1140
960
720

Chương 547: Mộ khải. (Thượng,hạ)

Nghe được Cổ Thần mắng chửi Hắc Thủy Đại Đế, Ngô Tinh nhất thời nổi trận lôi đình, hiển nhiên, đối với hành vi của Hắc Thủy Đại Đế, hắn cũng rất phẫn nộ.

Cổ Thần cũng như vậy, lúc đó sau khi nghe được sinh lộ dĩ nhiên chính là tử lộ, nếu Hắc Thủy Đại Đế ở trước mặt hắn, Cổ Thần sẽ không chút do dự một kiếm chém chết.

Nói vậy không có tên tu sĩ nào bị Hắc Thủy Đại Đế đùa giỡn một hồi, trong lòng không bốc hỏa.

- Hừ hừ...

Xa xa Thánh Hoàng Cơ Nghiêu hừ lạnh, nói:

- Ai chẳng biết Hắc Thủy Đại Đế suốt đời thô bạo, hung danh chấn thiên hạ? Dĩ nhiên định tin tưởng lời nói của hắn mà rơi vào cạm bẫy, chỉ có thể nói yêu nghiệt ngươi ngu xuẩn, sao ngươi còn mặc kệ bước lên tử lộ? Hắc hắc

Trong lời nói của Thánh Hoàng Cơ Nghiêu chính là tràn đầy khinh ý, hắn cùng với Ngô Tinh giao đấu mấy lần, chỉ cần có cơ hội liền lập tức tiến hành đả kích với Ngô Tinh.

Ngô Tinh lại không tức giận, khẽ cười một tiếng, nói:

- Ta nhớ kỹ người nào đó tiến nhập nơi này trước ta, hắc hắc cuối cùng lại đồng thời xông ra Luân Hồi Điện với ta, chỉ e người nào đó rất sợ chết, tại lựa chọn sinh tử lộ do dự quá lâu, nếu không có như vậy, người nào đó sớm tiến nhập Luân Hồi Điện, nhưng thời gian ở đó so với ta còn dài hơn, tu vi tự nhiên là thấp hơn một bạc, Cơ phong tử, ngươi nói người nào đó kia có phải rất sợ chết hay tu vi so ra kém ta đây? Hả?

Thánh Hoàng Cơ Nghiêu trên mặt xanh lại, cả giận nói:

- Bổn hoàng tu vi so ra không kém yêu nghiệt ngươi!

A! Ngô Tinh tựa như bừng tỉnh đại ngộ, cả tiếng nói:

- Nguyên bản người nào đó là hạng người rất sợ chết a, ha ha ha ha ngươi cũng không lui lại đi lên tử lộ, thật đúng là một kỳ tích!

- Ngươi....

Thánh Hoàng Cơ Nghiêu không cách nào chống đỡ.

Đúng lúc này, trong không khí lại truyền đến một trận pháp lực ba động, một lão tăng râu bạc trắng, đột nhiên xuất hiện tại cửa vào mộ phần, chính là người đứng đầu phật môn Độ Thiện đại sư.

Độ Thiện đại sư đi vào bên trong, nhìn lướt qua ba người, khi ánh mắt chuyển tới Cổ Thần, đôi mắt trong suốt rõ ràng hiện lên một tia kinh hãi.

Cuối cùng ánh mắt Độ Thiện đại sư rơi vào trên người Thánh Hoàng Cơ Nghiêu, nói:

- Thánh Hoàng bệ hạ, tới thật sớm!

Thánh Hoàng Cơ Nghiêu khôi phục lại tâm tình bình tĩnh, gật đầu nói:

- Đại sư tới cũng không chậm!

Đang khi nói chuyện, ánh mắt Thánh Hoàng Cơ Nghiêu nhìn thoáng qua hai người Ngô Tinh và Cổ Thần, ngầm có sát ý.

Bất quá, sát khí chỉ là chợt lóe đã bị Thánh Hoàng Cơ Nghiêu ẩn vào trong lòng, hắn thầm nghĩ lại:

- có yêu nghiệt Ngô Tinh này, cho dù cùng Độ Thiện đại sư liên thủ, trong lúc nhất thời cũng khó đem Cổ Thần đánh chết, nếu đã vậy, Cổ Thần cùng Tàng gia, tứ đại chư tử thế gia đã kết thành thâm cừu, liền để cho bọn họ đi đối phó được rồi, bổn hoàng cứ an tâm làm chính sự, sớm ngày mở ra tiên phàm thông đạo, mở ra phong ấn bước lên con đường trường sinh bất tử.

Độ Thiện đại sư vừa xuất hiện, Cổ Thần và Ngô Tinh cũng liền đề cao cảnh giác, phòng bị Thánh Hoàng Cơ Nghiêu và Độ Thiện đại sư xuất thủ.

Đối phương có hai siêu cấp cường giả Hư Không kỳ, đồng thời Thánh Hoàng Cơ Nghiêu và Độ Thiện đại sư tu vi đều không chút thua kém Ngô Tinh, mà bên phía Cổ Thần chỉ có một mình Ngô Tinh có thể đấu lại hai người họ. Tu vi của Cổ Thần hiện tại còn chưa đặt trong mắt siêu cấp cường giả Hư Không kỳ, song phương lực lượng cách xa, đối phương tùy thời đều có thể xuất thủ.

Nhưng khiến Cổ Thần và Ngô Tinh kinh ngạc chính là trong Thánh Hoàng Cơ Nghiêu sát khí chỉ là mơ hồ chợt lóe, liền biến mất không thấy, hai người nhìn nhau, tràn đầy nghi hoặc, không rõ trong lòng Thánh Hoàng Cơ Nghiêu lúc này đang suy nghĩ cái gì.

Bốn người phân biệt đứng hai bên, quan sát lẫn nhau, bảo trì đề phòng, sau một lúc lâu, trong không khí lại truyền đến một cổ ba pháp lực ba động cổ cường đại.

Bốn người đưa mắt nhìn lại, chỉ thấy trong khoảng không, đột nhiên xuất hiện một trung niên nhân mắt như mắt ưng, mũi như kim câu, thân mặc kim sắc trường bào, chính là kẻ hiện nay đứng đầu yêu tộc Kim Bằng Vương.

Kim Bằng Vương cho rằng chính mình xông qua Luân Hồi Điện, tốc độ đã rất nhanh rồi. Lại không nghĩ rằng dĩ nhiên còn có người chờ hắn ở phía trước, Ngô Tinh, Thánh Hoàng Cơ Nghiêu, Độ Thiện đại sư, tu vi ba người này đều mạnh hơn Kim Bằng Vương một bậc, đến trước cũng đúng.

Thế nhưng ánh mắt Kim Bằng Vương rơi vào trên người Cổ Thần, thì tràn đầy vẻ không thể tưởng tượng, khiếp sợ không thôi.

Dĩ nhiên ngay cả Cổ Thần cũng ở đây chờ hắn, nhất thời khiến trong lòng Kim Bằng Vương tràn đầy phẫn hận.

Ngày trước Kim Bằng Vương trọng thương, đã bị Cổ Thần một kiếm đâm trúng tim, trái tim là tất cả sinh mệnh, lực lượng bổn nguyên của hắn.

Bị một kiếm của Cổ Thần đâm trọng thương, thẳng đến hơn ba mươi năm sau mới hoàn toàn phục nguyên không nói, đồng thời để tu vi của Kim Bằng Vương giảm xuống một tầng.

Nguyên bản, tu vi của Kim Bằng Vương và ba người Ngô Tinh, Thánh Hoàng Cơ Nghiêu, Độ Thiện đại sư cùng một đẳng cấp. Thế nhưng hiện tại, thực lực của hắn lại kém hơn ba người một bậc, tuy rằng hắn tung hoành yêu tộc, trở thành kẻ đứng đầu. Nhưng cùng ba người Ngô Tinh, Thánh Hoàng Cơ Nghiêu, Độ Thiện đại sư ở một chỗ tổng thể vẫn là thua kém một bậc, điều này khiến cho trong lòng Kim Bằng Vương rất là oán hận.

Mà cội nguồn hết thảy oán hận này đều từ Cổ Thần, ở trong mắt Kim Bằng Vương, Cổ Thần quả thực chính là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt, chỉ muốn nhanh chóng giết chết hắn.

Thế nhưng lúc này Kim Bằng Vương dĩ nhiên phát hiện không chỉ có ba người Ngô Tinh, Thánh Hoàng Cơ Nghiêu, Độ Thiện đại sư xông qua Luân Hồi Điện trước hắn, mà ngay cả Cổ Thần tên Độ Hư cường giả Đằng Vân kỳ này cũng vượt trước hắn, nhất thời khiến hắn có một loại cảm giác vô cùng mất mặt.

- Nguyên bản bằng vào tu vi của bản vương, người thứ nhất xông qua Luân Hồi Điện tuyệt đối là ta, đều là bởi vì Cổ Thần, để bản vương mọi chuyện đều thua kém kẻ khác. Cổ Thần, một ngày nào đó, ta muốn cho ngươi phải chết, để ngươi hoàn toàn bị hủy diệt trong thiên địa, mới có thể giải mối hận trong lòng ta!

Trong lòng Kim Bằng Vương nghiến răng nghiến lợi thầm nghĩ.

Tuy rằng đối với Cổ Thần hận đến nghiến răng, nhưng Kim Bằng Vương cũng biết lúc này tại cửa vào Mộ phần Hắc Đế, đang có nhân tộc cường giả nhìn chằm chằm cũng không phải là thời gian thích hợp để động thủ.

Bất quá, Kim Bằng Vương cũng không phải một người hỉ nộ có thể giấu trong lòng, hướng Cổ Thần trừng mắt, vẻ mặt giận dữ đi tới bên cạnh Ngô Tinh và Cổ Thần.

Kim Bằng Vương vô cùng phẫn nộ, Cổ Thần cũng mặc kệ hắn, chỉ là âm thầm phòng bị, đề cao cảnh giác, miễn cho đột nhiên bị độc thủ. Tuy nói loại khả năng này không lớn, Kim Bằng Vương hẳn không thể không suy xét tới đại cục, tùy tiện động thủ, nhưng Cổ Thần lại biết, Kim Bằng Vương người này không thể theo lẽ thường suy đoán.

Tâm có thể làm thuyền vạn năm, phải làm tốt phòng bị.

Năm vị cường giả xông qua Luân Hồi Điện đều là thủ lĩnh của ngũ đại siêu cấp thế lực tại Cổ Hoang thế giới, cổ vu tộc chiến thần Cổ Thần, long tộc đại thống lĩnh Ngô Tinh, yêu tộc chi chủ Kim Bằng Vương, nhân tộc Thánh Hoàng Cơ Nghiêu, phật môn lĩnh tụ Độ Thiện đại sư!

Kim Bằng Vương xông ra Luân Hồi Điện, sau đó khoảng hai khắc, lại có một người từ trong hư không chui ra, xuất hiện trong hang động.

Đám người Cổ Thần vẻ mặt vui vẻ, người này tuổi ngoài lục tuần, là vị lão giả, pháp lực ba động trên người tuy rằng không bằng đám người Ngô Tinh khí thế dâng trào, nhưng là cũng tựa phiên giang đào hải, khí thế bức người, cũng là một vị siêu cấp cường giả Hư Không kỳ, chính là tộc trưởng Kim Long tộc Long Thương.

Chương 20: Mộ khải. (Hạ)

Lúc trước thực lực kém đối phương, Kim Bằng Vương không nói được một lời, chỉ là âm thầm đề cao cảnh giác, hiện tại thực lực đã vượt lên trước hai người Thánh Hoàng Cơ Nghiêu và Độ Thiện đại sư, trong lòng nhất thời ngo ngoe muốn động thủ.

Chỉ là, tại trong thần thức giao lưu, ý kiến của Kim Bằng Vương cũng không có được ba người Ngô Tinh đồng ý.

Thánh Hoàng Cơ Nghiêu và Độ Thiện đại sư là hạng nhân vật nào? Phía bên Cổ Thần mặc dù có ba vị siêu cấp cường giả Hư Không kỳ, thế nhưng Kim Bằng Vươngz tu vi của Kim Bằng Vương so ra kém Thánh Hoàng Cơ Nghiêu và Độ Thiện đại sư một bậc, Long Thương lại kém Kim Bằng Vương một bậc.

Kim Bằng Vương và Long Thương liên thủ mới miễn cưỡng có thể có thể sánh bằng một trong hai người Thánh Hoàng Cơ Nghiêu và Độ Thiện đại sư, hơn nữa Ngô Tinh thực lực cũng không mạnh hơn đối phương bao nhiêu.

Cổ Thần chỉ có tu vi Đằng Vân sơ kỳ, tuy rằng thực lực của hắn có thể sánh bằng cường giả Giá Vụ kỳ, những vẫn chưa đặt trong mắt siêu cấp cường giả Hư Không kỳ.

Do đó, nhìn như bốn người bên phía Cổ Thần so với bên Thánh Hoàng Cơ Nghiêu thực lực mạnh hơn, nhưng trên thực tế, căn bản không làm gì được bọn họ.

Giờ này khắc này, trong lòng mọi người đều chờ Mộ phần Hắc Đế chân chính mở ra, cũng chỉ có trong lòng Kim Bằng Vương căm giận không ngớt, nóng lòng tìm kiếm đối thủ phát tiết, mới muốn cùng Thánh Hoàng Cơ Nghiêu và Độ Thiện đại sư đánh một trận.

Ba người Cổ Thần, Ngô Tinh, Long Thương không chiến, một mình Kim Bằng Vương cũng không dám xuất thủ với Thánh Hoàng Cơ Nghiêu và Độ Thiện đại sư, chỉ đành áp chế chiến ý trong lòng, thế nhưng trong lòng oán hận đối với Cổ Thần cũng càng thêm cường liệt.

Cũng không quá lâu, lại có người từ trong hư không chui ra, đột nhiên xuất hiện trong hang động, mọi người nhìn lại là nhân tộc cường giả Giá Vụ hậu kỳ, Trịnh gia lão tổ Trịnh Diệc Hùng!

Trịnh Diệc Hùng hướng chúng tu sĩ nhìn thoáng qua, đối với Cổ Thần dĩ nhiên cùng các vị siêu cấp cường giả Hư Không kỳ tốc độ nhanh như nhau cũng từ trong Luân Hồi Điện xông ra, trong mắt đồng dạng hiện lên vẻ kinh ngạc.

Trịnh Diệc Hùng rất nhanh liền đi tới bên cạnh Thánh Hoàng Cơ Nghiêu Cơ Nghiêu Độ Thiện đại sư, trải qua kinh ngạc lúc đầu, liền giống các tu sĩ khác, ánh mắt rơi vào trung tâm hang động, nhìn xem vị tu sĩ tiếp theo xông ra khỏi Luân Hồi Điện là ai?

Đồng thời chúng tu sĩ trong lòng cũng nóng lòng muốn biết đến tột cùng có những ai trên lựa chọn sinh tử lộ, nghe xong Hắc Thủy Đại Đế nói, lui về phía sau bước lên sinh lộ, kết quả lại đi vào tử lộ.

Chỉ cần về phía trước tiến nhập Luân Hồi Điện, tu sĩ lợi dụng pháp bảo có chín thành hi vọng đánh bại bất tử âm hồn và âm hồn khôi lỗi thông qua Luân Hồi Điện. Chỉ là vấn đề thời gian dài ngắn, nếu là không có thêm tu sĩ xuất hiện, như vậy chín phần là lúc lựa chọn sinh tử đã lựa chọn lui về phía sau!

Thêm một lát, lại có một vị tu sĩ xông qua Luân Hồi Điện, xuất hiện trong hang động tiến vào mộ phần, là yêu tộc cường giả Thạch Hầu Vương, theo sát Thạch Hầu Vương còn có nhân tộc cường giả Tàng Khôn Phàm.

Thời gian sau đó, khoảng cách dài ngắn khác nhau liền có tu sĩ lục tục xông qua Luân Hồi Điện, xuất hiện trước cửa vào mộ phần, bao gồm nhân tộc cường giả có Tàng Khôn Sơn Tàng Khôn Sơn, Cơ Thần Không, còn có một vị phật môn tăng nhân, yêu tộc, long tộc cường giả có Ma Đằng Vương, Long Đào, Long Việt.

Chúng cường giả nhân tộc vẻ mặt nhìn qua thật không tốt, nhất là Trịnh Diệc Hùng vẻ mặt dài như gan lợn, chư tử thế gia bốn vị lão tổ dĩ nhiên chỉ có một mình hắn xuất hiện tại đây. Ba vị Giá Vụ cường giả Hậu Vô Duyên, Hạ Phi Trần, Thương Vũ Văn đều là bặt âm vô tín.

Yêu tộc Độ Hư cường giả, Huyết Bức Vương cũng chưa xuất hiện, Kim Bằng Vương tuy là yêu tộc chi chủ, vẻ mặt cũng không có nửa phần nuối tiếc, hắn chỉ cần dùng gần mười năm, lấy thủ đoạn cưỡng chế, nhất thống yêu tộc, nên cùng yêu tộc cường giả không có cảm tình gì cả.

Ma Đằng Vương nguyên bản vẻ mặt lạnh như văng, hơn nữa quan hệ giữa thực vật sinh linh và động vật sinh linh cũng không tốt lắm, đối với Huyết Bức Vương chưa xuất hiện cũng không có cảm giác gì.

Chỉ có Thạch Hầu Vương, trán hơi nhăn, ánh mắt nhanh chóng hướng bên ngoài hang động nhìn lại, chờ đợi Huyết Bức Vương xuất hiện.

Long tộc Độ Hư cường giả, Long Nghi cũng không xuất hiện khiến trên mặt chúng cường giả long tộc mang vài phần ưu sầu.

Thời gian càng lâu cường giả các tộc vẻ mặt càng thêm ngưng trọng, qua lâu như vậy còn không có xuất hiện, có thể thấy được cường giả chưa xuất hiện hơn phân nửa là lành ít dữ nhiều.

Bất quá, huyễn âm của Hắc Thủy Đại Đế còn chưa có vang lên, đại môn cửa vào Mộ phần Hắc Đế như trước đóng chặt, có thể thấy được còn có tu sĩ bị nhốt trong Luân Hồi Điện chưa ra.

Mỗi một vị cường giả ánh mắt đều nhìn về phía đại sảnh, chờ đợi vị tu sĩ tiếp theo đi ra xem đến tột cùng là ai.

Hồi lâu rốt cục trong hư không truyền đến một cổ pháp lực ba động, ánh mắt các vị cường giả sáng ngời, tuy rằng pháp lực ba động kia cũng không cường đại, nhưng cũng không ảnh hưởng tới tâm tình hy vọng của bọn họ.

Một người từ trong hư không chui ra, xuất hiện tại đại sỉnh, dĩ nhiên chỉ là một vị tu sĩ Minh Khiếu Kỳ, trên mặt chúng cường giả vẻ hưng phấn nhất thời tiêu tán, chỉ có vẻ mặt long tộc cường giả vui mừng, tu sĩ đi ra là một vị tu sĩ Minh Khiếu Kỳ của long tộc.

Lập tức lại có bốn vị tu sĩ Minh Khiếu Kỳ xuất hiện ở trong đại sảnh, trong đó ba vị là kim long tộc tu sĩ, chỉ có một vị là yêu tộc tu sĩ.

Theo huyễn âm của Hắc Thủy Đại Đế vang lên, tại chỗ tận cùng của đại sảnh, cánh cửa thật lớn có khắc bốn chữ to Mộ phần Hắc Đế, chậm rãi mở ra, bên trong là một mảnh huyễn bạch quang mang, mắt không thể nhìn, cửa vào Mộ phần Hắc Đế rốt cục mở ra, bước qua đại môn liền chân chính bước vào bên trong.

Đồng thời, theo huyễn âm Hắc Thủy Đại Đế tiêu tán, tu sĩ còn chưa xuất hiện vô luận là cường giả Độ Hư bí cảnh hay tu sĩ Minh Khiếu Kỳ đều đã bước lên tử lộ mà mất mạng!

Yêu tộc năm vị tu sĩ Minh Khiếu Kỳ đều là tâm phúc của Kim Bằng Vương, hôm nay chỉ còn lại có một người, lửa giận của hắn lại lan tràn tới trên người Cổ Thần, thầm nghĩ:

- Nếu không phải ngươi đem hắc sắc ngọc bội cho bọn hắn, sao bọn họ có thể tiến vào Mộ phần Hắc Đế, như vậy cũng sẽ không vô duyên vô cớ toi mạng!

Kim Bằng Vương đã quên, ban đầu Cổ Thần cho năm tên tu sĩ Minh Khiếu Kỳ hắc sắc ngọc bôi, trong lòng hắn đã vui vẻ ra sao.

Nhân tộc tổn thất bốn vị Độ Hư cường giả, một vị là phật môn tăng tu, ba vị lão tổ chư tử thế gia, từ khi mộ phần chính thức mở ra, chính thức tuyên bố còn chưa xuất hiện cường giả đã đi vào con đường tử vong.

Cổ Thần cảm giác một đạo nhãn thần nóng cháy chăm chú trên người mình, đảo mắt nhìn lại, chính là một vị trong bốn vị lão tổ chư tử thế gia - Trịnh gia lão tổ Trịnh Diệc Hùng.

Tứ đại chư tử thế gia, đồng khí liên chi, thế lực cường đại, tuy rằng quy thuận Thánh Đình, nhưng cho dù Thánh Hoàng cũng phải khách khí đối với tứ đại chư tử thế gia, không dám quên thực lực của bọn họ.

Để đuổi giết Cổ Thần, tứ đại chư tử thế gia phái ra một vị lão tổ Độ Hư bí cảnh, hôm nay, bốn người chết ba, chỉ còn lại một mình Trịnh Diệc Hùng, lửa giận của hắn không chỗ phát tiết, trong lòng oán hận, tất cả đều hướng lên trên người Cổ Thần.

user's avatar
Mr. Robot
I'm just anonymous. I'm just alone.
Báo Cáo Vấn Đề Báo Cho Chấp Sự
58 Xem
0 Thích
Cỡ Chữ
Cách Dòng
Font Chữ
Màu Nền
Màu Chữ
Ngày/Đêm
Kiểu Nền