Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 83 Cầm , họa chi chiến ( phần 3 )

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 1781 chữ · khoảng 6 phút đọc

“Lục Thủy” mặc dù không phải một trong chín đại danh khúc của Cầm tông, nhưng có hiệu quả bình tâm tĩnh khí khu trừ tất cả những ảnh hưởng đến tâm tình. Bằng vào một khúc “Lục thủy” này, sau khi tấu ra một phần ba cầm khúc , Diệp Âm Trúc chẳng những làm ý định công kích của Kim tinh bạo long hạ xuống, đồng thời cũng chặt đứt liên lạc của nó với người triệu hồi nó Mã Lương. Mất đi liên lạc với chủ nhân, nguyên tố hình thành triệu hồi thú tự nhiên sẽ không tồn tại.

Chứng kiến một màn này, Mã Lương đứng ở xa xa không khỏi nhịn được thở dài một tiếng, “Diệp Âm Trúc, ngươi thật sự rất mạnh. Ta không thể không dùng lực lượng cực mạnh của mình để chiến đấu cùng ngươi.” Mắt nhìn Diệp Âm Trúc đầy thâm ý, hai người trong lòng đều hiểu được, tràng quyết đấu này, không đơn giản là tân sinh đại tái, bọn họ còn đồng thời đại biểu ma pháp tông phái của mình, cho nên cũng là bên trong Đông Long bát tông một hồi quyết đấu.

“Lục thủy” tác dụng bình phục tâm tư đối với Mã Lương hiệu quả vốn không lớn, huống chi Diệp Âm Trúc vừa rồi âm luật chủ yếu đều khống chế trên thân Kim tinh bạo long mới có thể trong thời gian ngắn đánh bại một con ma thú năm cấp đỉnh. Cho nên Mã Lương ngoại trừ tiêu hao ma lực để triệu hồi thú, hắn cũng không bị tổn thương gì.

Hai tay đặt trên dây đàn, “Lục thủy” khúc chấm dứt, Diệp Âm Trúc mỉm cười nói: “Xin mời chỉ giáo.” Cầm tông cùng họa tông tinh anh một đời, lúc này ở giữa thí luyện tràng Mễ lan ma võ học viện nhìn nhau, giờ phút này tỷ thí giữa bọn họ mới chính thức bắt đầu.

Tả thủ Mã Lương vươn ra trước mặt một vòng, trên ngón giữa tả thủ có một giới chỉ màu bạc hình dáng cổ xưa nhất thời xuất hiện một đoàn ánh sáng màu bạc, khi hắn vẽ được một vòng, trước mặt đột nhiên có năm kiện đồ vật bay lơ lửng trước người, tỏa ra ánh sáng màu bạc nhàn nhạt bóng loáng. Mỗi kiện đồ vật đều rất lớn, lơ lửng trước mặt Mã Lương, một loại cảm giác kỳ dị nhất thời khiến không khí trở nên dày đặc. Hơi thở nguyên tố khổng lồ điên cuồng hướng tới năm kiện đồ vật đó.

Năm kiện đồ vật phân biệt là một cây sừng dài màu bạc, một hàm răng thật lớn không biết là của sinh vật nào, một đoàn quang cầu màu bạc, một con ngươi màu bạc và một khối lân phiến thật lớn.

Trên đài chủ tịch, mấy vị ma pháp sư chủ nhiệm hệ ngồi ở phía trước cơ hồ đồng thời đứng lên, ngay cả triệu hồi hệ hệ chủ cũng không ngoại lệ, trong mắt bọn họ đều toát ra ánh mắt kinh hãi. Phất Cách Sâm đứng ở phía trước nhất, thở dài một tiếng : “Sợ rằng Diệp Âm Trúc phải thua thôi . Ngân long ngũ khí a ... Ngân long ngũ khí có thể so với thần khí, ma pháp vật phẩm phụ trợ triệu hồi mà ma pháp sư triệu hồi hệ mơ tưởng.”

“Không, không phải Ngân long ngũ khí, mà là Ngân long lục khí. Ngoại trừ sừng , răng, tim, mắt và vảy ngân long, bình chất lỏng màu đỏ trong tay hắn sợ là huyết Ngân long. Tiểu tử thúi này trên người có pháp bảo như vậy, ngay cả ta cũng không biết.” Triệu hồi hệ hệ chủ con mắt phảng phất muốn phun ra lửa, đó tuyệt đối là lửa dục vọng, đối với triệu hồi ma pháp sư mà nói, không có vật gì có thể hấp dẫn hơn so với loại vật phẩm phụ trợ triệu hồi cao nhất này.

Trong không khí vang lên những lời nguyện chú âm trầm , khiến sắc mặt Diệp Âm Trúc trở nên ngưng trọng hẳn lên, nhìn Ngân long ngũ khí trước người Mã Lương, cảm thụ lực áp bách thật lớn đập vào mặt, hắn biết ma pháp vật phẩm của mình tuyệt đối không có khả năng đối kháng. Khí tức ma pháp nguyên tố cường đại như vậy, thậm chí không kém hơn tử cấp ma pháp. Hắn bây giờ ngay cả đạn tấu cầm khúc cũng có chút khó khăn, dưới áp lực thật lớn như vậy, thậm chí di động thân thể cũng khó có khả năng.

Trong mắt Mã Lương tràn ngập sự tự tin : “ Diệp Âm Trúc, nhận thua đi. Mặc dù bằng vào ma pháp vật phẩm thắng ngươi làm ta có chút xấu hổ, nhưng ta không muốn thua. Năm kiện đồ vật trước mặt ta đều là bộ phận trên người Ngân long, hơn nữa trong tay ta là Ngân long huyết, xưng là Ngân long lục khí. Ngân long lại được gọi là Ma pháp long, trong tất cả các loại cự long, năng lực thân thể nó là yếu nhất nhưng ma pháp uy lực lại là cực mạnh. Nó được tôn xưng là thần thánh cự long, thực lực đạt tới cửu cấp . Bằng vào Ngân long lục khí, toàn bộ ma pháp lực của ta có thể gọi về Ngân long và phát động một lần công kích, do đó ngươi không có khả năng chống đỡ. Ta không muốn thương tổn ngươi, cho nên…”

“Tiếp tục đi.” Diệp Âm Trúc đột nhiên cắt ngang lời Mã Lương, “Gia gia từng dạy ta, trên chiến trường, bất luận đối mặt địch nhân như thế nào, đều không thể lùi bước. Cho dù địch nhân cường thịnh, cũng có sơ hở.” Trái tim hắn trở nên bình lặng, ánh mắt trong suốt như trước, động tác cũng vẫn còn ưu nhã, đối mặt với áp lực thật lớn do Ngân long lục khí mang đến vẫn có thể ngồi vững vàng ở chỗ này, ngay cả những sư phụ trên đài chủ tịch cũng không khỏi có cái nhìn khác với tên đệ tử này, Phất Cách Sâm càng hài lòng gật đầu. Chỉ là hắn đã chuẩn bị ra tay ngăn cản trận đấu.

Mã Lương bất đắc dĩ nói: “Thật sự muốn tiếp tục sao? Nếu ngươi không đỡ được công kích của Ngân long hãy mở miệng nhận thua, ta nghĩ còn có thể miễn cưỡng thu hồi ma pháp.” Thu hồi ma pháp phát ra có thể dẫn đến việc ma pháp quay lại phản hồi , thật sư là rất nguy hiểm, nhất là tình huống sử dụng loại ma pháp cực mạnh này. Mã Lương không muốn thương tổn Diệp Âm Trúc, nhưng hắn cũng khát vọng thắng lợi trận này, xem ra đây là một cơ hội hiếm có tuyệt vời giữa Họa tông và Cầm tông. Cho nên hắn cho dù liều mạng bị ma pháp phản hồi cũng nhất định phải chiến đấu tới cùng.

Chậm rãi giơ lên họa bút, hắn mở cái bình có Ngân long huyết, ma pháp nguyên tố trong không khí gần như điên cuồng bao trùm tới hắn. Ngân long ngũ khí trước người đồng thời tạo thành chùm sáng màu bạc, hình thành một vòng ánh sáng hấp thu nguyên tố lực bay đến.

Nhẹ chấm họa bút vào trong Ngân long huyết, Mã Lương phảng phất như sợ lãng phí, chấm một giọt rất nhanh lên khỏi bình, cổ tay chuyển động, một bức đồ họa màu đỏ như máu đã xuất hiện trong tay hắn.

Ánh sáng màu bạc nhàn nhạt trở nên dày đặc, vòng sáng màu bạc bắt đầu mở rộng, áp lực vô hình thật lớn và uy nhiêm khiến không khí trở nên cô đọng. Ma pháp áp lực của Ngân long khiến tất cả ma pháp nguyên tố tại trung ương thí luyện tràng đều rời xa Diệp Âm Trúc mà hội tụ tới trung tâm Ngân long lục khí. Với Ngân long lục khí thi triển ma pháp có một chỗ tốt rất lớn, chính là trong phạm vi hơi thở của ngân long, ngoài hắn tất cả ma pháp sư đều không thể sử dụng ma pháp. Cái này cũng là nguyên nhân trọng yếu khiến nó được coi là có thể so sánh với thần khí.

Diệp Âm Trúc không chuyển động, ngồi im một chỗ , ánh mắt tập trung nhìn về phía Mã Lương đang từ từ hình thành một bức đồ án Ngân long. Tinh thần lực của hắn đã không cách nào cảm nhận được tồn tại của một tia ma pháp nguyên tố, cho dù cầm ma pháp tại đây cũng không thể phát huy. Hắn không có sử dụng đấu khí công kích, bởi vì hắn biết, trúc đấu khí của mình quyết không có khả năng đột phá vòng ánh sáng bạc chung quanh thân thể Mã Lương. Nhưng là hắn lại phát hiện, cũng như khi cùng Nội Tư Tháp chiến đấu thì trong cơ thể xuất hiện một dòng nhiệt lưu, áp lực bên ngoài càng lớn dòng nhiệt lưu này càng thêm thiêu đốt kịch liệt.

Tinh thần liên lạc đột nhiên sinh ra một tia chấn động rất nhỏ, đó là đến từ sự nghi hoặc của Tử. Rất rõ ràng, Tử ở phương xa cảm giác được nguy cơ của Diệp Âm Trúc, đang cố gắng cùng hắn liên lạc, hy vọng được hắn gọi về bên này cùng hắn chung sức chống lại cường địch.

Nhưng lúc này Diệp Âm Trúc không có gọi về Tử, bởi vì hắn cảm giác rõ ràng, Triệu hồi ma pháp dưới sự phụ trở của Ngân long lục khí, cho dù là Tử cũng không có khả năng ngăn cản. Hắn tuyệt không hy vọng mang cho Tử một tia thương tổn. Cho nên hắn ổn định tinh thần chính mình, thông qua liên lạc vi diệu của hai người trong lúc đó nói cho Tử biết mình không có chuyện gì.

Ánh sáng màu bạc càng ngày càng trở nên mạnh mẽ, bắt đầu xoay quanh trên đầu Mã Lương. Lúc này hắn mỗi lần vẽ ra một bút sắc mặt trở nên tái đi vài phần, phảng phất như là cố hết sức, mồ hôi đọng thật lớn trên trán hắn, rơi trên ma pháp bào.

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 21

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự