Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 36 Nhậm Tuyết Nguyệt Liên Rời Đi

Bạn đang đọc Chân Huyền Ảo sáng tác bởi nhatbanhan

Tiểu thuyết gốc · 2166 chữ · khoảng 7 phút đọc

Mỗi Tâm Đan dị chủng đều có năng lực đặc thù của riêng mình. Và "nếu không tan thành nước, hóa thành tro, biến thành trăm ngàn mảnh thì sẽ không bao giờ chết" chính là năng lực bá đạo của Tâm Đan dị chủng đứng đầu Tâm Đan Dị Chủng Bảng, Bất Tử Tâm Đan.

Vô Thường không có Bất Tử Tâm Đan, nhưng hắn có Siêu Nhân Tâm Đan, một loại Tâm Đan có thể được gọi là toàn năng khi sở hữu tất cả các năng lực của mọi nguyên tố dù là thuộc tính hay dị chủng. "Nếu không tan thành nước, hóa thành tro, biến thành trăm ngàn mảnh thì sẽ không bao giờ chết" là năng lực mà Siêu Nhân Tâm Đan cũng có, thế nên Vô Thường không thể chết khi bị trúng độc. Chết sẽ sống lại.

Ban đầu, Vô Thường không dám chắc Siêu Nhân Tâm Đan của hắn liệu có sở hữu năng lực của Bất Tử Tâm Đan hay không, với lại cho dù có sở hữu đi chăng nữa thì khi hắn chết sẽ thật sự hồi sinh như trong sách vở đã ghi chép về năng lực của Bất Tử Tâm Đan?

Hắn không biết. Thế nên hắn hy vọng trong nghi ngờ, Và khi không còn lựa chọn nào khác, hắn đã buông xuôi, mong chờ đó là sự thật.

Bây giờ sống lại, hắn vui mừng chắc chắn là có, nhưng hắn càng sung sướng hơn khi chứng thực được Siêu Nhân Tâm Đan của hắn chính là thứ kinh khủng, vượt qua hiểu biết của nhân loại.

- Tiểu Liên của ta, nàng hãy đi theo hắn. Ta sẽ tìm nàng sau.

Lẩm bẩm một câu, Vô Thường lập tức di chuyển, cấp tốc đi đến nơi cần đến trước khi gặp phải thứ không mong muốn.

...

Trên bầu trời Châu Nam thành.

-Đây có lẽ là Châu Nam thành, ta nên… mà thôi, tốt nhất là không nên gây động tĩnh quá lớn.

Quyết định phương án tra hỏi tung tích Nhậm Tuyết Nguyệt Liên, nam tử tên Lãng Phong thoắt cái biến mất trên tầng mây. Đến lúc xuất hiện thì đã nằm trong nhóm người đông đúc giữa đường mà không một ai hay biết.

-Phù phù…

Lấy ra một cây quạt trắng phe phẩy trước ngực, Lãng Phong mang theo nụ cười tỏa nắng vừa đi vừa nhìn ngắm xung quanh đầy thưởng thức.

-Ý ý ý ý… tiểu thư, tiểu thư người nhìn kia, bên kia có tên nam nhân rất đẹp trai nha.

-Oa, nam nhân nhà nào mà lại tuấn tú đến như vậy…

-Cúc tỷ, Cúc tỷ, người ngây người gì… thật, thật tuấn tú nam nhân…

-…

Các vị thiếu nữ, tiểu thư bất kể là ngồi trong lâu các hay dạo đường phố, tất cả chỉ cần nhìn thấy Lãng Phong đều ngây ngốc, đôi mắt không tự chủ được mà mãi nhìn Lãng Phong soái ca không rời.

-Trời ơi, nam tử này thật là đẹp trai,…

-Phu nhân, người có cần ta bắt hắn về để người giải sầu không?

-Một đêm thôi, ta, ta muốn nam nhân này, hi hi, hi hi, người đâu…

-Ngươi là của ta…

Thậm chí ngay cả các thiếu phụ, phu nhân đã có chồng, có con cũng đều bị Lãng Phong mê luyến. Một số thiếu phụ có thực lực, có gia cảnh mạnh mẽ, đa phần trong đầu đều muốn bắt Lãng Phong về phòng cùng chơi “trò chơi người lớn”.

-Công tử…

-Mẹ ngươi, ta không thích nam nhân, nhất là mấy đứa đẹp trai hơn ta…

-Ể, nhưng không phải tối hôm qua ta thấy ngài cùng hai tên to khỏe, cường tráng…

-Câm miệng ngươi, câm miệng ngươi…

Tât cả các âm thanh, lời bàn tán xung quanh Lãng Phong đều nghe rất rõ. Hắn bắt đầu nhíu mày nặng, sắc mặt trở nên âm trầm, nếu lúc này thật sự có nam nhân hay nữ nhân dám "cưỡng hiếp" hắn công khái, hắn tuyệt đối sẽ khiến con đường nhuộm đầy máu.

-Mẹ nó.

Thêm vài giây bị săm soi, Lãng Phong rốt cuộc không chịu nổi những ánh mắt nhìn hắn chằm chằm đang ngày càng nhiều hơn. Hắn lập tức vận linh lực, cả người như không khí biết mất tại chỗ, lúc hiện ra thì đã ở một con đường vắng vẻ người.

Lãng Phong đi đến trước một quầy bán mỳ xào ngoài trời, nằm ở ven hồ. Hắn nhìn trung niên vừa là đầu bếp cũng vừa là chủ quầy, hỏi.

-Đi đường nào để đến được Nhậm gia, Kiếm Trận Tướng Phủ?

Đối nhãn với Lãng Phong, trung niên chủ quầy mỳ xòa bỗng đờ mắt ra, miệng nhanh chóng nói mọi thông tin bản thân biết về Nhậm gia.

-Đi hết con đường này sẽ có một cái hẻm dẫn ra đường lớn, đến đường lớn thì đi hướng bên trái, chừng hai trăm mét sẽ thấy một con hẻm lớn, đi vào trong đó sẽ thấy Kiếm Trận Tướng Phủ.

Vụt.

Nghe xong, Lãng Phong tức thì biến mất tại chỗ.

Không đến ba mươi giây, hắn đã dứng trước cổng lớn của Kiếm Trận Tướng Phủ,.

-Đây là Kiếm Trận Tướng Phủ và cũng là Nhậm gia? Hừm, tu vi cao nhất là chín tên Linh Sư cảnh hết sức nhỏ bé.

-Được rồi, vậy để ta xem thử nơi này có đích thị đã sinh ra được một tiểu nữ như trong lời tiểu tử kia không.

Dứt câu, Lãng Phong lại một lần nữa biến mất.

Nói là biến mất, thật ra chỉ là do tốc độ của Lãng Phong quá nhanh, dưới Tông cảnh đều không thể thấy được. Không những thế hắn còn dùng sức mạnh xóa bỏ cả sự hiện diện của bản thân trong mắt tu luyện giả yếu kém nên hắn cứ như bóng ma, lúc ẩn lúc hiện, hoàn toàn không rõ được tung tích.

Vài canh giờ sau, cũng không biết Lãng Phong và Nhậm gia đã làm ra động tĩnh, trao đổi, nói chuyện thế nào. Nhưng mà đến ngày thứ hai kể từ khi Lãng Phong bước vào Nhậm gia, hai bóng người một nam, một nữ, một nhỏ, một lớn, một có vẻ mặt không biết nói gì hay an ủi ra sao, một thì khóe mắt vẫn còn vươn lệ, ánh mắt buồn rầu luôn luôn nhìn xuống bên dưới lộ vẻ rất không muốn nhưng kiên quyết kiềm chế lại. Hai người từ Nhậm gia bay lên trên trời, rất nhanh đã biến mất không còn bóng dáng tại phương trời xa xăm.

Ở trong Nhậm gia, một vài bóng hình trung niên, già lão nhìn hai người biến mất mà bán tán.

-Thiên Hành, ngươi làm vậy liệu có ổn?

Một lão già nhìn như tám mươi tuổi, đã sắp gần đất xa trời hỏi gia chủ Nhậm Thiên Hành.

Nhậm Thiên Hành có nét buồn nhưng bình tĩnh đáp.

-Thế giới rộng lớn, nơi chúng ta sống, những gì chúng ta biết bất quá chỉ là hạt cát đơn lẻ nơi sa mạc bình nguyên. Người đó có thể đạp mây lướt gió thì khẳng định cảnh giới phi phàm, một hơi thở đều có thể giết gọn chúng ta. Để Liên nhi đi với hắn, đó là lựa chọn tốt nhất cho cả chúng ta và cả Liên nhi. Hy vọng có một ngày… có một ngày nó thật sự quay về nhìn ta lần cuối trước khi ta chết là đã mãn nguyện rồi.

Lãng Phong lấy tu vi kinh khủng, bá đạo đi dến bàn chuyện thu nhận Nguyệt Liên đến Trúc Sơn Đảo làm đệ tử, trợ giúp nàng tu luyện. Một Linh Sư cỏn con như Nhậm Thiên Hành tất không có cách gì chống đỡ.

Khi ấy, Nhậm Thiên Hành tự biết Nhậm gia của hắn chỉ có hai con đường ngay trước mắt buộc phải lựa chọn vì sự tồn vong của Nhậm gia. Thứ nhất là vui vẻ giao ra Nguyệt Liên. Còn thứ hai là tất cả đều chết, Nguyệt Liên bị nam tử mang đi, tuyệt không có lựa chọn thứ ba.

Được “cao nhân trên trời” thu nhận một đứa con cháu trong nhà, đối với bất kỳ một gia tộc nào cũng đều là niềm vui và nỗi buồn. Niềm vui vì được “cao nhân” hậu thuẫn, đứa con cháu được thu nhận sau này sẽ là cường giả giúp gia tộc vươn lên phát triển. Còn nỗi buồn chính là đứa con đó sẽ mất đi, không còn dính liếu với gia tộc là mấy, rồi một ngày đứa con cháu này thành bá chủ một phương, nó liệu có còn nhớ về gia tộc nhỏ bé, nhớ về tình nghĩa nuôi dưỡng khi xưa?

Đó là còn chưa kể có một số thế lực ác độc, họ thấy tài năng của đứa con cháu quá tốt liền biến đứa con cháu đó thành của mình, thay tên đổi họ, hoàn toàn cắt đứt quan hệ ruột thịt.

Nguyệt Liên lại còn là nữ nhân, thậm chí tuổi tuy nhỏ, dáng người chưa phát triển hết nhưng đã xinh đẹp đến mức dọa người, nên chuyện ngoài ý muốn phát sinh trên người nàng dĩ nhiên còn rất nhiều.

Nhậm Thiên Hành có buồn, có thương, có tiếc nuối cho nàng nhưng phần lớn vẫn vui mừng cho đứa cháu gái này của mình. Hy vọng Nguyệt Liên có một ngày thật sự trở nên cường đại, vượt xa lịch đại tổ tiên của Nhậm gia và đừng quên chính mình đã từng mang họ Nhậm.

-Hiểu được là tốt, rất tốt rồi.

Một lão giả khác đưa tay đặt lên vai Nhậm Thiên Hành an ủi.

-Nha đầu đó đi rồi nhưng mà chúng ta ngược lại cũng có rất nhiều tài nguyên, đan dược, Linh Khí do vị tiền bối kia thưởng tặng. Có chúng, gia tộc chúng ta sẽ có bước phát triển lớn, không còn sợ bất kỳ một thế lực đối nghịch nào nữa.

-Ừm, ta biết rồi Tam thúc, Lục thúc.

Gật đầu với hai lão giả, Nhậm Thiên Hành nhìn một vòng tất cả các cao tầng, các tu luyện giả mạnh nhất của Nhậm gia đang có mặt đông đủ tại đây. Hắn dừng ánh mắt nơi hai người trung niên có tu vi yếu nhất, ra lệnh.

-Thiên Lâm, Thiên Hùng, hai ngươi chịu khó đi phong tỏa tin tức trên dưới người Nhậm gia và xung quanh. Hai viên Thăng Sư Đan này không thiếu chỗ của hai ngươi.

-Vâng gia chủ.

Hai vị trung niên quá đỗi vui mừng mà run giọng kịch liệt nhận lệnh, rời đi.

Thăng Sư Đan, một loại đan dược có thể trợ giúp tu luyện giả bước vào cảnh giới Linh Sư cảnh, cảnh giới mà tất cả các tu luyện giả Linh Nhân cảnh của Hồng Long quốc đều ao ước ngày đêm đạt được mà không thể vì nó cực kỳ đắt khi mua ở Dược Các,, ngay cả hoàng đế Hồng Mặc Thiên hằng năm cũng phải cố gắng lắm mới mua về được chưa đến mười viên.

Hiện tại chỉ là đi phong tỏa tin tức mà vốn dĩ hầu như đã không có người nào biết vì năng lực như “ma ảnh” của Lãng Phong mà lại đạt được một viên Thăng Sư Đan, hai trung niên thật muốn đốt nhà ăn mừng, quỳ lạy dập đầu mấy đời tổ tiên phù hộ.

-Vào phòng họp bí mật, chúng ta cần tính toán lên kế hoạch tương lai cho Nhậm gia.

Hai vị lão tổ, tám vị trưởng lão, bốn vị quản sự cùng Nhậm Thiên Hành nhanh chóng rời đi, tiến vào một căn phòng bí mật nằm dưới lòng đất vài chục mét bàn chuyện. Thông tin Nguyệt Liên được vị tiền bối có tu vi cao thâm thu nhận bồi dưỡng mà để lộ ra ngoài, tuyệt đối giống như việc “ép chó vào chân tường”, các thế lực có thù hằn với Nhậm gia dĩ nhiên sẽ liền mạng một chết hai sống với Nhậm gia, giết Nhậm gia khi Nhậm gia còn chưa phát triển lớn mạnh. Do đó, Nhậm Thiên Hành cần phải đưa ra sách lược giúp Nhậm gia ở ngoài sáng thì hoạt động bình thường, ở trong tối phát triển thế lực không ai biết.

Quay trở lại một ngày trước khi Nguyệt Liên cùng Lãng Phong rời khỏi Châu Nam thành.

-Đông vui nhỉ?

Khoảng cách với nơi đó chỉ còn hơn 200m ngắn ngủi, thế nhưng Vô Thường đã không được thuận lợi, hắn lúc này lần đầu tiên chạm mặt với yêu thú trong Bách Thú Lâm.

Đó là một đàn sói to lớn.

Bạn đang đọc Chân Huyền Ảo sáng tác bởi nhatbanhan
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi nhatbanhan
Thời gian
Lượt đọc 7
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự