Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 60 Phiêu lan hiên ( phần 3 )

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 1712 chữ · khoảng 6 phút đọc

" Hảo cầm , đúng là hảo cầm " . An Nhã thở dài một hơi , nhìn Diệp Âm Trúc với một ánh mắt khác . Nàng ngàn lần không nghĩ đến cầm nghệ của Diệp Âm Trúc cao siêu đến mức này , một cầm khúc đã đem đến cho nàng bao nhiêu cảm xúc , không khỏi nhớ đến quê hương đã bao năm xa cách .

Tô Lạp không phải là lần đầu tiên nghe Diệp Âm Trúc đánh đàn , nhưng chưa bao giờ được nghe Âm Trúc vận dụng cầm ma pháp đánh đàn . Tiếng đàn trực tiếp ghi sâu vào trong đầu , tuy đã dứt nhưng vẫn khiến hắn đắm chìm trong sự ảo diệu , cũng gợi không ít cảm xúc từ lâu đã chôn chặt trong lòng , khiến hắn suýt rơi lệ .

" Thoải mái quá , gần đây không có lúc nào rảnh để luyện tập , hôm nay được phát tiết đúng là thống khoái " . Tiếng đán làm cho người khác cảm động đòng thời cũng làm cho tâm trạng của Diệp Âm Trúc tốt lên . Một khúc " thu hồng " hoàn mỹ , khi tấu lên làm hắn thần thanh khí sảng , toàn thân như được thanh lọc . Trong lúc thanh khí phát động , toàn thân cảm giác như là trung tâm của vũ trụ , pháp lực dưới tình huống đó tự nhiên cũng tăng lên .

" An Nhã tiểu thư , không nghĩ rằng ngươi lại mời được một vị cầm sư cao quý như vậy mà tuổi còn rất trẻ . Xem ra sau này ta không đến đây thường xuyên là đã có lỗi với cái tai rồi ! Ha ha ha ha " . Thanh âm già nua lại một lần nữa vang lên , lần này hướng tới An Nhã nói chuyện .

Diệp Âm Trúc hướng tới nơi vừa phát ra âm thanh , thấy một trường sam lão nhân đang đi tới chỗ ba ngưởi . Vừa rồi nghe lão nhân ngâm thơ , Diệp Âm Trúc biết lão đối với cầm nhạc rất sở đắc .

Âm Trúc cùng Tô Lạp đứng lên nghênh đón , cung kính nói : " Lão tiên sinh , ngài hảo " . Lão nhân vóc ngưởi to cao , tướng mạo cổ phác trầm hậu , mặc dù chỉ mặc một bộ quàn áo rất đơn giản nhưng cũng tạo cho người đối diện cảm giác cao quý , không giống thường nhân . Tinh quanh từ hai mắt hiện lên có khả năng nhiếp nhân , mái tóc bạc trắng , để xõa trên vai , nhìn qua có vẻ tự nhiên .

" Đức giả , tính chi đoan dã ; Nhạc giả , đức chi hoa giả . Dựa vào tiếng đàn cũng có thể biết đạo đức của người đánh . Tiểu huynh đệ với cầm nhạc tâm đắc như vậy , có thể thấy được tâm tính thiện lương . Không sai , đúng rồi . Ngươi tuổi còn trẻ mà cầm nghệ đạt đến mức này là rất hiếm thấy " . Nói xong , vỗ vỗ lên vai Diệp Âm Trúc tán thưởng . Chỉ với cái vỗ vai như vậy , Diệp Âm Trúc cảm nhận được một tia nhiệt khí du nhập vào trong cơ thể , vận hành một vòng , tạo cho cơ thể một cảm giác thoải mái . Trúc đấu khí trong cơ thể dường như cũng thoáng gia tăng vài phần .

An Nhã mắt thấy lão nhân đến gần , cũng không đứng dậy , trên mặt thậm chí còn mang vẻ lạnh lùng , nói : " Quả nhiên là Mã Thức Đồ lão . Ngươi tới thật không đúng lúc , phá hủy hết nhã hứng của ta " .

Lão nhân cười khổ nói : " Hảo , hảo , là ta sai . Bất quá An Nhã tiểu thư , sau này ta có được ở đây nghe tiếng đàn đọng lòng người như thế này nữa không ? Cầm sư đạt đến trình độ này , quả thực quá ít , quá ít " .

Nghe lão nhân tán thưởng Diệp Âm Trúc , An Nhã lúc nãy mới mỉm cười , quay đầu chuyển hướng tới Âm Trúc nói : " Ngươi nghe thấy chưa , người này hay đến phiêu lan hiên , bình thường rất khó chiều , bây giờ lại tán thưởng ngươi nhiều như vậy . Ta nhất định phải thỉnh ngươi làm cầm âm sư nơi đây . Thù lao sẽ rất cao , ngươi không chối từ chứ ? " .

Diệp Âm Trúc quay đầu nhìn về phía Tô Lạp . Lúc này có lẽ Tô Lạp vẫn chưa hồi phục tinh thần sau khi nghe cầm khúc " thu hồng " , cũng không để ý đến hắn . " Được rồi . Ta nhận làm công việc ở đây , cũng có thể gặp tỷ tỷ thường xuyên hơn " . Diệp Âm Trúc mỉm cười nói , ánh mắt không hề có một tia tạp niệm . Đạn cầm đối với hắn mà nói chính là cách tốt nhất đẻ tu luyện , lại có thêm tiền để chi trả học phí , hắn có thê không đáp ứng sao ?

" Ngươi vừa nói cái gì ? " . Lão nhân trợn mắt nhìn Diệp Âm Trúc rổi rất nhanh chuyển hướng tới An Nhã hỏi : " Hắn là đệ đệ của ngươi ? " .

An Nhã lãnh đạm nói : " Chuyện của ta không cần ngươi xen vào . Lắm miệng quá , ngươi mau rời khỏi đây đi . Phiêu lan hiên không hoan nghênh ngươi tới đây " .

Lão nhân trên mặt toát một tia thống khổ : " Ngươi không thể nhượng bộ ta một chút sao . Gì thì nói , chúng ta cũng là bằng hữu mà " . Luận tuổi mà nói , lão nhân đáng tuổi ông nội An Nhã , thê nhưng ngữ khí của lão đối với An Nhã lại phi thường tôn kính .

An Nhã không hề đê ý tới lão , nói tiếp với Diệp Âm Trúc : " Âm Trúc , ngươi muốn bao nhiêu thù lao đây ? "

Diệp Âm Trúc gãi gãi đầu , sơ ý để lộ ra lam tinh giới chỉ đeo trên tả thủ . Lão nhân vừa thấy lam tinh giới chỉ , nhất thời thân thể cứng đờ ra , thần sắc trở nên vài phần quái dị . " An Nhã tỷ tỷ , tiền công nhiều hay ít đều được . Tô Lạp là bạn cùng phòng với ta , có thể cho hắn đến chỗ này làm việc cùng ta không ? Chúng ta một ngày chỉ cần mười ngân tệ thôi " .

Lúc này Tô Lạp đã tỉnh táo lại , vừa nghe thấy lời cầu xin của Diệp Âm Trúc , không khỏi nhịn được tức giận , ở phía sau đá hắn một cái rồi cướp lời : " Ta không sao cả , chỉ cần không phải tách xa Diệp Âm Trúc là được . Nhưng Diệp Âm Trúc là cầm sư , thù lao không thể thấp như vậy được . Âm Trúc , ngươi là thiên tài trong số các thần âm hệ đệ tử mới nhập môn mà " .

An Nhã không hề để ý tới Tô Lạp , chỉ nhìn Diệp Âm Trúc nói : " Ngốc tử , làm gì có cầm sư nào chấp nhận mức thù lao như đệ nói . Tại nơi này, cho dù một nhân viên phục vụ bình thường cũng có thù lao một kim tệ . Với ngươi , thù lao mỗi ngày sẽ là mười kim tệ . Còn về vị tiểu huynh đệ Tô Lạp này , chi bằng làm người phục vụ đi . Thêm một người phục vụ cũng không sao cả " .

" Không , An Nhã tỷ tỷ , thù lao này thật sự cao quá " . Một ngày mười kim tệ a ! Phải biết một gia đình bình thường , một tháng cũng chỉ kiếm được hai kim tệ mà thôi .

An Nhã mỉm cười nói : " Ta thấy cái giá ấy là hợp lý rồi . Không tin ngươi cứ hỏi thử vị tiên sinh này xem tiếng đàn của ngươi có đáng với cái giá ấy không ? " .

Không đợi Diệp Âm Trúc đặt câu hỏi , lão nhân họ Mã đã gật đầu đáp : " Đáng giá , tuyệt đối đáng giá . Mười kim tệ ta thấy còn thiếu đấy . Tiếng đàn như vậy không thể dùng kim tệ để so sánh " .

An Nhã lần này không hề phản đối lão nhân , mỉm cười nói : " Ngươi xem , ta tựu chung còn chiếm một ít tiện nghi của ngươi đó . Cứ quyết định như vậy đi . Các ngươi cũng nên biết rằng buổi chiều chúng ta mới buôn bán . Nếu hôm nào vướng lịch học , các ngươi không cần phải đến " .

Tuyệt đối ưu đãi , không nói Diệp Âm Trúc , ngay cả Tô Lạp mỗi ngày cũng được mười kim tệ tiền lương , tại nơi khác có muốn cũng không được . Phiêu lan hiên tổng cộng chia làm ba tầng lầu , trong đó , lầu một là đại sảnh , có mười bộ bàn ghế , lầu hai cao cấp hơn , gồm sáu gian sương phòng , lầu ba là chỗ nghỉ của An Nhã , cho dù là người làm ở phiêu lan hiên cũng không thể dễ dàng đi tới . Từ bên ngoài nhìn thấy tiểu lâu ba tầng rất lớn , kỳ thực cũng chỉ đồng thời phục vụ được mười sáu bàn mà thôi . Kể cả Diệp Âm Trúc và Tô Lạp , nhân viên phục vụ ở phiêu lan hiên đều là nam nhân , đứng đầu chính là người mặc áo lam mà Diệp Âm Trúc và Tô Lạp sáng nay đã gặp .

" Địch Đạt đại ca , phiêu lan hiên rộng rãi như vậy , sao không kê thêm mấy bộ bàn ghê nữa ? Như vậy không phải là sẽ kiếm được thêm tiền hay sao ? " . Diệp Âm Trúc có chút thắc mắc hỏi .

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 33

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự