Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 3 Câu chuyện thứ ba: Bóng Người Dưới Sông

Bạn đang đọc Cần Thơ, Ký Sự Mười Hai Giờ sáng tác bởi duonghailong96

Tiểu thuyết gốc · 1240 chữ · khoảng 4 phút đọc

Ngày trước, tôi vẫn như mọi khi thôi, ông ngoại là ông Chín Dần đi đâu là tui cứ chạy theo ông đi đó, đến độ cả gia đình thường hay gọi tôi là cái ăng ten của bà ngoại, vì hể khi ông đi đâu làm gì là trở về, tôi đều báo cáo lại cho bà ngoại tôi biết hết, nhưng mà dẫu sao thì ông bà vẫn thương tôi vô bờ bến.

Tôi còn nhớ, ông và tôi ngày trước thường hay đi ven con sông, chỗ mà khi nhìn qua bên kia chính là chợ An Nghiệp. Mẹ tôi hồi đó bán trái cây bên chợ An Nghiệp luôn, nên phải đi ven con sông đó để đến bến ghe qua chợ cho nó nhanh. Chứ mà đi qua cầu rồi đánh một vòng vô chợ, người thì đông đúc, chỗ bán của mẹ tôi hồi đó cũng nằm ngay giữa chợ nên cũng khó bon chen lắm, may nhờ đi vậy mới đỡ tốn thời gian.

Chỗ mà mẹ tôi buôn bán lúc bấy giờ cũng là nhờ có ông ngoại đứng ra tìm cho được cái chỗ ưng ý, rồi cũng trấn trạch đủ thứ mới bán buôn thuận lợi.

Hồi đó, gia đình tôi có quen ông Tư, người ta hay gọi là ông Tư Què (vì ông bị mất hết một chân), nhà ông Tư ngày đó cũng ven con sông đó, cứ ngày đêm bất kể nắng mưa, ông Tư đều phải lặn lội bán vé số dọc con Rạch Cái Khế đó để bán, có hôm còn lội vòng qua tận bến xe Hùng Vương ngày trước để bán nữa. Ông ngoại tôi thường hay mua vé số giúp ông Tư, mà kiểu mua dùm một hai tờ thôi, vì vốn dĩ ông ngoại đâu có chơi vé số. Cái thời đó tuy một tờ có mỗi hai ngàn thôi, vậy mà người ta lại thấy ấm cúng lắm.

Rồi một thời gian lâu sau đó, gia đình tôi không còn thấy ông Tư Què bán vé số nữa, có một hôm ông ngoại tôi tập thể dục về, lúc đi trên cầu Nhị Kiều mới vô tình thấy ông Tư ngồi xe lăn chứ không chống gậy đi như mọi khi nữa, ông tôi lúc đó cũng bàng hoàng.

- Chú Tư! Lâu quá không gặp, hổm rày không thấy chú Tư bán.

Ông Tư lúc này cũng thay đổi nét mặt, cái vẻ mặt như sợ sệt thứ gì đó, đôi mắt cứ đảo lia lịa đáp:

- Cậu… cậu Chín dắt hộ tôi xuống dốc cầu được hông cậu, ghé quán cà phê nào đó rồi tôi kể cậu nghe, chứ đứng ở đây tôi nhớ lại mà sợ quá cậu ơi!

Nghe vậy, ông Chín Dần (ông ngoại tôi) cũng bán tín bán nghi, nhưng rồi cũng dẫn ông Tư xuống dốc cầu rồi tấp vào một quán nước gần đó, cầm ly cà phê đá mà tay ông Tư cứ run run, uống lẹ một cái rồi ông Tư mới kể lại.

Có một hôm, ông Tư đi bán vé số từ bến xe đổ về, giờ đó cũng đã gần mười giờ đêm rồi, mà phải đi men theo Rạch Cái Khế để về nhà, mà hồi đó thì làm gì có đèn đường, chỉ nhờ vào ánh đèn của mấy ngôi nhà gần con sông hắt ra mà men theo đi thôi.

Đêm đó cứ đinh ninh trong bụng là đi về nhà sáng mai bán tiếp, vậy mà đi được một đoạn dọc con sông thì lại thấy có bóng người ở phía xa xa đứng ngoắc tay, rồi bất chợt một cơn mưa trút xuống khiến cho ông Tư được thể chạy nhanh đến chỗ bóng người đó, nhưng với một người như ông Tư thì việc chạy nhanh cũng là điều hơi khó, ông cứ khập khiễng bước đi trên con đường mòn đã ướt sũng bởi nước mưa.

Cứ tưởng là có người mua vé số, nhưng khi chạy gần đến nơi thì ông Tư mới giật mình khi thấy cái bóng người đó đang đứng ở giữa sông. Người đó như thể đang nổi trên mặt nước vậy, điều lạ thay là giữa trời mưa ầm ầm như thế, mặt nước chỗ người đàn ông đó lại êm ru chẳng có tiếng động gì, cho đến khi cái bóng người đó lướt từ từ trên sông rồi đứng trên bờ, thì lúc này ông Tư mới nhìn rõ được dáng người đó là của một người phụ nữ, bà ta mặc một bộ đồ lam, lại còn đội nón lá.

Ông Tư nghĩ trong lòng:

"Trời tối hù mà giờ lại mưa xối xả, cái cô này ở đâu ra vậy không biết?"

Vừa suy nghĩ miên man, ông Tư vừa điếng người nhận ra khi thấy người phụ nữ đó từ khi đứng ở dưới con sông kia cho đến bây giờ, dường như bà ta chẳng hề bị ướt chỗ nào cả.

Biết có điềm dữ, nhưng vẫn cố tự trấn an mình, ông Tư lay lay người đàn bà đang đứng trước mặt mình chừng một cánh tay.

- Cô gì ơi! Cô mua vé số hả cô?

Bầu trời vẫn cứ mưa i đùng, chập choạng còn có tiếng sét nổ vang trời, nhưng người đàn bà đội chiếc nón lá kia vẫn đứng trân trân một chỗ không nói gì.

Ông Tư lại gọi tiếp:

- Cô… cô gì ơi… cô mua… mua…!

Chưa kịp nói hết lời thì một cơn gió thổi khẽ qua, vô tình làm chiếc nón rơi xuống đất, để lộ một cảnh tượng hãi hùng. Ngay trước mắt ông Tư lúc đó là một người phụ nữ không có đầu.

- Trời đất ơi! Ma… maaa…

Ông Tư quay ngắt người chạy thụt mạng giữa màn đêm đang mưa, ông chạy tới gần đầu cầu, thời đó chỗ đoạn đó còn có một cái xưởng gỗ, ông Tư chạy rồi ngã nhào xuống bãi gỗ rồi lăn đùng xuống sông. May là nước xuống nên hai bên mé sông cũng cạn, ông Tư té rồi nằm lại dưới đó luôn, phải mất một lúc lâu sau có người sống trên một cái ghe gần đó, nghe ông Tư kêu cứu mới chèo lại vớt ông lên.

Nằm viện li bì suốt một tuần lễ sau, ông Tư sau lần đó cũng nghỉ bán vé số luôn, lúc xuất viện người nhà đưa ông về, đi ngang đoạn đường đó còn thấy rõ chiếc nón nằm bên đường tối hôm nọ, điều đó càng khiến cho ông Tư chắc nịt với những chuyện ly kỳ mà ông đã gặp đêm hôm đó.

Khi nghe ông Tư kể lại toàn bộ sự việc, ông Ngoại tôi lúc bấy giờ cũng cho ông Tư một lá bùa đeo vào cổ.

Ngày đó tôi đi theo ông ngoại, nên cũng được nghe hết tất tật mọi chuyện. Nghe nói chỗ mà ông Tư gặp ma, bây giờ xây bờ kè, mà trên bờ kè đó còn có xây một cái chùa, người ta hay gọi là Chùa Nữ, vì trong chùa toàn nữ thôi, ngày nào cũng nghe các ni cô đọc kinh siêu độ.

Riêng tôi kể từ khi nghe được chuyện đó, cứ mỗi lần đi ngang là miệng cứ niệm "nam mô" suốt.

-End-

Bạn đang đọc Cần Thơ, Ký Sự Mười Hai Giờ sáng tác bởi duonghailong96

Truyện Cần Thơ, Ký Sự Mười Hai Giờ tại TruyenYY đã đến chương cuối. Hãy nhấn vào nút Theo Dõi để được nhận thông báo khi có chương mới nhé! Chúc đạo hữu có những giây phút vui vẻ tại YY Giới.

Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi duonghailong96
Thời gian
Lượt đọc 11
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự