Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 5 Cầm Trúc Hợp Bích( phần bốn)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 1853 chữ · khoảng 6 phút đọc

Từ sau ngày Tần Thương bị Diệp Li lừa đưa vào tròng, Diệp Trọng đối với phụ thân của hắn có thể nói là bội phục tới mức đập đầu sát đất, hắn cười hắc hắc, vội vàng kéo Mai Anh đang ôm trong lòng Diệp Âm Trúc tiến tới cảm tạ.

Tần Thương sửng sốt, đến lúc này lão mới hiểu được, nguyên lai lão cũng thật là dại dột, không ngờ lại bị Diệp Li lừa gạt hết lần này tới lần khác, mà không làm gì được hắn , lão chỉ vào Diệp Li nói: "Nguyên lai ngươi đã đoán được ta sẽ dùng Bồi Nguyên Tĩnh Tâm Khúc, ngươi ! Ngươi ! Ta bây giờ rốt cục đã hiểu được cái gì gọi là lão gian cự hoạt ( càng già thì càng nham hiểm)."

Bồi Nguyên Tĩnh Tâm Khúc, đối với võ giả thật có lợi ích cực tốt , không chỉ không phải lo lắng tốc độ vận hành của vũ kĩ khiến bản thân bị tẩu hỏa nhập ma mà còn bài trừ tạp niệm trong lòng, hai hạng mục này chính là mơ tưởng của võ giả, huống chi tiếng đàn còn dẫn động khí tức của những nguyên tố trong thiên địa , đối với thính giả có tác dụng thiết lập một nền tảng vững chắc và bồi dưỡng nguyên thần , càng có thể khiến tốc độ tu luyện của võ giả tăng lên rất nhiều. Là tông chủ của Cầm Tông,Bồi Nguyên Tĩnh Tâm Khúc do chính tay Tần Thương diễn tấu, không có mấy người có thể nghe được.

Cứ như vậy, Tần Thương , vị tân nhiệm hội trưởng của ma pháp công hội A Tạp Địch Á, đã ở lại Bích Không Hải. Còn tiểu Âm Trúc của chúng ta, theo dòng thời gian như ngọn gió xuân cuốn đi lá cây , nước chảy đá mòn, từ từ trưởng thành……

Sáu năm sau.

Khi những tia nắng đầu tiên chiếu rọi vào trúc ốc, theo tiếng đàn vừa trầm thấp lại nhu hoà, Diệp Âm Trúc đã từ từ trong trạng thái minh tưởng ( suy nghĩ sâu ,đây là một phép nhập định ) mà tỉnh lại, toàn thân thông suốt sảng khoái khiến nó nhịn không được mà rên rỉ một tiếng.

Diệp Âm Trúc lúc này đã được sáu tuổi, nó trông thật xinh đẹp giống như một nữ hài tử vậy, mái tóc đen nhánh tung bay sau lưng, đôi mắt to đen láy lấp lánh có thần, bạch bào mặc trên người nhìn qua mặc dù có chút hơi rộng, nhưng lại không hề ảnh hưởng tới khí chất nhanh nhẹn và vẻ tuấn tú của nó. Khi giơ tay hay nhấc chân , đều phát tán ra loại khí tức ưu nhã, cho dù những người trưởng thành trong giới quý tộc, vị tất có thể so sánh được với nó. Mặc dù nó vẫn chỉ là một tiểu hài, nhưng khi ngồi ở đó, sắc mặt nghiêm trang không dao động,thần sắc vừa trấn tĩnh lại vừa thong dong thật khiến người khác phải kinh ngạc, bao xung quanh thân thể là một tầng thanh hồng sắc khí lưu đang từ từ biến mất, thanh quang rõ ràng là nhiều hơn một chút , nhưng màu sắc của hồng quang lại đậm hơn một chút.

Tiếng đàn từ từ ngừng lại, Tần Thương thu hồi song thủ,thần sắc hơi có thêm chút mệt mỏi, "Âm Trúc, đấu khí của con tựa hồ lại tiến bộ rồi."

" Đúng vậy! Tần gia gia, ngày hôm qua khi đến thăm con có nói, con hình như đã tiến vào thanh trúc tam giai rồi." Tiểu Âm Trúc hưng phấn bật dậy khỏi mặt đất, trên khuôn mặt đầy vẻ ngây thơ trẻ con, chạy đến bên Tần Thương cầu xin: "Tần gia gia, người hôm nay có phải sẽ dạy con một tân khúc hay không,con đã theo học người một năm rồi, người vẫn chỉ dạy con một thủ khúc mà thôi."

Tần Thương mỉm cười, đáp: " Vẫn còn chưa phải lúc, Âm Trúc, con phải nhớ, nhất pháp thông tắc bách pháp minh ( hiểu được một thứ tất sẽ hiểu trăm thứ khác), số khúc nhạc con học dù nhiều, nhưng cũng chẳng có mấy tác dụng, chỉ có khi con chính thức lĩnh ngộ được sự ảo diệu của cầm tâm, mới có thể tiếp tục học thêm."

Sáu năm đã qua, Tần Thương đã đặt bao nhiêu tâm huyết trên người của Âm Trúc, mỗi ngày, lão ít nhất cũng có một nửa thời gian ở bên cạnh Âm Trúc , đánh đàn cho nó nghe.Được tiếng đàn bồi dưỡng, khí chất ưu nhã mà linh tú của Âm Trúc lại càng trở nên rõ ràng hơn. Khi bắt đầu được ba tuổi, Diệp Âm Trúc đã đi theo Diệp Li tu luyện Trúc Đẩu Khí, Diệp Li trong một năm này, đã sử dụng đấu khí cường đại của bản thân lão trợ giúp tôn tử của mình đả thông kinh mạch,khiến Diệp Âm Trúc trong giai đoạn tiền kì tu luyện đã rất dễ dàng tìm được khiếu môn ( phương pháp , bí quyết). Bắt đầu từ khi lên năm, Tần Thương mới chánh thức truyền thụ cho nó sự huyền bí của cầm ma pháp, cho đến bây giờ, cũng mới được một năm. Nhưng trong một năm này, Tần Thương mới chỉ dạy cho Diệp Âm Trúc chỉ pháp cơ bản nhất để diễn tấu cổ cầm, và một đoạn cầm khúc đơn giản nhất '' Lục Thuỷ'' mà thôi.

Diệp Âm Trúc bất mãn nói: " Không được, con đã học hết rồi mà!"

Tần Thương cười nhẹ, đáp: " Con thật sự đã học hết rồi sao ? Tốt lắm, con theo ta tới đây." Hơi chuyển thân, Tần Thương ôm cây cổ cầm Xuân Lôi, dẫn theo Diệp Âm Trúc đi ra khỏi trúc ốc.

Gia đình Diệp Li rất tuân thủ lời hứa, từ khi Âm Trúc bắt đầu theo Tần Thương học tập cầm khúc , về sau, bọn họ cứ mỗi một tháng mới đến thăm Âm Trúc một lần, đương nhiên, việc trốn ở một bên xem trộm cũng không thể tránh được.

Ra khỏi trúc ốc, tới một mảng rừng trúc xum xuê, cước bộ của Tần Thương dừng lại, hỏi : "Âm trúc, cổ cầm có ba loại âm sắc nào và ý nghĩa của chúng ra sao?"

Diệp Âm Trúc hiển nhiên đã có thói quen bị Tần Thương khảo hạch, không chút do dự đáp: " Ba loại âm sắc lần lượt là tán âm, án âm và phiếm âm. Tán âm chính là âm thanh do hữu thủ đàn trên dây đàn mà tạo thành, âm sắc hùng hậu mà khoan hòa. Án âm lại là do tả thủ ấn trên mặt dây đàn, hữu thủ gẩy dây đàn mà phát ra tiếng, âm sắc mềm mại mượt mà , phiếm âm lại là do tả thủ hơi điểm nhẹ dây đàn, đồng thời hữu thủ gảy trên dây đần, âm sắc trong trẻo. Ba loại âm sắc được kết hợp với nhau, mới hình thành nên cầm khúc."

Tần thương gật gật đầu, đáp: " Không sai, đàn tấu cổ cầm, cơ hồ là khó khăn nhất trong tất cả các loại nhạc khí, chỉ đơn giản là phiếm âm , với bảy dây và mười ba cách gảy thì đã có tới chín mươi mốt loại khác nhau, hơn nữa nếu phối hợp thêm tán âm và án âm, tổ hợp rất nhiều, số lượng nhiều tới mức kinh ngạc. Nếu con không chịu luyện tốt phần cơ bản, tương lai làm sao có thể có thành tựu được?"

Âm Trúc ngoan ngoãn gật gật đầu, đáp: "Tần gia gia, con biết sai rồi, con sẽ tiếp tục luyện tập phần cơ bản."

Tần Thương mỉm cười, ngoài miệng mặc dù lão có phê bình Âm Trúc, nhưng trong lòng lại rất là hài lòng với nó, mặc dù Diệp Âm Trúc chỉ theo lão học đàn được một năm, nhưng trong thời gian năm năm từ lúc nó đầy tháng cho đến khi được năm tuổi, thủy chung đã lớn lên trong tiếng đàn, đối với tiếng đàn đã rất quen thuộc , có thể nói là không phụ công sức của lão. Mà thiên phú của nó trong việc học đàn lại cao chưa từng có từ trước đến nay, tuổi còn nhỏ,đã hiểu rất rõ tam vị âm sắc, tuyệt đối là thiên tài trong thiên tài.

Tần thương giao cây Xuân Lôi cổ cầm cho Diệp Âm Trúc, rồi bảo nó ngồi xuống chiếc bàn trúc được đặt trong rừng trúc, nói: "Như vầy đi, nếu con có thể dùng khúc ' Lục Thuỷ ', khiến cho tất cả đám động vật trong sâm lâm này tới bên cạnh con, coi con như một vị bằng hữu thân thiết nhất , thì ta sẽ dạy con tân khúc. Được rồi, con bắt đầu luyện tập đi, ta đi làm điểm tâm cho con."

Diệp Âm Trúc gật gật đầu, đặt ngay ngắn Xuân Lôi Cầm trên bàn, ngồi nghiêm chỉnh, khi song thủ tám ngón của nó đặt trên cây đần, khí chất toàn thân lại xảy ra biến hóa, vẻ ngây thơ chất phác trên khuôn mặt mặc dù vẫn còn, nhưng nhưng lại có thêm vài phần trầm ổn và ưu nhã không hợp với lứa tuổi của nó, song thủ bát chỉ khẽ động,khúc ' Lục Thuý ' đã được diễn tấu.

Tiếng đàn tuy uyển chuyển êm tai, nhưng Tần Thương ở bên cạnh nhíu mày, "Tâm cùng ý hợp, ý cùng cầm hợp, nếu con không thể giao cảm cùng cầm khúc, thì tiếng đàn của con , sẽ vĩnh viễn không thể khiến cho tinh thần của bất cứ một loại sinh vật nào nảy sinh dao động."

Diệp Âm Trúc ngẩng đầu nhìn Tần Thương một chút, động tác cũng không hề ngừng lại, nhưng mà, nó rất nhanh đã nhắm mắt lại, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn nở một nụ cười nhẹ, tiếng đàn mặc dù vẫn là khúc ' Lục Thuỷ' như trước, nhưng thời khắc này khí tức đã có chuyển biến, toàn thân phảng phất như đắm chìm trong non xanh nước biếc, một tầng thanh hồng sắc quang mang phóng ra từ người nó, nhẹ nhàng phóng ra xung quanh.

Nhìn thấy cảnh tượng này, Tần Thương mới hài lòng mà gật gật đầu, trong lòng thầm than một tiếng, Diệp Li a! Ngươi chỉ biết là cầm ma pháp của Cầm tông chúng ta là loại ma pháp mạnh nhất trong tất cả các loại ma pháp, mà lại không biết rằng, tinh thần hệ ma pháp mới là chỗ đặc biệt của Thần Âm sư chúng ta, tu luyện nó khó khăn thế nào, ngươi tuyệt đối không thể tưởng tượng được.

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 28

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự