Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 39 Nguyệt Liên Gặp Mẹ

Bạn đang đọc Chân Huyền Ảo sáng tác bởi nhatbanhan

Tiểu thuyết gốc · 1363 chữ · khoảng 4 phút đọc

- Thu.

Vô Thường thu bộ quần áo đỏ rực tựa hỏa diễm dưới đất và chiếc giường vào giới nhẫn.

Sau đó hắn bước lại cỗ quan tài trong suốt tựa thủy tinh, xem thử nhan sắc con gái của Diễm Long lão tổ như thế nào, liệu có thật sự đáng để cứu hay không.

- Không sai, rất đẹp!

Vừa nhìn vào thân thể mềm uyển bên trong, hắn đã phải buộc miệng khen ngợi vẻ đẹp hồng diễm của nàng.

Đây là một thiếu nữ có mái tóc hồng ngột ngào, gương mặt xinh tươi, kiều diễm như muôn hoa phải rạng rỡ khoe sắc. Cơ thể của nàng thon gọn, núi non chập trùng, to lớn, luôn nhấp nhô cao thấp, đung đưa sóng gợn mỗi khi nàng thở nhẹ. Làn da của nàng rất trắng, lại mềm mịn, hấp dẫn vô cùng, Vô Thường đứng bên ngoài, nhìn nước da thông qua tấm kính mà đã như muốn cắn lấy một ngụm nhẹ vào miệng mà mớn trớn, liếm láp, hưởng thụ sự ngọt ngào dụ hoặc trong từng thớ thịt đó.

Nữ nhi của Diễm Long lão tổ quả nhiên rất đẹp, rất mê người. Nêu Vô Thường phải là người già từng trải mà là một tên nam nhân bình thường, sức miễn kháng với nữ nhân thấp bé thì có lẽ hắn đã điên cuồng cậy nắp quan tài ra mà hưởng dụng nàng, phát tiết một hồi dục vọng mạnh mẽ lên thân thể mềm yếu của nàng với đầy những chất trắng đục.

-Nàng rất đẹp, nhưng ta rất tiếc.

Vô Thường lạnh nhạt quay người, bỏ mặc lại hồng nhan nằm đơn côi nơi đó để đi về phía hồ nước có bán kính chừng 30m tại trung tâm hang động,

Hắn đã đến lúc nên đột phá Linh Nhân cảnh.

-Không sai, đây không phải nước.

-Nó thật ấm áp.

Đưa tay sờ vào dòng giống nước đang tỏa ra khói trắng tựa như đang sôi, cả cơ thể Vô Thường đều cảm nhận được một loại khoái cảm "phiêu" khó tả, mọi nơi, mọi ngóc ngách trong cơ thể hắn bỗng dưng được tẩy rửa từng chút, từng chút một.

Không chỉ như thế. Khi hắn vừa chạm tay vào dòng nước, linh khí nồng đậm xung quanh lập tức ùa về, cấp tốc chui vào cơ thể hắn để hắn hấp thụ. Thậm chí cả giọt nước cũng chui trực tiếp qua da hắn, tiến nhập vào cơ thể hắn rồi chạy nhanh đến đan điền của hắn, giúp hắn nhanh chóng tăng lên nguồn linh lực của bản thân.

Miệng Vô Thường hiện lên nụ cười sung sướng.

-Tuyệt, rất tuyệt. Nó mới thật diệu kỳ làm sao.

-Vốn dĩ theo tính toán thì ta cần ít nhất mười ngày mới có đủ linh lực để sáng tạo một loại Thần Thông, giúp đột phá Linh Nhân cảnh. Nhưng bây giờ nhờ hồ nước này, ta sẽ... à phải rồi. Ta sẽ thực hiện nghi thức cấm đó, hy vọng nó sẽ thành công mỹ mãn.

Mang nụ cười tà trên môi, Vô Thường cởi quần áo đã khá rách trên người ra, nhảy thẳng xuống hồ nước mà nếu cường giả có hiểu biết nhìn thấy sẽ gọi là Linh Tuyền.

Thời gian quay trở về thực tại. Mười ngày sau kể từ khi Nhậm Tuyết Nguyệt Liên được Lãng Phong mang đi.

Hai người đã bay qua tổng cộng bốn cái quốc gia lớn nhỏ, dự kiến với tốc độ hiện tại, hai người sẽ còn phải mất khoảng một tháng thời gian nữa mới đến được Trúc Sơn Đảo nằm ngoài biển rộng.

Trên đường đi này, Lãng Phong cũng giới thiệu nhiều thứ, nhiều kiến thức mới mẻ cho Nguyệt Liên biết. Tình cảm hai người cũng dần được cải thiện, không còn im lặng như một, hai ngày đầu.

-Phong thúc thúc, nơi kia là nơi nào, thật đẹp quá…

-Nơi kia à, nơi kia là…

-Phong thúc thúc, con gì đang bay đằng trước vậy, trông thật đáng yêu…

-Đó là Tiên Hạc…

-Phong thúc thúc, tại sao bên kia luôn có sấm chớp…

-Tự nhiên thôi. Chúng do thiên địa tạo thành, là một cái sấm chớp chi địa có tác dụng rất lớn đối với tu luyện giả hệ Lôi, ngươi nhìn bên trong đó xem, còn có vài người đang hấp thu lôi lực đấy…

-Phong thúc thúc…

-Ơ, ờ, cái này, cái kia…

-…

“Con gái của mẹ ơi, mẹ nhớ con nhiều lắm…”

Nguyệt Liên đang say sưa hỏi “Lãng Phong thúc thúc” nhiều thứ kỳ lạ nàng bắt gặp được trên đường đi thì bất chợt một giọng mềm mại lộ vẻ hết sức yêu thương, mong nhớ cực độ vang lên trong đầu của Nguyệt Liên.

-Ai đó?

Nguyệt Liên giật mình, buộc miệng kêu lên.

-Hả?

Lãng Phong kinh ngạc, quay sang Nguyệt Liên, dự định hỏi Nguyệt Liên có chuyện gì, thì bất ngờ Nguyệt Liên không biết từ lúc nào đã biến mất, thân ảnh không còn ngay bên cạnh hắn nữa một cách kỳ dị.

-Chuyện quỷ gì?

Lãng Phong ngây người, trợn mắt tại chỗ. Sắc mặt của hắn cấp tốc biến đổi trắng, xanh, đỏ, vàng liên hồi.

Bất quá chỉ một giây thoáng qua, Lãng Phong liền trở nên ngây ngốc, khóc hiểu, rồi bỗng ngớ ngẩn tự hỏi.

-Ta đang tìm thứ gì vậy nhỉ?

-Nhanh quay về Trúc Sơn Đảo, nếu để cha xuất quan chạy đến tóm cổ về thì chết mất.

Lãng Phong đã quên hết tất cả mọi chuyện về Nhậm Tuyết Nguyệt Liên như chưa từng có bất cứ chuyện gì xảy ra mà tăng tốc rời đi. Trong trí nhớ của hắn, hắn chỉ biết bản thân có hứng thú với một tiểu tử, bất quá tiểu tử đó ngu quá nên chết mất rồi, hắn thế là tiếp tục lên đường quay trở về Trúc Sơn Đảo.

Đứng trên tầng mây cao hơn vài chục mét so với Lãng Phong, bên trong một màn thánh lực bảo hộ, ngăn cách mọi thứ với bên ngoài. Nhậm Tuyết Nguyệt Liên mắt đẹp ướt đẫm, ôm chặc lấy thân ảnh một nữ nhân tuổi chừng đôi mươi, trông vô cùng xinh đẹp và rất giống với Nguyệt Liên nếu như nữ nhân này cũng ở độ tuổi như nàng.

-Mẹ, mẹ… con nhớ mẹ lắm… hu hu…

Nguyệt Liên khóc, khóc vì quá vui mừng, thậm chí nàng còn không thể kịp suy nghĩ rằng mẹ nàng, Mộng Huyền Huyền năm ngoái rõ ràng đã chết cùng với cha nàng Nhậm Vô Biên, vì sao lúc này lại đứng đây? Không chỉ thế, tu vi ngày trước của Mộng Huyền Huyền chỉ là Linh Nhân cảnh đỉnh phong, hiện tại lại là Thánh Cảnh cấp bậc, một ánh nhìn liền xóa tan mọi trí nhớ về Nguyệt Liên, về Nhậm gia của Lãng Phong?

Nguyệt Liên không biết và nàng cũng không cần biết. Nàng lúc này chỉ cần biết là mẹ nàng đã đứng ở đây, được nàng ôm chặc bằng tất cả sức lực và cảm xúc dâng tràn trong nàng.

-Mẹ cũng vậy, mẹ nhớ rất nhớ con, Liên nhi của mẹ.

Mộng Huyền Huyền cũng rơi lệ, ôm trầm lấy Nguyệt Liên đầy hạnh phúc.

Vài phút tình cảm mẹ con qua đi, Nguyệt Liên bỗng nhớ ra, nàng vội dùng ánh mắt ướt nhuyễn nói với Mộng Huyền Huyền.

- Mẹ, chúng ta nhanh về nhà đi, ông nội cùng với các ca ca rất muốn gặp lại mẹ đó.

Mộng Huyền Huyền nghe vậy, môi nàng ngập ngừng khó nói nhưng lệ đã tuông trào trên đôi mắt đỏ hoe. Lúc sau, nàng ôm chặc con gái mình mà cố gắng nói.

-Liên nhi à, mẹ xin lỗi, mẹ xin lỗi, mẹ đến muộn mất rồi, tất cả… tất cả…

Cố gắng trấn tĩnh nghe từng từ từ Mộng Huyền Huyền nói xuống, Nguyệt Liên đứng người, đầu óc nàng như chết lặng khi nghe tin dữ.

Bạn đang đọc Chân Huyền Ảo sáng tác bởi nhatbanhan

Truyện Chân Huyền Ảo tại TruyenYY đã đến chương cuối. Hãy nhấn vào nút Theo Dõi để được nhận thông báo khi có chương mới nhé! Chúc đạo hữu có những giây phút vui vẻ tại YY Giới.

Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi nhatbanhan
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 20
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự