Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 45 Chương 45: Cảnh Sát Giả Gái Xinh Đẹp

Bạn đang đọc Cảnh Lộ Quan Đồ của Thần Đăng

Phiên bản Dịch · 2665 chữ · khoảng 9 phút đọc

Ngay khi mọi người bó tay không còn biện pháp thì hai mất Đỗ Long khẽ động. Hắn nhìn kỹ Lưu Thủy Anh một chút, lại nhìn Thẩm Băng Thanh đang đứng ở phía sau trầm tư suy nghĩ, Đồ Long đột nhiên linh cơ thoáng hiện, nói:

- Sếp Hoàng, sếp Trần, tôi có một biện pháp, chúng ta chỉ trưng dụng căn nhà này, mặt khác tìm người đóng giả thành cô giáo Lưu, không phái là có thế giải quyết vấn đề này sao?

Hoàng Kiệt Hào cười gượng nói:

- Cậu nghĩ rằng tôi chưa xem xét qua cách này hay sao? Vài phút nữa nghi phạm sẽ tới đây ngay, tôi đi đâu tìm người thích hợp chứ? Cho dù có tim được người đó đi nữa thì ngụv trang lại hiện trường cùng không còn kịp nữa rồi!

Đỗ Long cười nói:

- Vẫn còn kịp, hơn nữa ở ngay đây có sẵn một người thích hợp. Sếp Hoàng, anh quay người lại nhìn kỹ mà xem, chiều cao và khuôn mặt của Thẩm Băng Thanh này và cô giáo Lưu rất giống nhau, thậm chí ngoại hình cũng không cân phải sửa, chỉ cần dùng phấn hóa trang và chỉnh lại lông mày thì có thể giống đến bảy tám phần rồi. Sếp Hoàng, tôi cũng không phải khoác lác, có làm hav không đều do anh quyết định.

Mọi người nghe Đỗ Long nói xong đều quay đầu lại nhìn Thẩm Băng Thanh. Hôm naymặc dù Thâm Băng Thanh mặc quần áo bình thường, nhưng toàn thân từ trên xuống dưới đều lộ ra khí chất mạnh mẽ, giờ phút này nghe thấy Đỗ Long nói như vậy, hai hàng lông mày rậm của anh ta giật giật, khuôn mặt lộ vẻ không thề tin được. Rõ ràng anh ta và Lưu Thủy Anh kia căn bản không thể có bất luận chỗ nào giống nhau.

Hoàng Kiệt Hào quay đầu lại, kinh ngạc nói:

- Đỗ Long, cậu nói giỡn cùng phải lựa lúc chứ, chuyện này sao có thể đùa bỡn như vậy?

Đỗ Long nghiêm nghị nói:

- Sếp Hoàng, tôi có thể lập quân lệnh trạng, đương nhiên, nếu anh không tin lời của tôi thì coi như tôi chưa từng nói.

Hoàng Kiệt Hào và Trần Bác Hùng liếc mắt nhìn nhau, Trần Bác Hùng hơi gật đầu, nói:

- Vậy thi thử xem, nếu thật sự không được thì đóng chặt cửa để nghi phạm không thể vào nhà, khiến hắn nghĩ rằng bị bạn trên mạng lừa, chúng ta lại tìm cơ hội khác để bắt hắn.

Hoàng Kiệt Hào dập mạnh chân, nói:

- Cứ quyết định như vậy đi, Đỗ Long, cậu nhanh chóng hóa trang cho anh ta. Thẩm Băng Thanh, lúc này là thời khắc phi thướng, cậu nhất định phải phối hợp hành động với Đỗ Long. Cô giáo Lưu, mời chị hỗ trợ Đỗ Long hóa trang cho cánh sát Thẩm, đồng thời xin hãy nói một cách chi tiết những gi mà cô cùng nghi phạm đã trao đồi cho hai người bọn họ biết. Trong khi chờ nghi phạm đi vào ờ bên dưới, chúng ta hãy cùng nhau lên lầu tạm lánh...

Trong lúc Hoàng Kiệt Hòa dằn dò Lưu Thủy Anh, Đỗ Long và Thẩm Băng Thanh thi Trần Bác Hùng ra lệnh cho những người còn lại:

- Nghi phạm rất chú ý chi tiết, người không phận sự trước tiên hãy tản ra, không được lưu lại dấu vết như các loại dấu chân. Sau đó mỗi người chia ra, âm thầm canh gác ở những nơi quan trọng, khi chưa có lệnh thi tuyệt đối không thề đánh có động rắn, tất cả nghe rõ chứ? Tản ra đi!

Lưu Thủy Anh thấy minh không phải tự thân mạo hiểm nên thở phào nhẹ nhõm, cô đưa Đỗ Long và Thẩm Băng Thanh tói phòng ngủ của minh, bên bàn trang điểm cạnh giường, cô chỉ chỗ hộc đựng đồ trang điểm, nói:

- Anh cảnh sát, đồ trang điểm của tôi đều ở chồ này cả, các anh tùy tiện lấy mà dùng, có cần tôi hỗ trợ gì không?

Đỗ Long nói:

- Cô tìm cho anh ta một số quần áo thích hợp, đồng thời nói sơ qua cho chúng tôi những điềm quan trọng mà cô và nghi phạm đã trao đổi qua mạng, ví dụ như hắn là người ờ đâu.các loại sở thích gì đó. cô cứ tùy tiện nói một chút đi.

Đỗ Long đem hộp trang điểm ở trong hộc bàn lấy ra. đật lên trước bàn trang điểm, nói với Thẩm Băng Thanh:

- Ngồi xuống nào, tôi phải hóa trang cho anh rồi.

Thẩm Băng Thanh hừ một tiếng, bắt đắc dĩ ngồi lên ghế tròn. Đỗ Long kiểm tra trong hộp trang điểm một chút, chọn ra vài thứ, sau khi chuẩn bị thỏa đáng những dụng cụ hóa trang thi quay ra nói vói Thẩm Băng Thanh:

- Nhắm mất lại, không nên lộn xộn, vài phút là xong ngay thôi.

Thẩm Băng Thanh nhìn Đỗ Long một cách oán niệm, nói:

- Cậu tốt nhất là biết mình đang làm gì.

Đỗ Long khẽ mĩm cười, trong mắt Thẩm Băng Thanh thi nụ cười của Đỗ Long giống nhu gian kế đã được thực hiện vậy, anh ta hừ một tiếng, nhắm hai mắt lại.

Đỗ Long nhanh chóng hóa trang cho Thẩm Băng Thanh, đầu tiên chính là sửa lông mày. Thẩm Băng Thanh cảm giác được lông mày của minh bị Đỗ Long nhổ đi từng sợi, anh ta âm thầm xiết chặt nắm tay, trong lòng thật không hiểu cảm thấy mùi vị thế nào.

Đỗ Long vừa bắt đầu còn mang theo một chút ý trêu chọc, nhưng rất nhanh hắn liền nghiêm túc. Hoàng Kiệt Hào quan tâm đi đến, nhìn thấy Đỗ Long hóa trang một cách thuần thục cho Thẩm Băng Thanh thì anh ta không khỏi có thêm lòng tin đối với Đỗ Long.

Lưu Thủy Anh ở bên cạnh cũng rất kinh ngạc, cô chỉ vừa mới chọn cho Thẩm Băng Thanh một bộ quần áo hợp cho cả nam lẫn nữ thi Đỗ Long đã hóa trang cho Thẩm Băng Thanh gần xong rồi. Chi thấy lông mày của Thẩm Băng Thanh trở nên mềm mại hơn rất nhiều, mặt của anh ta dưới kỹ xảo hóa trang cũng trở nên nhẫn nhụi. Sau khi Đỗ Long kẻ mắt và tô môi cho Thẩm Băng Thanh xong thì việc hóa trang cho khuôn mặt cơ bản đã hoàn thành.

Đỗ Long rất hài lòng nhìn tác phẩm của mình, nói:

- Mở to mắt nào, cho tôi xem còn chồ nào cần phải chỉnh sửa lại không?

Thẩm Băng Thanh mở mắt nhìn khuôn mặt trong gương, chỉ thấv bên trong gương hiện ra một thiếu nữ trẻ tuổi, anh khí quyến rũ đang kinh ngạc nhìn chính mình. Thẩm Băng Thanh sau khi sửng sốt mới giật mình nhận ra, thì ra thiếu nữ trong gương không ngờ lại là chính bản thân anh ta!

Lông mày như lá liễu... một đôi mắt sáng động lòng người, chiếc mũi vốn hùng vĩ như mũi rồng không biết tại sao thoạt nhìn không ngờ đã thanh tú hơn rất nhiều, má phấn đò hây hây, môi anh đào đỏ thâm. Đường đường một thanh niên uy vũ như ánh mặt trời, một cánh sát hình sự oai hùng, không ngờ trong phút chốc lại biến thành một cô gái xinh đẹp!

Hoàng Kiệt Hào cuối cùng cùng yên tám, anh ta cám thán vồ vỗ bá vai Đỗ Long, nói:

- Nhanh cho cậu ta thav quần áo, không thể cứ tiếp tục trì hoãn, khoáng chừng sau ba phút nữa chúng ta sẽ phải rút lui.

Đỗ Long thuần thục trài từng bó tơ trên tay, bắt đầu làm tóc cho Thẩm Băng Thanh. Một đầu tóc ngắn của Thẩm Băng Thanh rất nhanh được Đỗ Long chải chuốt thành cá tính mười phần, cùng với khuôn mặt sau khi được hắn hóa trang lại rất hợp nhau, càng làm tăng thêm sự mạnh mẽ, khiến Thẩm Băng Thanh thoạt nhìn càng thêm thành thục, hào phóng. Quan trọng nhất là hiện giờ Thẩm Băng Thanh và Lưu Thúy Anh quả thực có vài phần tương tự rồi.

Đỗ Long sau cùng cũng dùng tay, hắn nói:

- Ok rồi, Thẩm Băng Thanh, mau thay quần áo nhanh lên, hung thủ và cô giáo Lưu chi mói nói chuyện với nhau qua webcam có một lần, lâu ngày như vậy, có lẽ hắn sẽ không nhận ra đâu.

Thẩm Băng Thanh nhìn “người đẹp” trong gương, cam chịu số phận nhận lấy quần áo mà Lưu Thủy Anh và Đỗ Long chọn cho anh ta đi vào phòng tắm. Lúc này, bộ đàm của Hoàng Kiệt Hào vang lên:

- Các đơn vị chú ý, mục tiêu đã xuất hiện tại cửa chính khu nhà, lặp lại lần nữa, mục tiêu đã tiến vào khu nhà, over.

Hoàng Kiệt Hào nhấn vào bộ đàm, nói:

- Các đơn vị chú ý, theo dõi thật chặt nghi phạm, naaỵ khi có lệnh lập tức tiến hành băt giữ nghi phạm... Cô giáo Lưu, nghi phạm đang tới đây, mời cô lặp tức theo chúng tôi rút khỏi chỗ này. Đỗ Long, cậu cũng cùng tôi rút thôi, Mạnh Hạo, cậu nhanh tìm một chỗ ẩn núp đi.

Đỗ Long nói:

- Sếp Hoàng, nhiệm vụ này giao cho tôi đi, một kẻ nhát gan chuyên ức hiếp phụ nữ, tôi còn chưa để vào mắt.

Đã không còn thời gian tranh chấp, Hoàng Kiệt Hào cũng biết Đỗ Long lợi hại, anh ta gật gật đầu, nói:

- Được rồi, Mạnh Hạo, chúng ta rút lui!

Mạnh Hạo bất đắc dĩ liếc Đỗ Long một cái, cỡi một đôi găng tay phòng hộ ném cho Đỗ Long, hạ giọng nói:

- Cẩn thận một chút, thân thủ của tiểu tử kia không tệ đâu, đừng chữa lợn lành thành lợn què đấy!

Đỗ Long cười nói:

- Chi biết lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử! Cậu nghĩ tôi và cậu giống nhau à? Mau biến đi!

Sau khi tất cá mọi người rút lui, không tới ba phút sau thì cầu thang vang lên những tiếng bịch bịch. Diệp Quảng Điền lưng đeo theo một cái ba lô nhỏ, tay xách một túi táo tàu đi tới.

- Cốc cốc cốc... Cốc... Cốc cốc...

Một loạt tiếng gõ cửa như tiếng đánh mật mã vang lên.

- Tới ngay, xin chờ một chút...

Bên trong cánh cửa thoáng vang lên một giọng nói trầm thấp.

Cửa mờ, một bóna người xinh đẹp hiện ra trước mắt Diệp Quảng Điền, đây chính là Thẩm Băng Thanh giả gái.

Thay một bộ quẩn áo thể thao thoải mái, Thẩm Băng Thanh có vẻ tràn đầy sức sống. Quân áo thể thao có cổ cao còn có tác dụng che đậy hầu kết của Thẩm Băng Thanh.

Diệp Quáng Điền đối diện với người đẹp quyến rũ như ánh mặt trời trước mắt thi không khói sửng sốt, còn cho là mình đi nhầm nhà. Thẩm Băng Thanh đã hoàn toàn biến hóa, nói:

- Huyết Sắc Thương Thiên phái không?

Diệp Quáng Điền kinh ngạc nói:

- Thu Thủy Y Nhân?

Thẩm Băng Thanh nhẹ nhàng cười, nói:

- Mời vào, chờ anh cùng một lúc rồi, trên đường bị kẹt xe à?

Diệp Quảng Điền thờ dài:

- Đừng nhắc nữa, suốt đường toàn gặp đèn đó, còn gặp phái hai cái tai nạn giao thông, tôi thiếu chút nữa phải xuống xe đi bộ tới đây rồi.

Thẩm Băng Thanh chào hòi Diệp Quáng Điền một cách thân thiện:

- Còn mua gì nữa thế... Thay giày ra rồi tự nhiên ngồi nhé, tôi đi pha trà cho anh... Huyết sắc, tên thật của anh gọi là gì?

Diệp Quảng Điền cười nói:

- Tôi tên Diệp Quảng Điền, cô thì sao?

- Thẩm Băng Thanh.

Thẩm Băng Thanh nói ra tên thật của mình, dù sao thì Diệp Quảng Diền cũng không biết.

Diệp Quãng Điền cười nói:

- Tên thật sự rất hay, Thu Thủy Y Nhân, Băng Thanh Ngọc Khiết, so với tên của tôi cao nhã hơn nhiều, vẻ ngoài của cô thoạt nhìn còn trẻ hon so với trong webcam, không phải cô nói mình đã ba mươi lăm tuổi sao? Tôi thấy cô khoảng hai mười lăm là cùng, còn giọng nói của cô...

Thẩm Băng Thanh rất tự nhiên nói:

- Đêm qua không chừng bị cảm lạnh rồi, sáng nay yết hầu bị sung nên không thể nói chuyện, uống vào hai chén thuốc mới đỡ hơn được một chút, bây giờ vẫn còn cảm lạnh nên mới ăn mặc giống như gấu mèo thế này... Bình thường tôi cũng lười trang điểm, webcam cũng có chút khác biệt, nhũng người biết tôi đều nói khuôn mặt trên webcam của tôi giống như bị hủy dung, số là ông xã tôi ham rẻ nên mua webcam hàng nhái, ở trên internet tôi lại thích nói tuổi hơi cao hơn một chút, như vậy sẽ đỡ gặp phải nhũng kẻ nhàm chán hơn rất nhiều.

Diệp Quảng Điền thoải mái nói:

- Khó trách... cô còn trẻ trung xinh đẹp như vậy, ông xã cô rõ ràng còn đối với cô như thế, tôi thật sự cảm thấy rất bất bình cho cô.

Thẩm Băng Thanh thở dài một tiếng, nói:

- Đừng nhắc tới anh ta nữa, nhấc tới anh ta là cảm thấy bực mình. Mỗi ngày đều đi ra ngoài xã giao, căn bản coi tôi như không khí. Đáng lẽ tối nay anh ta nói không về nhà, tôi đang vui mừng chuẩn bị nghỉ ngơi, không ngờ vừa rồi anh ta lại gọi đến nói năm rưỡi sẽ về nhà, còn dẫn theo bạn nữa chứ, thật sự là chê tôi bệnh chưa đủ nặng hay sao ấy, muốn tôi mệt chết đây mà.

- Ông xã cô năm rưỡi sẽ về đến nhà à?

Diệp Quảng Điền kinh ngạc nói. Thật ra lời Thẩm Băng Thanh nói là giả thôi, chẳng qua là để cho nghi phạm cảm thấy áp lực, thúc đẩy gã nhanh chóng ra tay, bởi vậy Thẩm Băng Thanh mới cố ý nói như thế.

- Đúng vậy, phiền chết rồi, chắc phải gọi điện đặt món ăn bên ngoài thôi...

Thâm Băng Thanh rót một chén trà Phô Nhị đưa tới trước mặt Diệp Quảng

Điền, nói:

- Trà này không thật sự ngon lắm, tôi tùy tiện pha thôi, anh thích thì cứ uống.

Vẻ mặt Diệp Quảng Điền khẽ thay đổi, gã sau khi giết người còn phải dọn dẹp vệ sinh, không còn dư nhiều thời gian nữa, thế nên gã rất nhanh liền ra quyết định, giơ tay kéo ra ba lô, cười nói:

- Tôi không hiểu trà, trà có ngon mà cho tôi uống cũng lãng phí thôi, tôi có một món quà nhò để tặng cô...

Tay Diệp Quảng Điền từ trong ba lô rút ra, chi thấy gã nắm tay, bàn tay úp xuống dưới, gã cười nói:

- Cô đoán xem đây là cái gì?

Thẩm Băng Thanh lắc đầu, nói:

- Tôi đoán không ra, anh sao lại khách khí như thế, còn mua quà cáp làm gì không biết, tôi cũng không có quà để trả lễ cho anh.

Diệp Quảng Diền cười nói:

- Đoán không ra thi trước tiên cứ nhắm mắt lại đã.

Thầm Băng Thanh biết kia không phái là thứ gi tốt, tuy nhiên để dụ đối phương ra tay lưu lại chứng cứ phạm tội nên anh ta đành phải nhắm hai mắt lại. Diệp Quảng Điền vừa lật tay lại, một tấm khăn lông màu trắng ướt sũng rõ ràng hiện ra trong lòng bàn tay của gã...

Bạn đang đọc Cảnh Lộ Quan Đồ của Thần Đăng
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Kummo
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 116
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự