Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 209 Quyết đấu Shirakawa. (2)

Bạn đang đọc Cận Chiến Bảo Tiêu của Phù Sinh Mộng Đoạn

Phiên bản Dịch · 1600 chữ · khoảng 5 phút đọc

Shirakawa ở bên kia sau một lúc lâu không nghe thấy động tĩnh liền ló đầu ra thăm dò, gã vừa nhìn thấy một sợi dây thừng đang đung đưa trong đêm tối trong lòng liền cả kinh, mơ hồ có dự cảm không rõ.

Đột nhiên, Shirakawa cảm giác thấy phía sau có tiếng động khác thường, gã giơ ngay súng lên chỉ về mặt sau, không ngờ tay phải của gã vừa đưa ra sau, một tiếng gió sắc bén vang lên, sau đó gã cảm thấy cổ tay phải đau đớn, một bàn chân đã đá rất mạnh vào cổ tay gã, lòng bàn tay gã tê rần, khẩu súng trong tay lập tức rơi xuống.

Tiếp theo đó, một bóng người lóe lên trong bóng đêm, Sở Phàm chậm rãi đi ra, đôi mắt sắc như dao nhìn chằm chằm vào Shirakawa, trên mặt không chút biểu tình. Hắn giương súng trong tay lên, nói với Shirakawa:

- Shirakawa, trò chơi đã kết thúc!

Sở Phàm nói xong, ngón trỏ tay phải bóp xuống, một tiếng súng “Đát” vang lên, không có đạn bắn ra, Sở Phàm không khỏi cười một tiếng, hóa ra là không có đạn.

Shirakawa vốn mất hết cả can đảm, tưởng mình khó thoát khỏi cái chết, không nghĩ tới khẩu súng của Sở Phàm lại không bắn được, gã liền lao mạnh tới, nhảy lên đá một cước tới Sở Phàm. Một cước này nhanh chóng, dũng mãnh, hơn nữa lại bất thình lình, khiến Sở Phàm có phần trở tay không kịp.

Sở Phàm vắt ngang tay đỡ đòn, đồng thời mượn lực cú đá của Shirakawa nhảy lùi lại, rơi xuống cách Shirakawa ba thước, hắn lạnh lùng nhìn chăm chú vào Shirakawa, thản nhiên nói:

- Xem ra ông trời thật có mắt, muốn cho mày được học hỏi thêm vềvõ công Trung Hoa chúng tao mới cho mày chết được nhắm mắt.

Nói xong liền vứt khẩu súng xuống đất.

- Người chết sẽ là mày!

Shirakawa tức giận nói, một bước giẫm lên mặt đất nhảy lên đá tới Sở Phàm, thế tới ào ạt, vô cùnghung mãnh.

Sở Phàm không dám coi thường, lấy Thiếu Lâm Kim Cương Chưởng chống đỡ. Một cước của Shirakawa đá xong còn có biến chiêu, gót chân gã tụ lực lại sau đó đột nhiên đá vào phía sau đầu của Sở Phàm, đây chính là một chiêu đá hậu tiêu chuẩn của Karate. Sở Phàm đưa một tay ra sau đầu chặn cú đá của Shirakawa lại, chẳng qua cú đá của Shirakawa cực kỳ mạnh mẽ, cú đá khiến cho cánh tay Sở Phàm đau đớn.

Lúc Shirakawa rơi xuống đất, Sở Phàm thản nhiên nói:

- Không tệ, nhìn mức độ công kích và chiêu thức của mày, tao đoán trình độ Karate của mày đã đạt tới ngũ đẳng, chẳng qua, đáng tiếc là chiêu thức của Karate của chúng mày đa số được diễn giải tử võ thuật của Trung Quốc chúng tao. Hiện giờ Karate chẳng qua chỉ là thủ thuật ban sơ nhất mà thôi, cho dù các chiêu thức phách thủ và thủ lý thủ trong các thủ thuật của Nhật Bản cũng chỉ tham chiếu từ Nam quyền của Trung Quốc mà phát triển thành thôi. Nhưng võ thuật nước chúng tao nhiều như sao trên trời, là sao trên trời đó, Karate của Nhật Bản chúng mày chỉ mới học được chút da lông đã dám tinh tướng rồi sao?

- Hừ, trong mắt tao người Trung Quốc chúng mày chỉ là động vật cấp thấp. Karate của chúng tao mạnh hơn võ thuật của chúng mày gấp trăm lần!

Shirakawa nói xong, tiếp theo chuyển giọng nói:

- Mày đã làm gì tổ trưởng Nakamura rồi?

- Mày nói con gấu hôi kia hả. Ha, mày không cần sốt ruột, mày sẽ gặp lại nó, rất nhanh thôi.

Sở Phàm thản nhiên cười, nói tiếp:

- Mày thật không ngờ hả, cuối cùng chúng mày lại thành con mồi của tao, đặc biệt là mày. Tao nghĩ, lúc mày thấy tờ giấy trắng trên giường ở khách sạn Đế Quốc thì mặt mày trông như thế nào nhỉ? Có phải là tức nổ tim không? Ha ha ha…

- Bát dát!

Shirakawa chửi xong vọt ngay tới, tay hóa thành đao, cắt ngang vào cổ Sở Phàm. Một phát vẫy tay này so với chiêu thủ đao của Teruo Nakamura còn linh hoạt, sắc bén hơn gấp mấy lần, tiếng xé gió khiến cho người ta ù tai khó chịu.

- Thủ đao hả? (Đao bằng tay) Xem tao phá đây!

Sở Phàm nói xong ánh mắt trầm xuống, dùng Kim Cương Thủ của Nam Thiếu Lâm sử dụng tuyệt kỹ: Nhất Chỉ Thiền Công!

Chiêu Nhất Chỉ Thiền Công chứa đầy uy lực mạnh mẽ của Kim Cương Thủ hóa thành một thanh bảo kiếm sắc bén không gì phá nổi bạt ngang, ngón trỏ và ngón giữa tay phải nhỉ ra như kiếm, đâm thẳng vào lòng bàn tay đang ở thế thủ đao của Shirakawa. Thế công của Sở Phàm chưa tới, Shirakawa đã cảm giác được một cỗ khí thế đánh úp tới, trong lòng gã chợt lạnh, vội vàng thu chiêu lui thân về. Nhưng tốc độ ra tay của Sở Phàm cực nhanh vượt quá sự tưởng tượng của gã. Thủ đao của gã còn chưa thu hồi lại được thì lòng bàn tay phải đã cảm thấy đau đớn kịch liệt, ngay sau đó, gã cuối cùng đã cảm giác thấy toàn bộ cánh tay phải đều đau đớn đến không động đậy nổi.

Trong nháy mắt, Sở Phàm đã phi thân vọt đến bên cạnh Shirakawa. Shirakawa cả kinh, cánh tay trái còn cử động được đánh về phía mặt Sở Phàm. Nhưng Sở Phàm chẳng thèm tránh né, tay trái cong thành long trảo phóng tới, bắt được cánh tay trái Shirakawa, Sở Phàm lạnh lùng nói:

- Vừa rồi phá thủ đao của mày là võ thuật của Trung Hoa, gọi là Nhất Chỉ Thiền Công, còn một chiêu này gọi là Long Trảo Cầm Nã Thủ!

Sở Phàm nói xong “ Ba ba” hai tiếng, vặn hai bàn tay của Shirakawa, nói tiếp:

- Mày thử chiêu này, Đại Suất Bi Thủ.

“Ầm” một tiếng, Shirakawa bị Sở Phàm đập trên mặt đất, gã đau đớn hừ một tiếng, chỉ cảm thấy khung xương toàn thân như gãy hết.

- Hiện giờ cuối cùng thì mày đã biết rồi đấy. Karatecủa Nhật Bản trước mặt võ thuật Hoa Hạ không chịu nổi một đòn đâu.

Sở Phàm nhìn Shirakawa đang uốn cong người trên đất lạnh lùng nói.

Trong mắt Shirakawa tràn đầy vẻ hoảng sợ và khó tin, gã lúc lắc người đứng dậy. Vốn khuôn mặt trắng nõn, nhã nhặn giờ trở nên dữ tợn nhìn rất khó coi, Sở Phàm nhìn gã, nói:

- Cái giá phải trả của thất bại chính là chết, nhận trừng phạt đi!

Sở Phàm nói xong một cước đá bay Shirakawa ra sau, hắn thản nhiên nói một tiếng:

- Ngân Hồ, giết chết hắn!

Sở Phàm vừa dứt lời, Ngân Hồ đi từ phía bên phải ra, hóa ra sau khi giải quyết xong mấy tên Yamaguchi thì Ngân Hồ đã tới đây, nhưng không hiện thân, một khi Sở Phàm có nguy hiểm thì cô sẽ lao vào.

Sau khi nhận được mệnh lệnh của Sở Phàm, Ngân Hồ hóa thành một tia chớp bạc lao thẳng về Shirakawa trước mặt. Một đạo hàn quang nhoáng lên, cổ họng của Shirakawa đã xuất hiện một vết thương rất nhỏ, không nói được một câu, hai mắt gã trở nên sợ hãi cực độ. Cuối cùng gã quỳ hai đầu gối xuống, khuôn mặt vốn luôn cao ngạo gục xuống, hô hấp đã dừng lại.

- Chủ nhân, Teruo Nakamura, Shirakawa và ba mươi tám tên Yamaguchi, tổng cộng bốn mươi mốt người đã giải quyết hết, không chút sơ sót!

Ngân Hồ cung kính nói.

- Tốt lắm, kế tiếp tập trung thi thể những người này vào trong căn biệt thự kia, cho cả đoàn người này thành hư vô đi!

Sở Phàm nói.

Sau đó Sở Phàm và Ngân Hồ bắt đầu xử lý hiện trường. Họ đưa thi thể bọn thành viên Yamaguchi vào trong biệt thự, tập trung tất cả hai mươi chiếc xe lại, tháo xăng xe ra đổ xuống ven đường thành một đường dài, đưa tất cả các đồ đạc cháy được trong nhà ra chất đống cùng một chỗ, thả đường dây điện xuống. Sau khi chuẩn bị tốt tất cả, Sở Phàm cẩn thận xem lại các dấu vết rõ ràng trên hiện trường, xác nhận không có gì quên mới lái xe rời khỏi đó.

Sau khi xe lái đi được hai mươi thước, Sở Phàm đốt một điếu thuốc lá, hắn hít một hơi sau đó búng ngón tay, tàn thuốc rơi trên đường xăng dẫn, “phụt” một tiếng, thế lửa theo đường dẫn bằng xăng lan nhanh về phía trước.

Ngân Hồ đạp ga tăng tốc độ xe lên, chừng hơn mười giây từ phía sau truyền tới những tiếng nổ mạnh “ ầm, ầm, ầm…”. Sở Phàm nhìn lại, phía sau là một rừng lửa đỏ, căn biệt thự trên núi đã bị lửa vây quanh.

Một nụ cười thản nhiên có phần tà ác xuất hiện trên khóe miệng Sở Phàm.

Bạn đang đọc Cận Chiến Bảo Tiêu của Phù Sinh Mộng Đoạn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 37

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự