Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY nhé! Chỉ mất 1 phút của bạn thôi. Thành viên sẽ có thêm nhiều chức năng hay lắm. (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 320 Tuyết bay ngoài cửa sổ, trong phòng sắc xuân ngập tràn (1)

Bạn đang đọc Cận Thân Bảo Tiêu của Liễu Hạ Huy
Phiên bản Dịch · 2051 chữ · khoảng 7 phút đọc

Mùa đông sắc trời đen sớm, thời tiết rét lạnh, đứa nhỏ đã sớm mệt, Cảnh Tinh ghé trong lòng Trầm Mặc Nùng ngủ thiếp đi. Mà thằng nhóc khoẻ mạnh kháu khỉnh Cảnh Thần này lại cực kỳ thân cận với Diệp Thu, mặc dù còn muốn chống chọi, nhưng cũng bộ dạng buồn ngủ, con mắt mở không ra nổi.

Diệp Thu nghĩ, nếu bọn họ không ở lại đây, chỉ sợ hai đứa nhỏ này đã sớm ngủ với ông bà. Ở chỗ này lại không có thứ gì giải trí; ăn cơm, ngủ, phơi nắng, hẳn là toàn bộ cuộc sống.

"Ngày mai sau khi bàn xong hợp đồng thu mua công trình hai kỳ Vạn Lục Viên, chuyện sau đó có thể giao cho ba tôi xử lý. Bảo Nhi và Quả Quả mỗi ngày đều gọi điện giục, chúng ta có thể về chưa? Anh có chuyện gì chưa làm xong không?" Trầm Mặc Nùng ôm Cảnh Tinh hỏi. Cảnh Tinh cảm giác được có chút lạnh, đầu dùng sức mà chui vào trong bụng Trầm Mặc Nùng. Cọ khiến bụng Trầm Mặc Nùng hơi ngứa, Trầm Mặc Nùng sờ lên khuôn mặt nhỏ nhắn đang ngủ của nó vô cùng thân thiết.

Diệp Thu nghĩ, nếu mình dùng đầu cọ bụng Trầm Mặc Nùng, nàng có tát tai mình không?

Diệp Thu biết Trầm Mặc Nùng hiểu mình ở phía sau làm chút động tác nhỏ, cho nên mới đưa ra câu hỏi này. Nếu không, mình cả ngày dính cùng một chỗ với nàng, nàng sao lại không biết mình có chuyện xử lý hay không chứ?

Bây giờ Quách gia rớt đài, Hàn gia mới nguyên khí trọng thương không có năng lực thừa thắng ghi công trạng mà động thủ với Liên gia, mà Tô Hàng cũng cần an ổn một chút mới được. Nếu không, cứ tiếp tục ầm ĩ như vậy, phía trên trách tội xuống, ai cũng không gánh được. Đương nhiên, cũng không người nào muốn gánh. Sợ là ai cũng đều đã nghĩ đủ cách trốn tránh trách nhiệm.

Trông cậy vào việc vận dụng thế lực Trầm gia để động thủ với Liên gia, chỉ sợ còn phải đợi nhiều năm. Diệp Thu cũng không muốn cầm một giỏ trứng gà chạy tới đập tảng đá, mà Liên gia vì dính líu đến chuyện Quách gia. Sợ là phải im lặng một hồi. Lần này nhiệm vụ tới Tô Hàng đã hoàn thành trọn vẹn, hơn nữa gã Hàn Ấu Lăng này còn hào phóng hơn mình tưởng tượng.

Nếu như nói còn một chuyện tiếc nuối thì đó chính là Quách Thành Dương vẫn còn chưa rõ tung tích. Có điều loại chuyện này giao cho Hàn Ấu Lăng quan tâm đi, có Phong Tử hỗ trợ, Quách Thành Dương nếu xuất hiện, cũng sẽ không chiếm được tiện nghi gì.

"Vậy thì hai ngày sau về thôi". Diệp Thu gật đầu đáp ứng. Nghĩ một chút, lại cười nói: "Lễ giáng sinh cũng sới tới rồi".

Lão Cảnh sau khi cùng vợ lão dọn hai phòng xong, liền tới mời Diệp Thu và Trầm Mặc Nùng qua nghỉ ngơi. Thấy Cảnh Thần và Cảnh Tinh ghé trên người bọn họ ngủ thiếp đi, vội vàng tiếp từ người Trầm Mặc Nùng và Diệp Thu qua. Vừa mừng vừa lo nói cảm ơn hai người vô số lần.

"Căn phòng này vốn là tiểu thư từng ở. Tôi và lão Cảnh mỗi ngày đều quét dọn. Bên trong rất sạch sẽ. Bày biện bên trong chúng tôi cũng không dám di dời. Tiểu thư đã nhiều năm không trở lại phải không? Vào xem thử coi còn ấn tượng không?" Vợ lão Cảnh vẻ mặt lấy lòng nói.

Người bà tương đối to cao. Một tay ôm cháu gái chạy trước, động tác vẫn phi thường nhanh nhẹn. Đẩy cửa vào nhà bật đèn trước, rồi cười nói: "Dự báo thời tiết nói buổi tối còn có tuyết. Các người những người có văn hóa đều thích cái này. Đẩy cửa sổ ra là có thể thấy. Nói không chừng tuyết còn có thể bay vào phòng đó".

Phòng cũ kỹ, sợ là có chút lâu lắm rồi. Có điều tường vẫn rất chắc chắn. Cửa sổ mộc chế, tủ áo quần gỗ đỏ thẫm cùng tủ sách, trên mặt giường lớn trải chăn uyên ương đùa nước. Chăn thoạt nhìn còn mới tinh. Đây là vợ lão Cảnh cố ý từ phòng mình ôm tới đây. Chứ chăn cũ vốn ở trong phòng một mùa đông. Vậy còn có thể đắp sao? Sự là mùi cũng khó ngửi.

Phòng không có điều hòa. Vì nhiều năm không có ai ở. Ngay cả hệ thống sưởi hơi cũng đã ngừng. Lão Cảnh ôm lò than bỏ lửa than đầy. Làm bầu không khí trong phòng ấm lên. Từ cửa sổ nhìn ra có thể thấy thế giới tuyết trắng bên ngoài. Bầu trời mờ mịt. Còn có gió gào. Sợ là buổi tối sẽ thật có một trận tuyết.

Tuyết năm nay đến chỗ này đặc biệt lớn. Mấy người già nói là mấy chục năm chưa thấy bao giờ.

Lão Cảnh ôm cháu nội Cảnh Thần đứng ở bục cửa cười, nói: "Bà à. Đừng nói đâu đâu nữa. Nhanh để tiểu thư và cô gia nghỉ ngơi. Hôm nay lạnh kỳ lạ".

"A. Được được. Các người sớm nghỉ ngơi đi". Vợ lão Cảnh cười gật đầu với hai người, cung kính mà lui ra.

Vợ lão Cảnh vừa nói xong liền lui ra ngoài, còn thuận tay đóng cửa giúp bọn họ.

Tâm tư Trầm Mặc Nùng luôn để trên chữ cô gia này, cảm giác có một vấn đề hình như quên hỏi. Đợi sau khi cửa phòng đóng lại, mới nhớ tới tình huống trước mắt của hai người, băng thiên tuyết địa, cô nam quả nữ sống chung một phòng, vậy phải làm sao?

Trầm Mặc Nùng lại nghĩ tới câu mà Diệp Thu nói vào buổi chiều lúc thưởng mai, không lưu tiếc nuối, chẳng lẽ liền thật sự muốn buông thả chính mình lần nữa sao?

Diệp Thu cởi áo khoác trên người ra, quan sát đồ trang trí trong phòng một lần, rồi lại chạy vào phóng tắm thấy máy nước nóng vẫn có thể dùng, liền lên tiếng hỏi: "Ai tắm trước? Là cô tắm trước hay là tôi tắm trước?"

Thật ra Diệp Thu còn định nói nếu không thì cùng nhau tắm cũng được. Cả ngày nghe người ta nói tắm uyên ương là hưởng thụ thế nào. Diệp Thu thật đúng là muốn thử một chút. Nếu cùng trần truồng nằm trong bồn tắm với Trầm Mặc Nùng, sợ là khiến người ta giảm thọ cũng nguyện ý ấy chứ.

"Hả?" Trầm Mặc Nùng rõ ràng bị kinh ngạc. Đầu óc luôn nghĩ tới vấn đề vớ vẩn kia, cũng không nghe rõ Diệp Thu nói gì, quay sang hỏi: "Anh nói gì?"

Diệp Thu nhìn khuôn mặt hoa đào giữa xuân của Trầm Mặc Nùng, cứ đứng tự nhiên ở đó phát ra một cỗ khí chất không màng danh lợi, trong lòng liền ngứa ngáy, cười trêu ghẹo: "Tôi nói là có muốn cùng tắm không?"

"Không cần. Tôi tắm trước". Trầm Mặc Nùng mở tủ quần áo ra, tìm một lúc, tìm được một bộ đồ ngủ trước kia từng dùng. Ngửi ngửi, không có mùi nấm mốc gì, còn có một mùi tươi mát, vì vậy liền ôm đồ ngủ vào phòng tắm. Trong này vợ lão Cảnh đã chuẩn bị dụng cụ rửa mặt xong, bọn họ đột nhiên mà nảy lòng tham muốn ngủ cả đêm ở đây, thật khiến hai lão này luống cuống tay chân một lúc.

Trầm Mặc Nùng vào tắm rửa, cạch một tiếng đóng cửa phòng lại, sau đó tựa vào phía sau cửa nghĩ, mình sao phải khẩn trương vậy chứ? Chỉ là ở chung một phòng mà thôi, chẳng lẽ mình không đáp ứng, Diệp Thu còn dám làm bậy sao?

Nhưng lại cảm thấy là lạ chỗ nào, giống như có một loại cảm giác nguy cơ tiềm phục ở bên người. Tùy thời đều có thể nuốt nàng đến nổi hài cốt cũng không còn.

Trầm Mặc Nùng xoa đầu đau khổ, tay lại bị vật gì đó đâm một cái, bàn tay nhỏ bé mịn màng kia thủng một lỗ nhỏ, đang rỉ ít máu.

Trầm Mặc Nùng lại sờ lần nữa, từ trên đầu lấy xuống cành mai vàng. Hoa mai vàng màu hồng phấn vẫn mở kiều diễm, lại làm cho tâm Trầm Mặc Nùng thoáng cái yên tĩnh trở lại. Cảm giác bối rối lần đầu tiên đối mặt với loại cục diện này cũng trong nháy mắt biến mất.

Hóa ra, hết thảy vừa rồi cũng không phải do mình khẩn trương. Mà là do tâm của mình đã rối loạn.

Phân vân trong lựa chọn đuổi hắn ra hay là phóng túng mình một lần, cũng không biết phải làm gì mới tốt.

Nghĩ một hồi, Trầm Mặc Nùng bắt đầu nhìn thẳng vào tình cảm của mình.

Hóa ra mình thích hắn.

Loại ý nghĩ này đột nhiên xuất hiện. Tình cảm bị đè nén thật lâu kia đột nhiên như lũ quét bùng nổ mãnh liệt, hủy diệt tất cả những cố gắng ngăn trở, lập tức đánh Trầm Mặc Nùng trở tay không kịp. Tâm nàng, cả người nàng tựa như một con thuyền nhỏ ở trong biển rộng, xóc nảy chập chùng. Không có mục tiêu, không có điểm cuối.

Đoạn cuộc sống ngắn có liên quan tới Diệp Thu giống như một cuốn phim hiện lên trong đầu, lần đầu tiên gặp nhau, ở trong quán rượu bóp nát hoa hồng, kéo mình vào trong ngực nhưng bản thân phía sau lưng lại trúng đạn, quyết đấu điên cuồng trên đỉnh núi với Phong Tử, lại nghĩ tới tình cảnh đêm đó hai người trong xe ở đê lần đầu tiên kích hôn, còn có lúc ở Yến Kinh đã qua mộng đẹp, thân thể hai người triền miên cùng một chỗ...

Trầm Mặc Nùng thống khổ mà rên rỉ một tiếng, nàng rốt cuộc đã tìm được điểm bất an này đến từ chỗ nào. Chuyện không liên quan tới Diệp Thu, mà là do tâm của mình đã không còn khống chế được.

Làm sao bây giờ? Có lẽ nước có chút lạnh như băng có thể giúp nàng.

Trâm Mặc Nùng cẩn thận đặt mai vàng ở trên bồn rửa mặt. Sau đó nhẹ nhàng cởi quần áo. Áo ghi lê màu trắng bạc có sợi vàng ca rô, áo trong màu trắng cổ tròn, cùng với áo lót màu đen có khảm hoa văn vàng thẫm, vừa mới đưa tay ra sau lưng cởi nút thắt, bộ ngực căn tròn giống như khinh khí cầu lập tức bật ra, một mảnh trắng lóa cực kỳ chói mắt.

Cởi giày ra đặt ở góc tường, chân trần đứng trên sàn nhà, cởi cúc ở váy ngắn ra, sau đó khom người cởi váy xuống. Lúc nàng cuối người xuống, bộ ngực trắng nõn căng tròn như quả cầu liền lập tức ngã xuống, lực kéo kia thật lớn, giống như muốn kéo người ngã vậy.

Gấp váy cẩn thận xong, đặt trên thanh kẹp ở trên vách tường, sau đó lại kéo quần lót nhỏ bằng lụa màu đen xuống. Nàng rất thích loại lụa chế phẩm này, mặc lên người mềm mại trơn mát như không có gì.

Khi lột mảnh vải cuối cùng trên người ra, trong gương xuất hiện một cô gái phong thái yểu điệu.

Tóc mây bối cao, ngọc thể đón gió, hé ra một dung nhan nghiêng nước nghiêng thành.

Tồn tại hoàn mỹ, đầy đặn, cân xứng, mềm dẻo mà đầy co dãn vượt qua 36D. Bình thường Trầm Mặc Nùng luôn trói buộc bộ ngực gắt gao, mặc dù ngực thoạt nhìn phi thường căng tròn, nhưng cũng chẳng khoa trương như bây giờ, giống như đèn trước của xe thể thao BMW.

tdvcb44

Bạn đang đọc Cận Thân Bảo Tiêu của Liễu Hạ Huy
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 29

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự