Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 90 Cầm trung thần khí ( phần 2 )

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 1682 chữ · khoảng 6 phút đọc

Mặc dù chỉ là sát qua , không có tiếp xúc nhưng trong nháy mắt toàn thân Diệp Âm Trúc cũng có cảm giác lạnh như băng . Chẳng lẽ tử tinh cự kiếm đang bài xích nó chăng ? Khi hắn xoay người nhìn lại tử tinh cự kiếm , từ thân kiếm tỏa ra khí tức khiến cho người ta có cảm giác nó là quân lâm thiên hạ .

“ Âm Trúc , sao vậy ? “ . Mã Lương và Nội Tư Tháp cơ hồ cùng chạy tới .

Diệp Âm Trúc không chút dấu diếm kể lại sự việc vừa phát sinh làm hai người kia trong lòng cảm thấy vô cùng kỳ quái . Mã Lương nói : “ Chủy thủ này xem ra có vẻ tốt đấy , ta rất thích , đáng tiếc ta không phải võ sĩ . Còn về phần thanh kiếm này , ta không dám sở hữu , cho dù nó tốt đấy mà không có cách nào sử dụng thì lấy về để làm gì ? Âm Trúc , ngươi nên tỉnh táo lựa chọn “ .

Diệp Âm Trúc mỉm cười nói : “ Sự lựa chọn của ta sẽ không thay đổi . Bất luận nói thế nào , ta rất thích nó . Được rồi , các ngươi cứ tiếp tục tuyển chọn tiếp đi , ta đã chọn được hai vật này rồi . Dù sao với tính cách của Nội Tư Tháp chắc cũng không thích dùng chủy thủ đúng không ? “ .

Nội Tư Tháp cười ha hả , nói : “ Ngươi hiểu ta rõ đấy . Ta đã chọn được thưởng phẩm thích hợp rồi , ở ngay bên kia , để ta mặc vào cho các ngươi xem “ . Nói xong hắn vội chạy đi . Mã Lương cũng rời khỏi , tiếp tục tìm kiếm vật phẩm thích hợp cho mình .

Thời gian cứ lặng lẽ trôi đi , đã sắp hết một canh giờ mà Diệp Âm Trúc vẫn chưa tìm được kiện vật phẩm thứ ba phù hợp với mình . Hắn đại khái đã xem hết một vòng tàng bảo khố mà chưa thấy cây cổ cầm nào , hơn nữa ngoài tử tinh cự kiếm và hắc nhận chủy thủ ra , hắn chưa phát hiện ra một kiện ma pháp vật phẩm hay vũ khí nào thu hút sự chú ý của mình .

“ Nơi này hảo đồ vật thật nhiều , đáng tiếc chỉ có thể lấy được hai kiện . Âm Trúc , ngươi đã thấy thứ mình cần chưa ? “ . Mã Lương đi tới bên cạnh Diệp Âm Trúc , hỏi .

“ Vẫn chưa , còn một lần lựa chọn mà ta chưa biết lấy cái gì . Ta muốn có một cây cổ cầm mà chưa thấy “ .

“ Có lẽ ngươi chưa tìm kỹ thôi , nơi này vật phẩm nhiều lắm , vừa rồi ta cũng thấy một số loại nhạc khí , như thế nào nơi đây lại không có cổ cầm ? “ . Nói đến đây , Mã Lương thấp giọng hỏi : “ Mà chẳng lẽ cầm tông các ngươi không có loại phương pháp tìm cầm đặc thù nào sao ? “ .

Nghe hắn nói như vậy , hai con mắt của Diệp Âm Trúc sáng ngời . Đúng vậy ! Làm sao mình có thể quên được phương pháp ấy nhỉ ? Hắn lập tức hành động luôn , gọi hải nguyệt thanh huy cầm từ không gian giới chỉ ra , tả thủ đặt trên ngực , hữu thủ nhanh chóng khảy đàn . Ma pháp lực màu vàng bắt đầu xuất hiện từ tứ chỉ trên hữu thủ của hắn , ngón tay hắn xẹt qua cầm huyền , một âm thanh trầm thấp vang lên ‘ Oong ‘ .

Tàng bảo khố là một không gian khép kín , tiếng đàn trong nhất thời vang vọng khắp nơi . Khi tiếng đàn vang lên , hữu thủ của Diệp Âm Trúc giữ nguyên trên cầm huyền , chăm chú lắng nghe , tinh thần tập trung cao độ . Đột nhiên trong mắt hắn ánh lên một đạo quang mang vui vẻ , bước nhanh về một phương hướng .

Khi học về cầm , Tần Thương đã nói qua cho hắn , cổ cầm tốt khi nghe tiếng đàn từ một cổ cầm khác phát ra sẽ sinh ra cộng minh , nhưng tiếng cộng minh này chỉ có thần âm sư mới có thể nghe được tại khi đó âm luật có chấn chiến . Khi tiếng đàn từ hải nguyệt thanh huy cầm phát ra , hắn quả nhiên nghe được một đạo thanh âm phản ứng lại .Tiếng đàn cộng minh vô cùng thanh thoát , trong khi đại đa số các loại cổ cầm âm thanh đều trầm thấp . Diệp Âm Trúc tự tin mình không nghe nhầm , cổ tranh và tỳ bà mặc dù cũng là huyền nhạc ( nhạc khí có dây ) nhưng thanh âm lại thiếu đi sự uyển chuyển du dương so với cổ cầm , không biết cổ cầm này thuộc loại gì đây ?

Đi theo sự chỉ dẫn của tiếng đàn , rất nhanh chóng Diệp Âm Trúc di chuyển ngoằn nghèo qua các ngõ ngách của tàng bảo khố . Mã Lương cũng tò mò đi theo sau hắn . Phía trước các loại bảo vật có rất nhiều , để bừa bãi , lộn xộn nhưng cũng không thấy một cây cổ cầm nào cả . Diệp Âm Trúc thu hồi hải nguyệt thanh huy cầm , một bên dựa vào ma pháp lực phụ trợ thính lực , một bên cảm nhận phương hướng tiếng đàn phát ra . Rốt cuộc hắn cũng phát hiện tiếng đàn phát ra từ nơi đâu , thật bất ngờ là từ một giới chỉ . Giới chỉ này hình dạng rất đơn giản , làm bằng hoàng ngọc , nhìn qua không chút ánh sáng nhưng tiếng đàn cộng minh quả thực từ nó phát ra .

“ Đây là một không gian giới chỉ “ . Diệp Âm Trúc nhanh chóng phán đoán , đồng thời trong lòng hắn cảm thấy kinh hãi không ít . Ở trong không gian giới chỉ àm vẫn có thể cộng minh với tiếng đàn từ hải nguyệt thanh huy cầm phát ra , không biết đây là loại cổ cầm gì a ? Thật khó có thể tin nổi . Bất luận là bây giờ hắn không làm mất ngũ kiện cổ cầm của cầm tông thì chỉ cần cho vào không gian giới chỉ , tuyệt đối sẽ không có cảm giác gì . Nhưng cổ cầm này lại không như vậy , đoán già đoán non một hồi hắn cũng chịu không thể biết được .

Cầm lấy giới chỉ , Diệp Âm Trúc thử dụng tinh thần lực câu thông . Bình thường mà nói , khi không gian giới chỉ chưa nhận chủ , cho dù có tinh thần lạc ấn thì ma pháp sư đều có thể dùng tinh thần lực của chính mình câu thông với giới chỉ , thấy được bên trong đó có gì . Đương nhiên nếu không gian giới chỉ àm không có tinh thần lạc ký thì cũng có thể khẳng định bên trong cũng chẳng có vật gì đáng giá .

Nhưng có lẽ khái niệm đó chưa chắc đã đúng trong trường hợp này . Diệp Âm Trúc dễ dàng tìm được mục tiêu của mình , dưới sự thúc giục của tinh thần lực , quang mang từ giới chỉ lóe ra , một cây cổ cầm đã lặng lẽ xuất hiện trước mặt hắn . Đó là một cây đàn toàn thân phụ thânnh sắc , hình dáng rất cổ , bảy dây cầm huyền trong suốt thông thấu , chẳng biết làm bằng thứ gì nữa , một vấng sáng màu phụ thânnh sắc nhàn nhạt lưu chuyển quanh thân cổ cầm , khiến Âm Trúc phảng phất cảm giác được sự bi thương trong nó .

Sự cộng minh của cầm huyền vẫn tiếp tục diễn ra , tự ô yêt , tự khinh ngâm , mặc dù không phải là loại bát huyền nhưng tiếng đàn phát ra sang sảng khiến lòng người câu túy , rơi vào trạng thái tọa vong vô ngã .

Một tay cầm cây đàn , tay kia khẽ gảy , Diệp Âm Trúc cả người ngốc trệ . Giờ phút này trong mắt hắn tràn ngập những tia nhu tình . Đó là trầm mê , hoàn toàn trầm mê . Mã Lương đứng ở phía sau không lâm vào trạng thái như hắn , mặc dù không hiểu nhiều về cầm nghệ nhưng hắn biết Diệp Âm Trúc đang tiến vào một cảnh giới đặc thù do cây cổ cầm kỳ dị tạo ra . Cổ cầm không có nguyên tố ba động xung quanh nhưng đã có tâm tình thì bất luận là vũ khí hay phòng cụ đều thuộc loại ma pháp vật phẩm . Chúng cũng phân biệt thành năm cấp bậc là : phổ khí , tinh khí , linh khí , hồn khí , thần khí . Trong đó vật phẩm thuộc đẳng cấp hồn khí và thần khí đều có tâm tình . Tâm tình sinh ra bởi bên trong vật phẩm đó có linh hồn tồn tại , chẳng hạn như hồn khí cực phẩm ngân long lục khí thì có sự cao quý , uy phách của ngân long .

Lúc này , trước mặt là phụ thânnh sắc cổ cầm , Mã Lương cảm thấy tâm tình của cây đàn vô cùng nồng đậm , cho dù là ngân long lục khí cũng không có cách nào so sánh . Rốt cuộc Âm Trúc đã tìm được loại ‘quái vật’ gì đây không biết ?

Đúng như Mã Lương dự đoán , Diệp Âm Trúc lúc này hoàn toàn đắm chìm vào một cảnh giới đặc thù . Đó là một không gian phụ thânnh sắc , tuy rộng lớn nhưng hoàn toàn trống rỗng , chỉ có cây cổ cầm không ngừng ngân nga .

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 33

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự