Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 99 Phi bộc lưu tuyền cầm đích uy lực ( Phần 3 )

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 1629 chữ · khoảng 5 phút đọc

An Kỳ nở nụ cười , nàng cưởi rất tươi nhưng sát khí trong đôi mắt lạnh như băng càng lúc càng trở nên đậm đặc : “ Ngươi quá mềm yếu , giống như trước kia vậy , chỉ biết nhìn cơ hội trong tay mình bị người khác đoạt mất . Ta sẽ di , bất quá sau này ta sẽ quay lại “ .

Ánh mắt nàng chuyển quả nhìn Diệp Âm Trúc , nhưng mà lúc này Âm Trúc cũng mở to hai mắt nhìn lại nàng . An Kỳ kinh ngạc phát hiện bản thân Âm Trúc đã đạt đến cảnh giới vô ngã , tuy nhìn nàng mà như không nhìn , khí chất ưu nhã , động tác hài hòa , phảng phất như hoàn toàn dung hợp vào thiên nhiên xung quanh . Nhất là khi bên cạnh hắn lại có một cây cổ cầm màu chanh sắc , một tổ hợp vô cùng hoàn mỹ . Ánh mắt hắn vẫn như trước , đen nhánh , trong suốt , cho dù có là loại thủy tinh tinh nguyên nhất trên đại lục cũng không thể so sánh . Đây là lần đầu tiên An Kỳ thấy một đôi mắt hoàn hảo , thánh thiện , không có một chút tạp niệm như vậy .

An Kỳ rời đi , mặc dù nàng bị thương rất nặng qua cuộc chiến với An Nhã nhưng tốc độ của nàng khiến người khác nhìn vào cũng phải kinh sợ . Hôm nay nàng đã bại , thua một thần âm sư hoặc có thể nói là một cầm khúc cường địa trong cầm tông . ‘ Cao sơn lưu thủy ‘ – một trong tam đại thần khúc đứng đầu cầm tông cửu khúc , có tác dụng : hư nhược , tăng phúc . Trong cửu khúc của cầm tông , có sáu cầm khúc chỉ có một hiệu quả , còn lại ba cầm khúc có hai hiệu quả , được gọi là thần khúc . ‘ Cao sơn lưu thủy ‘ cầm khúc mặc dù không công kích trực tiếp đối thủ nhưng khiến trong đầu đối thủ sinh ra ảo giác nên không ngừng suy yếu , đồng thời có thể phụ trợ khiến thực lực của đồng đội không ngừng tăng cường . Tất cả đều dựa theo cách đạn tấu của thần âm sư mà khống chế nhạc khúc .

Với thực lực của Diệp Âm Trúc bây giờ , nếu không có phi bộc lưu tuyền cầm , hắn căn bản không có khả năng thể hiện hiệu quả của ‘ cao sơn lưu thủy khúc ‘ . Cho dù mượn lực từ thần khí , cộng thêm tinh thần lực của hắn khi tấu ‘ cao sơn lưu thủy ‘ khúc cũng chỉ có khả năng khống chế mười người , hơn nữa chỉ có thể tập trung vào một phạm vi nhỏ , không cách nào phát tán rộng hơn được .

Một thần âm sư bình thường có điểm khác biệt rất lớn so với ma pháp sư , một khi phát động đại hình ma pháp hay việt giai ma pháp , thân thể sẽ trở nên cực kỳ yếu nhược . Nhưng cho dù ma pháp lực của thần âm sư có tiêu hao hết thì tinh thần vẫn không suy giảm , lâm vào trạng thái du duyệt . Việc cầm khúc ‘ cao sơn lưu thủy ‘ của Âm Trúc có thể ảnh hưởng đến hai người An Nhã , An Kỳ nguyên nhân chính là do hai người trước đó đã tiêu hao quá nhiều sức lực , đến lúc hai người suy yếu Diệp Âm Trúc mới có cơ hội thành công . Nếu không cho dù Diệp Âm Trúc có phi bộc lưu tuyền cầm hỗ trợ thì cầm khúc ‘ cao sơn lưu thủy ‘ hoàn toàn không thể ảnh hưởng được hai người bọn họ khi đang ở trạng thái bình thường .

“ Âm Trúc , cám ơn ngươi . Hôm nay ngươi đạn cầm thật hay “ . An Kỳ rời đi , sự lạnh lùng của An Nhã cũng biến mất . Mặc dù nàng bây giờ nhìn có chút xác xơ , quần áo trên người có nhiều chỗ rách rưới nhưng vẫn không thể che dấu được sự cao quý , ưu nhã .

“ An Nhã tỷ tỷ , tỷ không sao chứ ? “ . Diệp Âm Trúc ân cần hỏi , ma pháp lực của hắn tiêu hao gần hết , tinh thần lực du duyệt sinh ra một cảm giác vô cùng kỳ diệu .

An Nhã mỉm cười , lắc đầu nói : “ Ta không có việc gì , chỉ tiếc lần này đã liên lụy ngươi thôi . Âm Trúc , hôm nay bất luận ngươi nghe được những gì cũng nên quên hết đi . Việc hôm nay ngươi cũng không được nói cho người nào biết nữa “ .

“ Hảo ! “ . Âm Trúc gật đầu . Chỉ cần hắn đáp ứng thì sẽ không bao giờ đem chuyện anfy nói ra ngoài .

“ Làm hộ pháp giúp ta , để ta trị liệu cho bạn ta “ . Song thủ An Nhã xẹt qua trước ngực , một kết giới lục mang tinh màu tím lặng lẽ xuất hiện . Quang mang chợt lóe , trước mặt nàng đã xuất hiện một ma thú .

Đây là lần đầu tiên Diệp Âm Trúc nhìn thấy một ma thú có hình dáng xinh đẹp đến thế , đó là một con ngựa nhưng so với các lọa ngựa bình thường khác hoàn toàn không giống . Thân thể của nó lớn gấp đôi giác mã , toàn thân trắng muốt không chút tạp sắc , một cây sừng thon dài xuất hiện trên đỉnh đầu , lóe ra quang mang màu trắng nhàn nhạt . Điểm kỳ dị nhất là bên thân nó có một đôi cánh thật lớn màu trắng cực kỳ xinh đẹp . Lúc này hai mắt nó đã trở nên ảm đạm , Diệp Âm Trúc có thể cảm nhận sinh mệnh khí tức trên người nó đang dần dần tiêu hao .

An Nhã âu yếm vuốt ve cái đầu nó , khuôn mặt đầy vẻ thương tiếc , quay qua nói với Diệp Âm Trúc : “ Ngươi không phải đã từng nói là muốn nhìn thấy ma thú của ta sao ? Nó chính là bạn của ta , tên gọi là Mục , là độc giác thú , thực lực đạt đến cửu giai ma thú . Ta biết trong lòng ngươi đang tràn ngập nghi vấn nhưng hãy đợi ta trị thương xong cho nó rồi sẽ cho ngươi biết “ . Vừa nói , nàng vừa mở một cái bình lấy từ trong người ra , đưa chất lỏng trong bình vào miệng độc giác thú . Chất lỏng tuy không có hương khí nhưng lại tỏa ra một khí tức tự nhiên cực kỳ thuần khiết , khiến Diệp Âm Trúc khi cảm nhận được thấy kinh hãi khôn xiết .

Độc giác thú sau khi uống chất lỏng ấy đã có sự phản ứng , đôi mắt màu xám bắt đầu ba động kịch liệt . An Nhã đặt một tay lên trán độc giác thú , quang mang màu tím từ người nàng không ngừng rót vào cơ thể của nó , thúc dục hiệu lực của chất lỏng nhanh phát tác .

Quang mang màu tím bây giờ rất ảm đạm , chứng tỏ cơ thể nàng cũng cực kỳ suy yếu .

Diệp Âm Trúc chăm chú quan sát độc giác thú , mặc dù là cửu giai ma thú nhưng trên người nó lại tỏa ra khí tức ôn hòa , ấm áp , khiến Âm Trúc đứng bên cảm thấy vô cùng thoải mái , cảm giác hoàn toàn khác biệt so với lúc đối mặt với đích long .

Năng lượng của An Nhã càng lúc càng yếu , cuối cùng mất hẳn . Đôi mắt màu xám của độc giác thú nay đã trở thành màu lam , nhìn chăm chú vào An Nhã .

An Nhã dịu dàng nói : “Mục , ngủ đi . Sau khi tỉnh dậy , ngươi sẽ hoàn toàn bình phục “ . Kết giới lục mang tinh lại lặng lẽ xuất hiện , thân thể của Mục mất hút trong đó .

“ An Nhã tỷ tỷ , cẩn thận “. Diệp Âm Trúc vội bước đến đỡ lấy thân thể của An Nhã đang lảo đảo chuẩn bị ngã xuống . Sắc mặt nàng lúc này tái nhợt , hơi thở cũng trở nên mỏng manh , yếu ớt .

“ Lâu quá rồi không có cảm giác suy yếu đến mức này . Âm Trúc , hãy đưa ta về Phiêu lan hiên , đặt ta ở vị trí ngươi vẫn đạn cầm ấy . Bây giờ ta phải nghỉ ngơi một chút , đành làm phiền ngươi vậy “ . An Nhã ôn nhu nói .

“ Hảo “ . Mặc dù ma pháp lực của Âm Trúc đã tiêu hao nhưng trong cơ thể hắn vẫn còn hoàng trúc ngũ giai đấu khí , tinh thần cũng không chút suy yếu . Thu hồi phi bộc liên châu cầm , hắn kê lưng đỡ lấy thân hình của An Nhã .

Người An Nhã rất nhẹ . Đây là cảm nhận đầu tiên của Diệp Âm Trúc . Cõng nàng trên lưng nhẹ như không , mùi xạ hương trên người nàng tỏa ra càng lúc càng rõ ràng , Diệp Âm Trúc cảm thấy phi thường thoải mái . Thân thể An Nhã cũng phi thường mềm mại , hai tay vòng qua cặp chân thon dài của nàng , một cảm giác ôn nhuyễn truyền đến khiến trong lòng Diệp Âm Trúc có một cảm giác khác thường .

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 27

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự