuổi theo hơn sáu mươi dặm nữa, cái sơn cốc này vẫn chưa thấy điểm cuối cùng. Nhưng phía trước lại xuất hiện một bóng người, hai chân thon dài, mặc một bộ y phục màu đe, eo như thủy xà.

Yêu tộc cường giả Hắc Xà Vương.

Không xong, chọn sai đường rồi.

Cổ Thần vỗ xuống một chưởng, tâm tình cực kỳ phiền muộn.

Nếu quay đầu tiếp tục đuổi theo, bóng người kia có tốc độ không kém gì Cổ Thần, căn bản là không có cách nào đuổi kịp. Cổ Thần chăm chú nhìn Hắc Xà Vương. Giờ phút này, Ngọc Kình Vương cùng Man Ngưu Vương đều không có ở chỗ này. Chỉ có một người Hắc Xà Vương, đúng là cơ hội tốt. Đã không thể đuổi kịp Cổ Thương Kung, sự thất vọng trong lòng Cổ Thần đều hóa thành dục vọng muốn lấy được chỗ của cửa vào Thiên Đình từ trong miệng của Hắc Xà Vương.

Tại đây không có cách nào dùng pháp bảo phi độn, không cách nào dùng không gian pháp tắc để thuấn di. Đối với Cổ Thần rất có lợi, Hắc Xà Vương căn bản không có cách nào chạy trốn. Hắc Xà Vương không hề phát hiện ra Cổ Thần đi theo sau, so với Cổ Thần tốc độ của nàng chậm hơn rất nhiều. Cổ Thần đã bám sát Hắc Xà Vương, chỉ còn cách nàng gần ba trăm trượng.

Tuy trong không khí có lực lượng vô hình ngă cản. Nhưng Hắc Xà Vương cũng là cường giả Giá Vụ Kỳ, vẫn cảm thấy được bất ổn, quay đầu lại nhìn về phía sau, chợt phát hiện ra Cổ Thần đang cấp tốc đuổi theo nàng. Hắc Xà Vương đình chỉ bước chân, quay đầu nhìn Cổ Thần, sắc mặt lạnh lùng nói:

- Ngươi muốn gì?

Cổ Thần bên trong mộ Hắc Đế, chém giết Giá Vụ cường giả của Chư Tử thế gia cùng với Tàng gia, được Thánh Đình nhiệt liệt tuyên dương, huyên náo toàn bộ Cổ Hoang. Thánh Đình là như vậy chính là để vừa mê hoặc người trong thiên hạ, vừa truyền tin tức giả ra bên ngoài. Bởi vì khi Thánh Đình tuyên dương, có nói qua Cổ Thần là được lực lượng của Hắc Thủy đại đế phụ thể mới có thể chém giết được Giá Vụ kỳ cường giá của Chư Tử thế giá cùng với Tàng gia. Khi đó Cổ Thần, vẻn vẹn mới bước vào Độ Hư, chỉ là Đằng Vân sơ kỳ cường giả. Hắc Xà Vương đối với Cổ Thần cảm thấy kinh ngạc, vẻn vẹn chỉ là vì niên kỉ của Cổ Thần khi bước vào Độ Hư cảnh, chứ không phải là bởi vì tu vi của Cổ Thần.

Cổ Thần đã có tu vi Đằng Vân trung kỳ, tuy cùng với tin tức của Thánh Đình sai lệch. Nhưng Hắc Xà Vương đã là Giá Vụ sơ kỳ cường giả, căn bản là không để Cổ Thần vào trong mắt. Hai người không chỉ kém hai cấp độ, mà còn kém cả một cái cảnh giới.

Cổ Thần còn sợ nàng chạy trốn, nàng ngừng lại, chính là hợp với ý của hắn. Rất nhanh hắn đã đuổi kịp Hắc Xà Vương nói:

- Hắc Xà Vương, cửa vào Thiên đình ở nơi nào?

Hắc Xà Vương lạnh lùng nhìn Cổ Thần nói:

- Như thế nào? Ngươi vẫn còn si tâm vọng tưởng với Thiên Hồ Vương? Ngươi đừng có tự mình đa tình nữa! Thiên Hồ vương đã khôi phục tu vi đến Minh Khiếu hậu kỳ đỉnh phong. Chẳng bao lâu nữa, lại có thể một lần nữa trở thành Độ Hư cường giả. Với thiên phú của Thiên Hồ Vương, trong tương lai khẳng định là có thể bước vào Hư Không kỳ, nàng là Yêu tộc cường giả, cùng với nhân tộc tu sĩ người không có bất cứ liên quan gì.

Cổ Thần tiến lên còn cách Hắc Xà Vương hai mươi trượng thì dừng lại nói:

- Sự tình của ta cùng Tiểu Bạch không cần ngươi quan tâm. Ngươi chỉ cần cho ta biết cửa vào Thiên Đình nằm ở nơi nào?

Hắc Xà Vương cười một tiếng nói:

- Si tâm vọng tưởng.......

Cổ Thần ánh mắt lạnh lẽo nói:

- Tiểu Bạch là do ngươi cùng Không Tước Vương dẫn vào bên trong Thiên Đình. Hôm nay, nếu ngươi không nói cho ta biết cửa vào Thiên Đình nằm ở nơi nào, chỉ sợ khó thể bình an mà li khai.

Hắc Xà Vương khinh miệt nói:

- Chỉ bằng ngươi...?

Cổ Thần trừng mắt, y phục không gió mà tung bay. Thân thể chợt lóe lên, xẹt qua một đạo tàn ảnh. Hướng Hắc Xà Vương vọt tới, tốc độ không khác gì tia chớp.

Vút..............

Thân ảnh Cổ Thần đã nhanh như tia chớp, quyền phong lại còn nhanh hơn, quyền đầu mãnh liệt đánh về Hắc Xà Vương trước mặt. Hắc Xà Vương mặc dù có đề phòng, nhưng thật không ngờ tốc độ của Cổ Thần lại nahn như thế, lóe lên một cái đã ở trước mặt mình, tránh cũng không thể tránh. Bất quá, trong mắt Hắc Xà Vương không có nửa phần sợ hãi. Đối mặt với công kích của Cổ Thần, nàng không cần né tránh. Cánh tay phải vừa nhấc lên, đồng dạng đánh ra một quyền.

Bạn đang đọc Chân Tiên của EK
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 53

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự