Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 91 Cầm trung thần khí ( phần 3 )

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 1590 chữ · khoảng 5 phút đọc

Trong nội tâm của Diệp Âm Trúc vang lên một âm thanh thê uyển mà thanh thúy , phảng phất như một giai điệu kỳ diệu : “ Ta là một viên trân châu trong tay thần , năm trăm trước mới được luân hồi . Trước đó ta là một nữ tử , được mọi người gọi là Lam Châu cô nương . Năm 18 tuổi , ta yêu một nam nhân có tên là Tần Trì , mặc dù lúc ấy hắn lớn hơn ta những 20 tuổi nhưng ta không hề cố kỵ . Ta nhớ kỹ đó là một buổi sáng sớm , ta vì truy tìm một bạch vũ tước nhi đáng yêu mà tới một phong lâm . Sau đó ta nghe được tiếng đàn thanh triệt mà uyển chuyển , gợi cho người ta cảm giác bình yên , đó chính là thiên tốc chi âm ! Ta phát hiện Tần Trì đang ở đó , một thân bạch y tiêu sái anh tuấn nổi bật giữa cả rừng cây hồng diệp , hai tay như lưu thủ lướt trên những dây đàn của phụ thânnh sắc cổ cầm , thanh âm phát ra khiến cho đất trời như đều say đắm . Kể từ khi mới gặp ta đã có cảm giác yêu hắn mãnh liệt , thiếu hắn là cuộc đời ta trở nên vô nghĩa . Theo tiếng đàn uyển chuyển , ta không kiềm chế nổi bản thân bước ra vũ khúc ‘Nghê thường’ . Cứ như vậy , trong phong lâm vắng vẻ , một bạch y nam tử tấu cầm khúc và một nữ tử vũ khúc ‘nghê thường’ , cả hai như say mê , như quên đi tất cả , chìm đắm trong niềm hạnh phúc nhỏ nhoi của riêng mình .

Lam gia , quyền khuynh thiên hạ, tài lực vô song , có thể khống chể cả đại lục . Lắm lúc ta ước ta chỉ là một cô gái bình thường để có thể tự do tự tại ! Điều đó là không thể . Ta là Lam Minh Châu , là viên minh châu duy nhất của Lam gia gia chủ . Tần Trì so với ta lớn hơn 20 tuổi đó là , là một lãng hán vô gia cứ , lấy trời làm nhà lấy đất làm giường , cuộc sống tiêu dao tự tại , đi khắp nơi trên đại lục để tu luyện cầm nghệ .

‘ Thân phận bình dân , tuổi lại quá lớn , nếu lấy sẽ là nỗi sỉ nhục cho Lam gia , không được ! ‘ . Phụ thân ta đã nói như vậy . Sau đó chúng ta bị hạn chế gặp mặt . Nhưng ta là đại tiểu thư của Lam gia , ta chưa từng sợ bất kì điều gì , phụ thân ta cũng chỉ có duy nhất ta là nữ nhi , cho dù ông dọa là sẽ cho người chặt chân ta để ta không thể đến gặp Tần Trì , ta cũng không sợ . Ta tìm trăm phương ngàn kế để đến gặp hắn , thẳng thắn nói với mọi người là ta yêu hắn , mặc kệ cho ai nói gì thì ta vẫn muốn cùng hắn ở chung một chỗ .

Tại một đêm mưa , ta trốn ra ngoài tìm gặp hắn nhưng đến chỉ thấy hắn gục ngã trên mặt đất , toàn thân đầy máu , bộ bạch y giờ giống như một đóa hoa đỏ tươi trong đêm đen . ‘ Phụ thân đã làm , là người , ... “ . Ta có thể chắc chắn khẳng định như vậy .

Hắn đã từng nói với ta , khi ta yêu hắn , hắn chỉ có thể cho ta hạnh phúc vài ngày nhưng có lẽ sẽ khiến ta thương tâm nhiều năm . Nhưng bây giờ phụ thân ta đã giết hắn ! Ta không có rơi lệ , bởi lệ đã chảy hết ở trong lòng ... Ta cười , cười như điên dại trong đêm tối mưa gió bão bùng , đây là kiệt tác của phụ thân ư ? Phụ thân , con hận người . Lúc đó ta đã thề là sẽ giết ông để trả thù nhưng dù gì ông cũng là phụ thân của ta , nhưng khí đối mặt với gương mặt ấy , ta không thể xuống tay ! Mặc dù ông không phải là người tốt nhưng ông là một người cha tốt , ông làm tất cả chỉ vì ta .

Qua chuyện xảy ra , đối với thế giới này ta hoàn toàn không còn lưu luyến chút gì . Ta dụng dao cứa vào cổ tay , máu ứa ra , ta mỉm cười rồi chìm váo giấc ngủ sâu .

Sau đó ta trở thành một viên trân châu trong tay thần , ở với người năm trăm năm . Từ khi biết thần tồn tại , ta biết được tất cả mọi thứ đều có thể xảy ra . Ta cầu xin thần cho ta đi gặp hắn nhưng thần đã nói với ta là nhân quả do thiên định , duyên đã hết , cho dù ta có gặp lại hắn thì hắn cũng không nhận ra ta . Ta nói ta không ngại , chỉ muốn nhìn xem người ta yêu trong năm trăm năm qua đã thay đổi thế nào thôi .

Thần nói ta là một bộ phận của thần , nếu ta nhất định muốn đi phải nhớ kỹ không được rơi lệ bởi tâm cảnh không được ảnh hưởng bởi những tình cảm của thế gian , không kinh , không hỉ , không bi , không phẫn , nếu không hậu quả sẽ vô cùng khó lường . Ta nói ta sẽ không bởi ta đã luân hồi năm trăm năm , đã lãnh ngộ được không ít chân lý từ thần . Ta muốn gặp hắn chỉ là một tâm nguyện , sau đó sẽ tiếp tục trở về bên thần .

Thần hóa ta thành một cánh bướm xinh đẹp , một ngày , hai ngày ... ta bay qua vô số hải dương ... một tháng , hai tháng ... ta bay qua sa mạc rộng lớn ... một năm , hai năm ... ta lướt qua các đỉnh núi cao . Rốt cuộc ta cũng đã trở lại phong lâm ngày trước . Và hắn vẫn ở đấy , dung mạo so với năm trăm năm trước không có gì thay đổi . Nhưng sự hạnh phúc của ta chỉ tồn tại trong chớp mắt bởi ta đã nhìn thấy một người , một cô nương còn rất trẻ đang khinh vũ trước mặt hắn , đồng dạng y như ta năm nào . Hắn nhìn nàng mỉm cười , ánh mắt chan chứa tình yêu thương . Sau đó hắn năm tay người con gái ấy và nói : ‘ Nàng đẹp lắm ! ‘ . Bọn họ ôm nhau thật chặt .

‘ Nàng đẹp lắm ‘ . Đó là câu nói hắn đã từng nói với ta năm trăm năm trước , địa điểm cũng tại phong lâm này . Ta thật sự không quan tâm , ta đển chỉ để gặp lại hắn thôi , thật sự chỉ thế mà thôi ... Ai nói ta không quan tâm ? Ta thế nào mà lại không thèm để ý cơ chứ ? Ta có thể làm được như thế sao ? Ta không thể làm được , là ta tự viển vông chính mình . Ta bay đến trước mặt hắn , đến cạnh tai hắn , kêu to : ‘ Ta là Minh Châu , là Minh Châu năm trăm năm trước của ngươi , ngươi có còn nhớ hay không ? ‘ .

Hắn không nghe thấy , trong lòng hắn bây giờ chỉ có cô nương trước mặt , nói : ‘ Nàng xem con bướm này thật đáng yêu ! ‘ .

Cô nương ấy nũng nịu : ‘ Chàng nói xem nó có đáng yêu bằng ta không ? ‘ .

‘ Không , nàng là người đẹp nhất trên đời , đáng yêu nhất trên đời , cánh bướm này cho dù đẹp đến thế nào cũng không thể sánh với nàng được ‘ .

Ta khóc , rốt cuộc ta đã phải khóc – thần đã dặn là không được khóc . Những cảnh vật trước mắt ta trở nên nhòe nhoẹt : cây cầm sắc ... giai điệu tuyệt vời ... rừng phong với những chiếc lá đỏ ối ... ta cảm giác bản thân sắp biến mất khỏi thế gian này , ta càng lúc càng yếu ... rồi ta biến thành một làn gió nhẹ , chui vào trong thân cây cầm của hắn .

Giọng nói của thần vang lên trong tai ta : ‘ Con đã rơi lệ , con sẽ vĩnh viễn không được luân hồi , trước khi con biến mất ta chỉ có thể làm thế này để con có thể ở bên cạnh người con yêu ‘ .

Ta trở thành cầm hồn . Mỗi khi nhớ tới câu chuyện năm trăm năm trước tâm tình ta vô cùng kích động , giống như phi bộc lưu vũ không thể ngăn cản , chỉ có thể thông qua tiếng đàn để biểu đạt , ta hy vọng khi hắn nghe sẽ hiểu ra .

Điều gì phải đến cũng sẽ đến , dưới sự trợ giúp của thần , hắn đã nhận ra ta , chúng ta lại có thể ở cạnh bên nhau . Hắn rời bỏ cô gái đó , tiếp tục đi chu du khắp thế gian , khuynh tâm vu cầm .

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 34

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự