Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 542 Mộ phần Hắc Đế. (Thượng)

Bạn đang đọc Chân Tiên của EK

Phiên bản Dịch · 3279 chữ · khoảng 11 phút đọc

Đã từng có một khối ngọc bội bị Thổ Luân Đại Vu đoạt đi, sau đó lại rơi vào tay Cổ Thần, thế nhưng cuối cùng lại nhớ tới trong tay Thánh Đình, mấy cường giả thật sự là không nghĩ ra được vì sao trong tay Cổ Thần cũng có hắc sắc ngọc bội.

Bất quá, thấy ngọc bội trong tay Cổ Thần, các vị cường giả thật ra lại nghĩ tới đám tu sĩ Minh Khiếu Kỳ bọn họ phái phụ cận Hắc Thủy Hà canh chừng, dĩ nhiên một người cũng không thấy đâu.

Cơ Thần Không nhìn Cổ Thần, hừ lạnh một tiếng, nói:

- Một khối hắc sắc ngọc bội tối đa chỉ có thể vào một người, hừ! Mặc kệ là ai tiến nhập cũng không thể tránh được.

Cổ Thần khẽ động tay, lại có một khối hắc sắc ngọc bội nữa hiện ra, nhìn chằm chằm Cơ Thần Không, nói:

- Nếu ta có hai khối thì sao?

Lại đảo tay lần nữa, Cổ Thần đột nhiên lấy tiếp một khối hắc sắc ngọc bội ra, thần tình châm chọc nói:

- Thế nào, ba khối có đủ hay không?

Cổ Thần đột nhiên lấy ra ba khối hắc sắc ngọc bội khiến đám cường giả đều giật mình không nhỏ, không nghĩ tới hắn dĩ nhiên cũng có hắc sắc ngọc bội để tiến nhập mộ phần Hắc Đế, đồng thời tựa hồ còn khá nhiều.

Mấy cường giả còn chưa phản ứng kịp, trong tay Cổ Thần đã lại có thêm một khối hắc sắc ngọc bội, nói:

- Thế nào, bốn khối có đủ hay không?

Thấy Cổ Thần dĩ nhiên có nhiều hắc sắc ngọc bội như vậy, Ngô Tinh đại hỉ, cười nói:

- Ha ha... Cổ chiến thần, không nghĩ tới, bản thân ngươi lại có nhiều hắc sắc ngọc bội như vậy, ha ha...

Cường giả các tộc thấy Cổ Thần liên tiếp xuất ra mấy hắc sắc ngọc bội, cũng là khiếp sợ không ngớt, bọn họ phái người góp nhặt mười năm mới được số hắc sắc ngọc bội vừa rồi. Cổ Thần mấy ngày trước còn không biết hắc sắc ngọc bội có tác dụng gì, ngày hôm nay, không ngờ lại có nhiều hắc sắc ngọc bội như vậy.

Cơ Thần Không nhìn Cổ Thần, cả giận nói:

- Tên trộm đê tiện, hắc sắc ngọc bội trong tay ngươi từ đâu mà có?

Cổ Thần cũng chẳng thèm liếc mắt nhìn Cơ Thần Không lấy một cái, mi tâm kim quang chợt lóe, Như Ý Linh Lung Bảo Tháp đột nhiên từ trong đó chui ra, tầng thứ ba tháp cửa vừa mở ra, đám tu sĩ Minh Khiếu Kỳ bị bắt lúc trước đồng loạt được phóng thích ra.

Chúng tu sĩ nhìn tình thế phụ cận một chút, lập tức chia làm bốn phần, đều đến đứng phía sau của cường giả Độ Hư của các siêu cấp đại thế lực.

Nhìn thấy Thánh Hoàng và Độ Thiện đại sư đều ở đây, mấy tu sĩ Minh Khiếu Kỳ nhân tộc cũng can đảm hơn không ít, đem chuyện Cổ Thần dùng không gian pháp tắc trói buộc bọn họ, lấy hết hắc sắc ngọc bội trong đại điện cho Thánh Hoàng nghe.

- Cái gì? Nơi này chính là tổng bộ Hắc Thủy Ma Môn sao? Hắc sắc ngọc bội của Cổ Thần đều lấy từ trong tòa cung điện này?

Cơ Thần Không nghe vậy, nhịn không được thét kinh hãi một tiếng.

Cổ Thần đem hơn hai mươi khối hắc sắc ngọc bội toàn bộ cầm trong tay, nói:

- Thế nào? Hai mươi sáu khối hắc sắc ngọc bội có đủ để ta tiến nhập mộ phần Hắc Đế hay không?

Mặt Thánh Hoàng Cơ Nghiêu tựa như bị người ta tát lên, rất là khó coi, ánh mắt Cổ Thần không có dừng trên người Thánh Hoàng lâu, mà là lấy ra chín khối hắc sắc ngọc bội giao cho Ngô Tinh.

Long tộc năm vị Độ Hư cường giả, yêu tộc bốn vị Độ Hư cường giả, cộng thêm Cổ Thần là mười vị Độ Hư cường giả, trong tay mỗi người đều có một khối hắc sắc ngọc bội.

Nhìn ngọc bội còn lại những mười sáu khối, quay đầu nhìn mười tên Minh Khiếu Kỳ long tộc và yêu tộc đứng xung quanh, nói:

- Giữ lại cũng vô dụng, các ngươi chia nhau mỗi người một khối.

Nói xong, Cổ Thần vung tay lên, mười khối hắc sắc ngọc bội từ trong bàn tay ném ra, bay về phía mười tên tu sĩ Minh Khiếu Kỳ long tộc và yêu tộc.

Thánh Hoàng Cơ Nghiêu cùng đám cường giả nhân tộc thấy vậy đều tức muốn lộn ruột, hắc sắc ngọc bội bọn họ coi là trân bảo, ở trong tay Cổ Thần dĩ nhiên tựa như cát bụi trên đường, cứ như vậy tùy tiện ném đi, ngay cả tu sĩ Minh Khiếu Kỳ mà mỗi người cũng đều có một khối

Ngược lại bên phía Thánh Đình mặc dù có mười một khối hắc sắc ngọc bội, vừa đủ để mười một vị Độ Hư cường giả tiến nhập mộ phần Hắc Đế, nhưng tu sĩ Minh Khiếu Kỳ không ai có hắc sắc ngọc bội cả.

Nếu là kiếp trước của Cổ Thần, Ngô Tinh chưa được cứu ra từ địa cung ám đạo, thì bây giờ cũng không gặp nhau ở đây, kể từ đó, tu sĩ Kim Long tộc cũng không được Ngô Tinh tìm ra.

Nếu là vào kiếp trước, không có tụ tập được ba mảnh tàn đồ địa đồ của Côn Ngô Bí Cảnh, tu sĩ phong lôi ưng tộc cũng không thể tiến nhập Côn Ngô Bí Cảnh, Kim Bằng Vương cũng không thể thoát khỏi phong ấn, kể từ đó cũng không có khả năng xuất hiện ở đây.

Nếu là kiếp trước của Cổ Thần, Đại Doanh Đế Đình không có bị hủy diệt, Tàng gia thế lực cường đại, Tiêu Hàn Đế Quân cũng không chết trong tay Cổ Thần, Trịnh gia gia chủ cũng không chết trong tay hắn, Tàng gia lão tổ sẽ tiếp tục ở trong sinh tử bí cảnh, cho dù thương thế hoàn hảo, cũng ở lại đó tiếp tục tu luyện chứ không có tới đây.

Nếu là tại kiếp trước của Cổ Thần, di chỉ tổng bộ Hắc Thủy Ma Môn xuất hiện hậu thế, hắc sắc ngọc bội bên trong sẽ bị tu sĩ Minh Khiếu Kỳ Thánh Đình phái tới đoạt được, kể từ đó, Thánh Đình có được phần lớn ngọc bội, không chỉ có Độ Hư cường giả tiến nhập Mộ phần Hắc Đế, còn có phần lớn tu sĩ Minh Khiếu Kỳ cũng tiến vào trong đó như Hầu Quân Cực, phật môn A Cưu La vương...

Kiếp này bởi vì Cổ Thần xuất hiện, tình thế hoàn toàn đại biến. Hình thành nhân, yêu lưỡng tộc thế lực cân đối cùng tiến vào Mộ phần Hắc Đế.

Thánh Hoàng Cơ Nghiêu và đám cường giả nhân tộc tự nhiên không biết nguyên bản tài nguyên thuộc về bọn họ kiếp này lại bị Cổ Thần chiếm đi phần lớn.

Đang lúc chúng cường giả còn kinh hãi, đột nheien một cỗ pháp lực ba động cường đại từ phương tây truyền tới.

Trên mặt mọi người ngẩn ra, ánh mắt đồng thời hướng về phía nguồn gốc cỗ ba động nhìn lại, chỉ thấy tại ngọn núi ngoài mấy trăm dặm phía tây, một cỗ khí lãng thật lớn phóng lên cao, đem hư không vô hình phóng ra vô số đạo hoa văn hữu hình khuếch tán ra tứ phương.

Tuy rằng hắc thủy phong này cách nguồn gốc của khí lãng mấy trăm dặm, nhưng các vị cường giả đều cảm ứng được pháp lực ba động cường liệt.

Khí lãng cực đại kia có màu đen, theo từng đạo khí lãng khuếch tán ra tứ phía đem bầu trời trong phương viên trăm dặm bao phủ toàn bộ.

Lúc này tuy là ban ngày, ánh nắng tươi sáng, thế nhưng phương viên trăm dặm kia lại là một mảnh âm trầm tựa như bóng đêm đang phủ xuống, tràn ngập vẻ quỉ dị.

Rất nhanh lại có một tia hắc khí yếu ớt theo khí lãng phát tán tới đỉnh núi Hắc Thủy.

- A di đà phật...

Độ Thiện lão tăng hai tay hợp thành chữ thập niệm một câu phật hiệu, thanh âm vừa ra, ở trong không khí hóa thành từng đạo âm ba, đem hắc khí từ trong khí lãng phát tán đến ngăn trở lại, đồng thời hướng bên trái đẩy tới.

Độ Thiện lão tăng nói:

- Còn đây là ma khí, âm nhu đến cực điểm, khí thế kinh thiên, tất nhiên hắc thủy ma khí của Ma Môn Hắc Thủy Đại Đế/ Mộ phần Hắc Đế chính là ở đầu nguồn của ma khí kinh thiên kia.

Độ Thiện lão tăng chỉ là đem hắc thủy ma khí trước mặt tu sĩ nhân tộc ngăn cản, nên phía bên tu sĩ long tộc và yêu tộc hắc khí theo khí lãng vẫn như trước cuồn cuộn kéo tới.

- Bản vương đến...

Ngô Tinh hét lên một tiếng Thiên Long Bát Âm đẩy lùi ma khí, Kim Bằng Vương giành trước hét lớn một tiếng, kim sa trường bào bên ngoài cơ thể trong nháy mắt hóa thành hàng ngàn chiếc cánh lớn màu vàng, mạnh mẽ vỗ trong hư không nhất thời xuất hiện một vòng xoáy thật lớn, sản sinh một trận lốc xoáy kinh thiên, đẩy mạnh về phía trước đem khí lãng thổi bay về phía tu sĩ nhân tộc.

Chương 15: Mộ phần Hắc Đế. (Hạ)

Một cơn lốc xoáy kinh thiên đẩy tầng tầng khí lãng chứa đựng hắc thủy ma khí, khí thế ngập trời bay về phía tu sĩ nhân tộc.

Kim Bằng Vương đột nhiên trêu chọc cường giả nhân tộc, khiến cường giả long, yêu lưỡng tộc đều là nhướng mày. Hai bên thực lực tương đồng, lại đều là Độ Hư cường giả. Một chiêu tấn công này e là phải một đoạn thời gian rất dài cũng khó phân thắng bại, Mộ phần Hắc Đế chuẩn bị xuất thể, Kim Bằng Vương lại làm chuyện như vậy đúng là không khôn ngoan chút nào.

Bất quá, Kim Bằng Vương không hề cảm thấy hành động của mình có gì không khôn ngoan. Ngược lại còn nhếch cằm cao lên, vô cùng đắc ý nhìn đám tu sĩ nhân tộc, khoe khoang bản lĩnh của mình.

Chúng cường giả nhân tộc hiện lên vẻ mặt tức giận. Không ít cường giả đều chuẩn bị động thủ cùng yêu tộc cường giả đánh một trận!

Bất quá Thánh Hoàng Cơ Nghiêu chưa hạ lệnh, chúng cường giả nhân tộc cũng không dám tự ý xuất thủ, mà đều chờ đợi.

Thánh Hoàng Cơ Nghiêu cũng chưa lên tiếng, tựa hồ không có ý muốn động thủ.

Độ Thiện lão tăng lại một lần nữa hai tay hợp thành chữ thập, miệng khẽ mấp máy, niệm ra sáu từ: Đốn! Ma! Ni! Bá! Mễ! Kiện!

Đây chính là phật môn vô thượng thần thông Lục Tự Đại Phạn Âm, và nho môn Hạo Nhiên Chính Khí ca, long tộc Thiên Long Bát Âm, đạo gia Kình ca có uy lực kinh người.

Lục Tự Đại Phạn Âm vừa mới phát ra từ trong miệng Độ Thiện lão tăng, trong không gian liền sản sinh vô số đạo âm ba, mắt thường có thể thấy được, Đốn! Ma! Ni! Bá! Mễ! Kiện! Sáu từ làm thành một vòng bay về phía trước, rất nhanh liền cùng cơn lốc kinh thiên của Kim Bằng Vương ***ng tại một chỗ.

Sáu từ nhìn như nhẹ nhàng, đơn giản nhưng trên thực tế lại ẩn chứa lực lượng thâm sâu khó lường, khí lãng cuồn cuộn ở phía trước đột nhiên bị một cỗ cỗ vô hình lực lượng biến thành hư vô. Lục Tự Đại Phạn Âm cùng cơn lốc kinh thiên va chạm tại một chỗ. Một cơn lốc kinh thiên đủ để thôi sơn hủy nhạc lại trong nháy mắt tan vỡ.

Trong sát na, cơn lốc kinh thiên kia tán loạn thành vô hình, bị Độ Thiện lão tăng nhẹ nhàng mở miệng liền hóa giải hoàn toàn.

Đồng thời, Lục Tự Đại Phạn Âm vẫn còn di động trong không trung, chưa tán loạn, mà tiếp tục bay về phía trước, vô số âm ba tràn về phía tu six long, yêu nhị tộc.

Kim Bằng Vương trong mắt chấn động, vẻ mặt kinh hãi, giao đấu lần này, ai nấy đều thấy được Độ Thiện lão tăng chiếm thượng phong, thực lực cao hơn hắn một bậc.

Cổ Thần nhìn Độ Thiện lão tăng, thầm nghĩ: tu vi pháp lực của người này thực sự là sâu không thể dò được.

Lấy thực lực hiện tại của Cổ Thần tối đa có thể nhìn ra tu vi của cường giả Giá Vụ kỳ, Hư Không kỳ siêu cấp cường giả liền không thể nhận biết, tựa như Ngô Tinh, Kim Bằng Vương, Độ Thiện lão tăng, Thánh Hoàng Cơ Nghiêu, bốn người đều là Hư Không kỳ siêu cấp cường giả, nhưng ai mạnh ai yếu, tu vi cao thấp ra sao, Cổ Thần chưa thể nhìn ra được, chỉ biết họ đều là Hư Không kỳ siêu cấp cường giả.

- Ô! Cô! Bá! Ma! Kiện! Y! Huề! Ba!

Khi Lục Tự Đại Phạn Âm đang lao tới, Ngô Tinh há mồm vừa quát, liền xuất long tộc vô thượng thần thông Thiên Long Bát Âm.

Thiên Long Bát Âm vừa ra liền cùng Lục Tự Đại Phạn  va chạm tại một chỗ, đồng thời hóa thành vô hình.

Đánh tan cơn lốc kinh thiên của Kim Bằng Vương, uy lực của Lục Tự Đại Phạn Âm đã giảm đi một nửa, Ngô Tinh cũng không muốn cùng cường giả nhân tộc đại chiến, nên không dùng nhiều lực lượng, chỉ đơn giản hóa giải Lục Tự Đại Phạn Âm, chứ chưa tiến hành phản kích.

Đợi âm ba hóa thành vô hình, Ngô Tinh nói:

- Độ Thiện hòa thượng, Cơ phong tử, Mộ phần Hắc Đế đã hiện thế, lão tử hiện tại không rảnh cùng các ngươi đánh, có hứng thú thì đợi tiến nhập Mộ phần Hắc Đế, lại buông tay đánh một trận, được chứ?

Ngô Tinh ngưng chiến, Thánh Hoàng Cơ Nghiêu cũng muốn tiến Mộ phần Hắc Đế trước, thừa dịp xuống thang, nói:

- Được, ta tạm thời tha mạng cho các ngươi, đợi bước vào Mộ phần Hắc Đế, hắc hắc... Các ngươi tốt nhất là đi cùng một chỗ, ngàn vạn lần đừng phân tán...Chúng ta đi!

Thánh Hoàng vừa dứt lời, tu sĩ nhân tộc tất cả đều hướng đầu nguồn hắc thủy ma khí phi độn tới. Bởi vì nơi đó ma khí xung thiên, Độ Hư cường giả không có trực tiếp sử dụng thuấn di tới, mà là lợi dụng tiên lực cương khí hình thành một đại quang tráo, đem tu sĩ nhân tộc bao phủ bên trong, ngăn cản hắc thủy ma khí ở bên ngoài.

Ngô Tinh nói:

- Chúng ta đi...

Tu sĩ nhân tộc đã đi, tu sĩ long, yêu nhị tộc cũng không lưu lại làm gì, liền dựa theo dùng tiên lực cương khí bảo hộ mọi người ở bên trong, rồi hướng chỗ đầu nguồn hắc thủy ma khí phi độn tới.

Cự ly mấy trăm dặm, hit thở liền tới, rất nhanh, mọi người đều tới phụ cận đầu nguồn hắc thủy ma khí.

Hắc Thủy Phong cao vót cũng không phải tận cùng. Từ Hắc Thủy Phong đi về phía tây còn có một ngọn núi nhưng là càng ngày càng thấp, cuối cùng trở về đất bằng, đoạn đường dài mấy trăm dặm.

Chỗ đầu nguồn của hắc thủy ma khí chính là tận cùng của Hắc Thủy Sơn Mạch cùng đất bằng được tiểu sơn bao bọc tương liên, cao chừng hơn hai mươi trượng. Bề rộng chừng hơn năm mươi trượng, dài chừng hơn tám mươi trượng.

Chúng tu sĩ tất cả đều bay qua Hắc Thủy Sơn Mạch, đi tới bầu trời vùng đất bằng, nơi này cội nguồn của ma khí.

Kim Bằng Vương nhìn tiểu sơn bao bọc phía trước phát ra ma khí xung thiên, nói:

- Theo suy đoán của ta, Mộ phần Hắc Đế ngay trong tiểu sơn này...

Chúng tu sĩ liếc mắt nhìn Kim Bằng Vương, thầm nghĩ:

- Ai chẳng biết là như vậy!

Tiểu sơn bao bọc kia bình thường vô kỳ, nếu không có thể ma khí xung thiên từ bên trong phóng ra, cho dù ai cũng không ngờ một tòa tiểu sơn như vậy dĩ nhiên lại là mộ phần của thượng cổ Hắc Thủy Đại Đế.

Cổ Thần tuy rằng thân thể cảm ứng linh mẫn, nhưng cũng chỉ có thể cảm ứng sự vật trong không khí, tất không thể so sánh với dùng thần thức dò xét được.

Không đợi Cổ Thần ra tay, chúng Độ Hư cường giả cũng đã dùng thần thức dò xét tòa tiểu sơn phía trước.

Thế nhưng, toàn bộ tiểu sơn đều bị ma khí kinh thiên bao phủ, một mảnh âm trầm, ngay cả thần thức của siêu cấp cường giả Hư Không kỳ cũng không thể tiến nhập bên trong, càng đừng nói tiến vào lòng đất dò xét.

Bốn phía tiểu sơn không có bất kỳ sơn động hay cửa vào nào cả. Chúng tu sĩ tỉ mỉ dò xét xụng quanh, nhưng đều không tìm ra được cửa vào Mộ phần Hắc Đế ở đâu!

Ầm...

Một tiếng bạo hưởng kinh thiên, đám cường giả nhân tộc bắt đầu khởi xướng công kích đối với tiểu sơn. Giá Vụ hậu kỳ Trịnh gia lão tổ Trịnh Diệc Hùng oanh ra một quyền.

Kết quả ngoài dự đoán mọi người, quyền cương đánh lên tiểu sơn phát ra một tiếng bạo hưởng kinh thiên, sau đó bị chấn tán loạn, mà tòa tiểu sơn thì không chút hao tổn, cây cỏ bên trên cũng không có biến hóa.

Ầm...

Lại một tiếng bạo hưởng nữa vang lên, Thánh Hoàng Cơ Nghiêu bổ ra một chưởng, tình huống giống như của Trịnh Diệc Hùng, tiêu sơn không chút tổn hại.

Kim Bằng Vương nhìn tòa tiểu sơn bị hắc thủy ma khí bao phủ, nhíu mày nói:

- Tòa tiểu sơn này hiển nhiên là được lực lượng cường đại, hoặc là trận pháp mạnh mẽ nào đó bảo hộ, khó có thể hủy hoại, nhưng Mộ phần Hắc Đế hiển nhiên ở ngay bên trong, không tìm được cửa vào, thì làm thế nào mà tiến nhập?

Cổ Thần nhìn tiểu sơ, suy nghĩ chốc lát, rồi nói:

- Hắc Thủy Đại Đế chính là đại đế Ma Môn, chú ý phô trương xa hoa, tựa như hắc thủy đại điện vô cùng rộng lớn, là ta bình sinh hiếm thấy. Ta thấy mộ phần Hắc Đế tấ cũng vô cùng rộng lớn, phạm vi vượt xa tiểu sơn này, theo ý kiến của ta, toàn bộ tiểu sơn đều là lối vào Mộ phần Hắc Đế.

Bạn đang đọc Chân Tiên của EK
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 68

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự