Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 10 Đêm chi hội

Bạn đang đọc Câu Chuyện Về Đại Lê của Dụng Hồng Sắc Thiên Ái Thông

Phiên bản Dịch · 5207 chữ · khoảng 18 phút đọc

Màn đêm buông xuống, lồng đèn, đèn nê ông muôn màu muôn vẻ đang cùng đan xen vào nhau toả sáng lấp lánh, ánh sáng óng ánh rực rỡ chiếu rọi xung quanh, đem thành phố phương đông không bao giờ ngủ nổi tiếng này trang hoàng cảnh sắc bên ngoài hết sức lôi cuốn. Tại đêm chi hội nhộn nhịp xa hoa nhất này, chỉ cần mong muốn, có thể ở trong này mê say đến bình minh, đương nhiên, điều kiện trước tiên chính là có đủ tiền trong túi.

Sau chín giờ, đêm chi hội mở cửa vào thời gian náo nhiệt trong ngày, có bốn chàng trai trẻ đang khom người tiếp đón, khách khứa nối đuôi nhau tiến vào, những công tử mặc âu phục giày da, những lão gia thì mặc trường sam kiểu xưa, còn có những phu nhân quý phái mặc áo lông sườn xám, tiểu thư trẻ tuổi thì mặc âu phục tân thời, thậm chí còn có rất nhiều người ngoại quốc tóc vàng mắt xanh, khung cảnh rộn ràng nhộn nhịp, vô cùng sôi nổi.

Đêm chi hội có tổng cộng ba tầng lầu, lầu một là phòng khiêu vũ, lầu hai là sòng bạc, lầu ba là ghế lô. Không có ngăn cách phòng trên lầu một, chỉ là một hội trường thật lớn, sàn nhảy nằm ở giữa, chỗ ngồi rải rác bốn phía, trước mặt sàn nhảy là một cái bục không cao, trên sân khấu có một nữ ca sĩ, mặc sườn xám màu rượu đỏ, xẻ lên thật cao, lộ ra bắp đùi trắng như tuyết, chiếc áo choàng đen mỏng rộng rãi có hoa văn hình hoa hồng, tay cầm micro mà uốn éo vòng eo nhỏ nhắn mềm mại đáng yêu, đôi môi đỏ thắm mở ra, hát lên một bài hát xa xưa: “Đêm Thượng Hải, đêm Thượng Hải, là một thành phố không bao giờ ngủ. Đèn rực rỡ sáng chói, âm thanh xe cộ, ca múa mừng cảnh thái bình…”

Một mảnh xa hoa trụy lạc, ngợp giữa vàng son, đột nhiên truyền ra một tiếng la hét ầm ĩ không hài hoà, chỉ thấy trong một góc của sàn nhảy, một cô gái mặc áo xanh ngã xuống đất, cúi đầu che mặt, nhưng ngón tay kia thật sự rất mảnh mai, che không được gương mặt có một dấu tay đỏ thẫm, tóc búi lên đã lỏng lẻo, bây giờ những sợi tóc đã buông rũ xuống bên tai, thân mình run rẩy có phần chấn động. Bên cạnh là một người đàn ông trung niên mặc trường bào bằng gấm với hoa văn kim tiền, mập mạp thấp người, vẻ mặt bóng loáng, chỉ vào cô gái nằm trên mặt đất mắng to: “Kỹ nữ thối tha! Mẹ nó ngươi thật coi bản thân mình là tiểu thư? Hừ! Một vũ nữ, con mẹ nó còn không phải là kỹ nữ, cho ông đây sờ ngươi hai cái không được sao? Mẹ nó, bây giờ ông đây có thể bóc lột ngươi!” Nói xong, một phen nắm lấy chiếc áo màu xanh của cô gái kia cởi ra, thật sự đưa tay gỡ bỏ từng nút trên chiếc áo sườn xám, cô gái kia sợ tới mức không nói ra được, chỉ có thể phát ra tiếng thét chói tai hoảng sợ, liều mình lùi về phía sau. Khách khứa xung quanh nhìn qua, nhưng đều thờ ơ, ở chỗ như vậy, chuyện thế này nhìn đã quen.

Người quản lý dẫn theo hai người tay chân chạy tới, lại đối xử tốt với người khách động thủ, ôn hoà khuyên nhủ, người đàn ông trung niên đang nổi nóng, làm sao chịu nghe lời? Mắt thấy một lớp quần áo mỏng của cô gái kia bị xé ra, hắn ta đột nhiên lảo đảo té ngã, bản thân không biết chuyện gì đang xảy ra, ngơ ngác nhìn xung quanh.

Biến cố vừa rồi trái lại thu hút ánh mắt của rất nhiều người, bên lề không biết khi nào xuất hiện một nam một nữ, người đàn ông mặc một bộ âu phục xám xanh, mái tóc đen dày, khuôn mặt tuấn tú không giả tạo, khoé miệng còn lộ vẻ thản nhiên, nhưng chỉ có cảm giác xa cách như người quá cao quý khiến người ta không dám đến gần. Cô gái mặc một chiếc váy dài màu tím sậm, làn váy lấp lánh rực rỡ, cẩn thận nhìn, có thể lờ mờ thấy những viên đá kim cương nhỏ vụn khảm trên chiếc váy, áo choàng màu vàng kim rủ xuống tới đầu gối, mái tóc dài như một đám mây, đôi mắt kia, lông mày kia, một bức tranh thần tiên khó tả.

Trong chốc lát bốn phía đều im lặng, sự xuất hiện của đôi nam nữ này tuyệt đẹp đến không thật. Chỉ thấy người đàn ông lấy ra một chiếc khăn màu xanh từ trong túi áo của bộ âu phục, thong thả lau tay, một tay kia thuận tiện cố ý đánh vào mặt người đàn ông trung niên. Người đàn ông chậm chạp kia giờ phút này ý thức được là ai gây chuyện với hắn, khuôn mặt đen lại, sưng to như một lá gan heo, từ trên mặt đất giận dữ đứng lên, giơ tay định đánh trả, nhưng lại bị hai tên tay chân ngăn cản, hắn ta vừa giãy dụa vừa chửi ầm lên, cảnh tượng vô cùng thú vị.

Ngay thời khắc hỗn loạn này, chỉ nghe có người lạnh lùng mở miệng: “Ồn ào cái gì?” Âm thanh trầm thấp nhưng khiến mọi người kinh sợ.

Đó là một mệnh lệnh trong đêm nay mà suốt cả đời của Bạch Nguyệt Nhi không thể quên, đầu tiên cô ta bị nhục nhã bởi một người khách, ngay lúc cô ta tuyệt vọng, thì một người đàn ông đế vương ra tay cứu giúp, chỉ một cái nhìn, cô ta biết mình đã yêu người đàn ông này, anh ta là một người xuất sắc khiến cho người ta không thể không đem lòng yêu, đồng thời, cô ta cũng biết mình có hy vọng xa vời, bên cạnh anh ta là cô gái kia, xinh đẹp vô song, cô ta lúc này mới biết được, thật sự có một người phụ nữ xứng đáng với danh hiệu “Khuynh quốc khuynh thành,” hai người đứng cạnh nhau, thật là một đôi tiên lữ giai ngẫu. Sau đó cô ta nhìn thấy cô.

Một câu hỏi lạnh lùng, chất vấn nhiều hơn là nghi ngờ, Bạch Nguyệt Nhi giống với mọi người, bị âm thanh này cắt ngang tất cả suy nghĩ, không kìm được mà nhìn qua, vì thế trông thấy cô. Quần dài đen, áo sơmi trắng, áo khoác đen, trang phục của cô không giống như một người phụ nữ, một chút cũng không giống, ngay cả Bạch Nguyệt Nhi trước đây không biết, phụ nữ cũng có thể ăn mặc như vậy, nhưng cô mặc rất duyên dáng, vẻ đẹp quý phái, không khí, liều lĩnh, hồn nhiên, biếng nhác, và quyến rũ pha lẫn với nhau, khí chất phức tạp mâu thuẫn như vậy, cô chỉ dùng quần áo trắng đen đơn giản thế này lại thể hiện ra một cách sống động.

Sau này, Bạch Nguyệt Nhi thấy cô mặc sườn xám, váy tây dương, còn thấy cô mặc ki-mô-nô, mới biết được, bất luận cô mặc cái gì cũng khiến người ta say mê, có thể thấy sự khác biệt mà không cần mở mắt. Vừa rồi còn ngưỡng mộ vẻ đẹp thần tiên của cô gái mặc áo tím, nhưng nếu so sánh với cô thì cô ta đúng là _ dong chi tục phấn _ _ (phấn son bình thường) _ .

Mỹ nhân chân chính hoá ra là như vậy.

Phản ứng đầu tiên của người quản lý là nhanh chóng đi nghênh đón, cung kính gọi một tiếng, Đại tiểu thư.

Phàm là những người có chút kiến thức về bến Thượng Hải, lập tức biết rõ người đến là ai, con gái một của Đại lão đại, hiện giờ là chủ sự của bang Hải Thiên, người chủ thật sự của đêm chi hội, Đại gia Đại tiểu thư, Đại Lê.

Quản lý là người tinh tế, chỉ vài ba câu đã đem chuyện hỗn loạn này giải thích rõ ràng, Đại Lê vừa nghe nói vừa lướt mắt qua nhìn toàn cảnh, mọi người đều cho rằng tầm mắt của cô dừng lại trên người mình, thực ra chưa từng dừng lại.

Ngươi quản lý nói xong rồi lùi sang một bên, Đại Lê thản nhiên nhìn về người đàn ông trung niên phía trước, nhàn nhạt nói: “E rằng tiên sinh đã đến lầm chỗ, nơi này là phòng khiêu vũ.”

Rõ ràng là không mang theo ánh mắt và âm thanh cảm tình, người đàn ông lại cảm nhận được da đầu run lên từng đợt, lạnh gai ốc, mơ hồ ngậm miệng không biết nói gì nên kẹp đuôi chạy trốn.

Đại Lê xoay người lại nhìn đôi nam nữ kia, “Chi phí đêm nay của hai vị sẽ ghi vào sổ của tôi, hy vọng không quấy nhiễu hứng thú của hai người.” Cô khẽ gật đầu thăm hỏi, vừa muốn rời đi lại nghe người đàn ông thấp giọng gọi: “Chris.”

Đại Lê ngoảnh đầu lại, cô quả thật cảm thấy anh ta trông rất quen mặt, nhất thời lại nghĩ không ra. Nghi hoặc trong mắt cô hiển nhiên làm tổn thương người đàn ông kia, mặc dù che dấu nhưng vẻ mặt thất vọng rất rõ ràng, anh ta nhẹ nhàng nói ra bốn chữ, “Paris, một ngày.”

Hoá ra là anh ta.

Với sự xuất sắc của anh ta, trí nhớ của cô vốn không thể quên, nhưng mà xa cách ba năm, cô không nghĩ đến lại gặp anh ta ở chỗ này.

Ngày nghỉ đầu tiên ở học viện âm nhạc Vienna, một mình cô đi Paris, bọn họ quen biết trên một chiếc thuyền trên dòng sông Seine, không nhớ rõ là ai bắt chuyện trước, gặp đồng bào ở nước ngoài chắc chắn khiến cho người ta có cảm giác thân thiết, dĩ nhiên bọn họ trò chuyện với nhau, nói về Paris, nhạc kịch, ẩm thực, Shakespeare… Hoặc không nói gì cả, chỉ lẳng lặng thưởng thức cảnh đẹp bên hai bờ sông, khi đó đang là đầu thu, bầu trời xanh thẳm, ánh mặt trời trong veo, cây ngô đồng bên bờ xanh um tươi tốt, cành lá sum suê, thấp thoáng là một toà nhà cao quý cổ xưa, vừa xinh đẹp vừa lãng mạn.

Anh ta mời cô ăn tối, nhà hàng nằm bên bờ sông Seine, bọn họ ngồi gần cửa sổ, có thể dùng cơm trong khi xem cảnh đêm của sông Seine. Sau khi xem xong vở ca kịch tại sân khấu kịch Paris, anh ta tiễn cô về khách sạn, ngày hôm sau lại đến tìm nhưng cô đã rời khỏi.

Anh ta chưa từng hối tiếc như vậy, ngoài trừ tên tiếng Anh, đối với cô anh ta hoàn toàn không biết gì cả… Mong một ngày nào đó sẽ gặp lại, anh ta cho rằng rốt cuộc đã đợi được cô.

Cũng không ngờ bỏ lỡ một năm chính là bỏ lỡ cả đời.

“Đó là ngày cuối cùng tôi ở Paris, sáng sớm hôm sau đã trở về Vienna.” Biết được anh ta từng đi tìm mình, Đại Lê giải thích như vậy. Lúc này bọn họ đã ngồi xuống, khi cô nói những lời này, vẻ mặt lạnh nhạt của anh ta rốt cục chịu tin rằng, năm đó người động tình chỉ có anh ta.

“Tôi tên là Dung Đình Hiên.” Anh ta vươn tay về phía cô, ánh sáng đầy màu sắc di chuyển xung quanh sàn nhảy, trùng hợp lướt qua mặt anh ta, nét mặt tươi cười tuấn tú toả ra một sắc thái rực rỡ thoáng qua. Cô mỉm cười, bắt lấy tay anh ta, “Tôi là Đại Lê.” Dưới tay anh ta hơi căng thẳng, “Rất vui khi gặp lại cô lần nữa.”

Cô gái áo tím ngồi cùng chỗ luôn im lặng quan sát tất cả, Dung Đình Hiên giới thiệu: “Đây là bạn học ở Anh quốc của tôi, Tiết Phi Dao.”

Hai người gật đầu qua lại chào hỏi, Tiết Phi Dao đột nhiên cười lên thích thú, “Thì ra là cô.” Lời này khiến cho Đại Lê thấy khó hiểu, Dung Đình Hiên nhẹ nhàng ho khan một tiếng, đang chuẩn bị mở miệng thì bị cắt ngang.

Người đi đến là một cô gái trẻ, mặc một chiếc sườn xám nhạt, khiến cho làn da nổi bật kia lại càng trắng thêm, trong tay cầm một ly rượu, hướng về phía Dung Đình Hiên nhỏ giọng nói: “Cám ơn tiên sinh cứu nguy, Nguyệt Nhi không có gì đền đáp, chỉ xin kính một ly rượu nhạt để bày tỏ sự cám ơn.” Hoá ra là cô gái vừa rồi bị tên kia sỉ nhục.

Tiết Phi Dao cười nói: “Thế nào lại không có gì đền đáp? Tiểu thư xinh đẹp như vậy, lấy thân báo đáp anh ta nhất định sẽ vui.”

Gương mặt tái xanh của Bạch Nguyện Nhi chợt đỏ ửng, đứng ở đó, nói gần cũng không phải gần nhưng cũng không xa, lúng túng tưởng chừng như muốn khóc. Dung Đình Hiên cầm ly rượu lên nhẹ nhàng chạm vào ly của cô ta nói: “Tiểu thư không cần để ý, vị này là bạn của tôi mới từ nước ngoài trở về, có thói quen nói đùa, cũng không có ác ý.” Bạch Nguyệt Nhi vội vàng uống cạn ly rượu, đỏ mặt rời khỏi.

Tiết Phi Dao lạnh lùng hừ một tiếng: “Tôi không thích nhìn những người phụ nữ kiểu cách cổ xưa như vậy, õng ẹo ngượng ngùng, làm bộ làm tịch, giúp cô ta không phải một mình Dung Đình Hiên, tại sao chỉ cám ơn một mình anh ta?”

Dung Đình Hiên cười nói: “Trách tôi vừa rồi không nói rõ ràng với vị tiểu thư kia, thực ra là Tiết tiểu thư muốn giúp cô ấy.”

Tiết Phi Dao không nói tiếp, xoay qua nâng ly với Đại Lê, “Tôi rất thưởng thức Đại tiểu thư, dù cho không có Dung Đình Hiên, tôi cũng rất vui khi được kết bạn với cô.”

Đại Lê mỉm cười, nói lời cảm ơn, nâng ly cùng uống với cô ta.

Ba người đều từng học ở Châu Âu, đương nhiên có rất nhiều đề tài chung để tán gẫu, đang nói đến cảnh tuyết trên núi Alps*, một người tiếp viên đi tới, cúi xuống bên tai Đại Lê nhỏ giọng nói gì đó, Đại Lê nhìn về hai người Dung Tiết xin lỗi cáo từ, Dung Đình Hiên đứng dậy đưa tiễn, ánh mắt vẫn nhìn theo cô, cho đến khi thân ảnh của cô biến mất chỗ cầu thang.

_ (*) là một trong những dãy núi lớn nhất, dài nhất châu Âu, kéo dài từ Áo, Ý và Slovenia ở phía Đông, chạy qua Ý, Thụy Sĩ, Liechtenstein và Đức tới Pháp ở phía Tây.

_

“Ngày mai anh sẽ không cùng tôi quay về Nghiễm Châu sao?”

“Tôi sẽ phái hai người trợ thủ đắc lực đi cùng cô.”

Tiết Phi Dao hiểu rõ mỉm cười, hướng về phía anh ta nâng ly, “Chúc mừng anh, nhưng đừng để đánh mất cô ấy lần nữa.”

Khuôn mặt tuấn tú rạng rỡ, vẻ mặt vui sướng và tự tin, nét tươi cười của Dung Đình Hiên thoạt nhìn càng thêm mê người, “Không bao giờ.” Lời nói vô cùng kiên định.

Trong phòng hoá trang của đêm chi hội, Bạch Nguyệt Nhi ngơ ngẩn ngồi xuống, đưa ngón trỏ tay phải đặt lên môi, lúc cô ta cụng ly với Dung Đình Hiên, ngón tay của anh ta đã chạm vào chỗ này.

Hai người vũ nữ tiến vào trong trang điểm thêm, líu ríu nói chuyện với nhau.

“Hôm nay là lần đầu tiên tôi nhìn thấy Đại tiểu thư, quả nhiên là danh bất hư truyền, so với nhiều đàn ông thì đẹp trai hơn đấy!”

Người còn lại cười nhạo nói, “Cô mới tới đêm chi hội vài ngày à? Tôi đã làm lâu như vậy, cũng chưa nhìn thấy Đại tiểu thư vài lần.”

“Người đàn ông cùng ngồi với cô ấy là Tiêu thiếu soái phải không? Cùng với Đại tiểu thư thật là xứng đôi nhỉ!”

“Cô có thể làm việc ở đêm chi hội, thế nhưng ngay cả tin tức Tiêu thiếu soái trở về Bắc Bình cũng không biết.”

“A? Tiêu thiếu soái đi rồi? Vậy người đàn ông kia là ai? Có thể để cho Đại tiểu thư tự mình tiếp khách.”

“Cô xem như hỏi tất cả mọi người, nhìn cả cái bến Thượng Hải này, bây giờ chỉ sợ không mấy người có thể nhận ra anh ta.”

Bạch Nguyệt Nhi nhìn qua, thì ra hai người đang nói chuyện chính là Kiều Kiều và Lệ Ti, bởi vì Lệ Ti gần đầy quan hệ mật thiết với một ông chủ cửa hàng tây, cho nên nghe được các loại tin tức.

Vẻ mặt Lệ Ti kiêu ngạo, khoe khoang tin tức mới của mình, “Anh ta cũng không phải là nhân vật bình thường, cô biết Dung gia lừng lẫy nổi tiếng không? Trên đời này, e rằng không có việc làm ăn nào bằng Dung gia, mọi người đều nói, tài sản của Dung gia có thể so sánh với quốc khố ngày xưa. Anh ta là thiếu gia con vợ cả, thế hệ duy nhất trong Dung gia, nghe nói từ nhỏ được đưa đi nước ngoài, mới trở về hai ngày nay.”

Kiều Kiều nghe được thì ngây người, Bạch Nguyệt Nhi cũng ngẩn ngơ theo, Lệ Ti lại nói: “Còn nữa, cô gái áo tím ngồi với bọn họ cũng có bối cảnh lợi hại, là tiểu thư của Tiết gia.”

“Tiết gia? Tiết gia là ai?”

Lệ Ti có phần kinh thường mà nhìn Kiều Kiều liếc một cái, “Tiết gia cô cũng không biết sao? ‘Bắc Tiêu nam Tiết’ đấy!”

Kiều Kiều rốt cục hoảng sợ lên tiếng, Lệ Ti trêu ghẹo cô ta nói: “Tiết tiểu thư với cô không có liên quan gì, nhưng thật ra có thể có biện pháp tiếp cận với Dung thiếu gia kia.”

Kiều Kiều xì một hơi, nói: “Chúng ta là loại thân phận này, làm sao có thể hy vọng tiến vào gia đình như vậy.”

“Kết hôn?” Lệ Ti giống như nghe được truyện cười rất hài hước, thắt lưng thiếu chút nữa không đỡ dậy nổi, “Vào được loại gia đình đó, cô còn trông mong được người ta cưới hỏi đàng hoàng ư? Đừng có nằm mơ! Người ta nếu chịu nuôi cô cũng đã là phúc lớn.”

Kiều Kiều cúi đầu không nói, không khí trong phòng hoá trang đột nhiên nặng nề, qua hồi lâu, Lệ Ti thở thật dài: “Đừng nói là thân phận của cô như tôi, ngay cả Đại tiểu thư, e rằng cũng không vào được cửa của Tiêu gia.”

“Tại sao lại không? Đại tiểu thư tuổi còn trẻ đã quản lý bang Hải Thiên, dáng người lại xinh đẹp như vậy.”

“Tiêu gia là loại người gì? Lời nói đại nghịch bất đạo giống như hoàng thất không khác là mấy, nghe nói, Tiêu phu nhân vẫn theo quy củ triều đình, Đại tiểu thư khác biệt với những tiểu thư được nuôi dưỡng trong khuê phòng, cả ngày xuất đầu lộ diện, làm sao Tiêu gia sẽ để cô ấy vào cửa?”

Kiều Kiều há to miệng, cuối cùng không nói ra lời nào. Chỉ chốc lát sau, hai người trang điểm lại rồi đi ra ngoài.

Bạch Nguyệt Nhi vẫn ngồi ngơ ngác, chỉ cảm thấy lạnh lẽo không giới hạn, ngay cả Đại tiểu thư xinh đẹp cao quý còn như thế, huống chi là cô ta? Anh ta là mây trên trời, cô ta tất nhiên là một vũng bùn, cả đời này, chỉ có thể nhìn lên, tuyệt đối sẽ không cùng nhau xuất hiện.

Trần nhà thấp treo vài chiếc lồng đèn nhỏ, phát ra ánh sáng màu da cam trong hành lang mờ tối, Đại Lê nhận ra dãy số trên ghế lô, có chút vất vả. Đường chủ của Thanh Long đường Hồ Quang mời cô đến đêm chi hội, nói là có chuyện quan trọng cần thương lượng, để cô ở dưới lầu chờ hồi lâu, nay lại tìm người mời cô đến ghế lô của lầu ba, không biết bên trong muốn làm cái gì.

Cuối cùng tìm được ghế lô 309, gõ cửa một hồi, không ai trả lời, cửa chỉ khép hờ, một tay cô nhẹ nhàng đẩy ra, một tay đặt lên súng bên hông.

Mùi khói thuốc đậm đặc phả vào mặt, trộn lẫn với một mùi thơm kỳ lạ, bên trong cũng mờ tối, chỉ có một ngọn đèn tường phát ra ánh sáng, Đại Lê nhìn xung quanh một cách cảnh giác, không đợi cô nhìn rõ ràng, có một vật cứng lạnh lẽo đột nhiên để trên trán cô, đồng thời súng trong tay bị đè lại, xem ra, đối phương rất quen thuộc với cô.

“Buông tay.” Âm thanh khàn khàn, giống như giấy nhám cọ sát trên mặt đất, khẩu súng trên trán cô tăng thêm sức lực, Đại Lê chần chừ, tay cầm súng nới lỏng ra rồi bị người ta đoạt lấy, ném xuống chỗ xa xa, đồng thời lưỡi dao mỏng được cô nắm chặt trong lòng bàn tay.

Cùng lúc cửa ở phía sau khép lại, đèn cũng sáng lên, chói loá chiếu vào mắt cô. Đột nhiên trời đất quay cuồng, cô bị ôm lấy hung hăng ném trên giường.

Đại Lê sửng sốt với phản ứng chậm chạp của mình, vậy mà không thể khởi động thân mình, lạnh lùng nhìn người nọ trước giường, hắn mặc một áo choàng tắm màu đỏ, cổ áo rộng rãi, có thể thấy rõ con rồng xanh ở trước ngực, dữ tợn đáng sợ, bên miệng còn ngậm một tẩu thuốc, trong tay vẫn cầm súng, họng súng tối om đối diện với cô.

“Hồ đường chủ, ông dám làm ra chuyện như vậy, rốt cuộc là muốn thương lượng cái gì?”

Hồ Quang cười nói: “Quả nhiên là Đại tiểu thư, trông rất ngon mắt! Nằm trên giường của tôi, còn có thể bình tĩnh như vậy.”

Ngay lập tức, trong mắt Đại Lê ngưng tụ băng giá, ánh mắt kia lại đâm vào trong lòng Hồ Quang khiến hắn ta run lên, nhưng nhanh chóng lấy lại tinh thần, “Đại tiểu thư, hôm nay mời cô đến chỉ có một việc, cô gả cho tôi, nhân tiện lấy bang Hải Thiên làm của hồi môn.”

“Mơ tưởng!”

“Đại tiểu thư, cũng không thể nói chắc chắn như vậy, chờ tôi và cô hôm nay trở thành vợ chồng thật sự, cô không muốn lấy chồng cũng phải lấy.” Vừa nói vừa lấy cặp mắt thèm khát kia lướt qua người Đại Lê.

Đại Lê cười lạnh một tiếng, “Hồ đường chủ thật sự là ngây thơ, nếu ông dám đụng đến tôi, tôi sẽ cho ông sống sao?”

Hồ Quang lắc đầu, trong miệng tấm tắc, đưa tay sờ lên hai má của Đại Lê, cô giơ tay chặn lại, nhưng trong nháy mắt rơi vào trạng thái đông cứng! Tay cô lại mềm nhũn không có sức lực!

Hồ Quang thấy bộ dáng kia của cô, biết thuốc đã có tác dụng, hắn ta trầm tĩnh lại, lời nói cũng suồng sã hơn, “Muội muội, ca ca nhớ ngươi cũng không không phải ngày một ngày hai, chỉ cần ngươi ngoan ngoãn nghe lời, ca ca sẽ không bạc đãi ngươi, trong ly rượu vừa rồi ngươi uống đã bỏ thêm thuốc rất tốt, ca ca sẽ cho ngươi vui vẻ đến cực điểm, ha ha ha ha ha!!!”

Trong mắt Đại Lê rốt cục xuất hiện một tia bối rối, mị dược cũng bắt đầu phát huy tác dụng, thân mình ngày càng khô nóng, hô hấp ngày càng dồn dập, hai má ửng hồng, dáng vẻ này của cô khiến cho trong người Hồ Quang nóng lên, hô hấp nặng nề, hận không thể lập tức nhào vào người cô, nhưng phải áp chế dục vọng, cao giọng gọi, “Đi ra!”

Trong phòng còn có người! Chỉ thấy từ phòng trong có một người chậm rãi đi ra, gầy còm, đầu đội mũ lưỡi trai, hai tay nhấc lên một cái giá ba chân bằng sắt, ở trên đó là… Cameras!

Đại Lê nheo hai mắt lại, mười ngón tay nắm chặt khăn trải giường, Hồ Quang nói: “Muội muội, ca ca biết ngươi tính tình mạnh mẽ, khó khăn lắm mới nghĩ ra chủ ý tốt như vậy, để cảnh hai ta vui sướng chụp lại, nếu sau này ngươi trở mặt, ảnh chụp này không chừng sẽ đưa tới tay của Đại phu nhân, hoặc là Tiêu thiếu soái, hoặc là xuất hiện trong tiêu đề của các tờ báo lớn, đưa khắp đại giang nam bắc, ngươi cảm thấy như thế nào?”

Ánh mắt Đại Lê đã bình tĩnh nhìn về phía hắn ta, đó là một loại bình tĩnh khiến cho người ta sợ hãi, bởi vậy trong lòng Hồ Quang có một chút sợ hãi, hắn ta thầm mắng chính mình vô dụng, lại đi sợ ánh mắt đe dọa của một con nha đầu. Ném súng đi, đưa tay cởi cúc áo của cô, “Muội muội không cần sợ, chỉ cần ngươi ngoan ngoãn theo ca ca, đưa ra bang Hải Thiên, ảnh chụp này, ta để ở trong nhà tự mình xem.”

Hắn ta phân tâm cởi cúc áo, chỉ một lúc không chú ý, một ánh sáng sắc bén loé lên trước mắt, hắn ta nhanh chóng lùi về phía sau, chỉ cảm thấy ở cổ đau đớn nóng rát, đưa tay lau, tất cả đều là máu!

Đáng tiếc, Đại Lê căn bản không còn sức lực, dùng hết sức cũng không lấy được tính mạng của hắn, hành động này trái lại chọc giận Hồ Quang, hắn ta nắm chặt tóc của cô, “Bốp bốp” là hai cái tát, “Con mẹ nó, rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt! Giả bộ ra vẻ phụ nữ trinh tiết cho lão tử xem! Hừ! Mẹ nó ngươi theo Trần Tiểu Dẫn lại còn có tên họ Tiêu, con mẹ nó lão tử chưa từng ghét bỏ ngươi!”

Khoé miệng của cô đã nứt ra, máu đỏ tươi chảy xuống chiếc cằm trắng nõn, tạo thành một vẻ đẹp thê lương, Hồ Quang đã vô cùng kích thích, rất nhanh cởi hết quần áo của mình, rồi trực tiếp cởi lưng quần của cô, mới vừa tháo ra một nửa, phía sau đột nhiên truyền đến một tiếng vang, Hồ Quang không hiểu chuyện gì xảy ra cũng đã ngã xuống.

Đại Lê vốn đã nhắm mắt, lúc này hơi mở ra, chỉ thấy tên nhỏ gầy đội mũ lưỡi trai đứng cách đó không xa, hai tay vẫn cầm súng, toàn thân run run dữ dội, đột nhiên hét lên một tiếng, nhanh chóng quăng súng xuống.

Người nọ run rẩy đến trước giường, mở miệng: “Đại Đại Đại Đại Đại tiểu thư, cô cô cô cô có sao không?”

Đại Lê chỉ cảm thấy toàn thân giống như đang bốc cháy, ngoan cường kiên trì, không cho mình phát ra một tiếng rên rỉ, “Anh là ai?”

“Tôi là A P đây, Đại tiểu thư cô không nhớ tôi sao? Tôi là người cô đã thu nhận, cho A P làm trâu làm ngựa, Đại tiểu thư tôi…..”

“Anh đến tổng đường, mời Trần đường chủ lại đây, mau!”

A P sửng sốt một chút, vội vàng gật đầu, nhanh như chớp chạy ra ngoài. Lúc đầu, bởi vì Hồ Quang muốn làm chuyện này bí mật, thân tín cũng không dám dùng, cố ý chọn người mới, vừa lúc nghĩ tới thằng nhãi con mới đến dễ kiểm soát, cho nên cố tình đưa A P đến Thanh Long đường ngay sau đó. Hồ Quang lúc này ngã trên mặt đất, hai mắt mở to, chết không nhắm mắt.

Trần Tiểu Dẫn nhanh chóng đến nơi, Đại Lê cuộn người lại, thân thể run rẩy gần như muốn co rút, Trần Tiểu Dẫn đưa một viên thuốc vào miệng cô, cởi áo khoác choàng lên người cô, nhẹ nhàng ôm lấy Đại Lê, xoay người về phía thi thể của Hồ Quang liên tục bắn hơn mười phát súng cho đến khi trở thành một vũng máu thịt lẫn lộn, A P đi theo sau thấy vậy nôn ra tại chỗ.

Khi Trần Tiểu Dẫn khởi động xe, Đại Lê cơ bản đã tỉnh táo, “Chuyện này xử lý như thế nào?”

“Người của Hắc Ưng đường đã phái đi, lấy danh nghĩa phản bội mà ra lệnh giết chết.”

Đại Lê khẽ nhíu mày, “Đừng để liên lụy quá nhiều người, tất cả gia quyến đều buông tha.”

Trần Tiểu Dẫn trầm mặc trong chốc lát, thấp giọng mở miệng: “Đã biết.”

“Việc này chỉ sợ không đơn giản như vậy.”

“Em biết.”

Đại Lê dường như rất mệt mỏi, nhắm mắt rút người vào trong chỗ ngồi, nhỏ giọng nói: “Đi tổng đường trước, em muốn thay quần áo, không thể để cho mẹ em nhìn thấy.”

Một hồi lâu sau, chỉ nghe thấy tiếng hô hấp nhỏ nhẹ đều đều của cô, nhưng Trần Tiểu Dẫn biết cô không ngủ, cõi lòng tan nát tràn trề đau đớn, “Lê Lê, thấy khó chịu thì khóc ra đi được không?..... Coi như anh cầu xin em.”

Đại Lê nhẹ nhàng cười, bởi vì khoé miệng bị thương, hít một hơi thật sâu, “Em chỉ hơi mệt một chút….. Anh không phải đã báo thù thay em rồi sao…..”

Trần Tiểu Dẫn cười khổ, trong lòng đau càng thêm đau, cô em gái nhỏ kia lúc trước thích đi theo phía sau anh ta, anh ta toàn tâm toàn ý che chở cho cô em gái kia, bây giờ, ngay cả khóc ở trước mặt anh ta cũng không nguyện ý.

Lê Lê, từ lúc nào em đã lén lút trưởng thành, độc lập như vậy, kiên cường như vậy, đã không cần sự bảo vệ của anh, ngay cả người có thể cho em dựa vào để khóc, cũng không còn là anh rồi, từ lâu đã không phải…

Bạn đang đọc Câu Chuyện Về Đại Lê của Dụng Hồng Sắc Thiên Ái Thông
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 10

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự