Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 48 Bỉ Mông Cự Thú (P3)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 1785 chữ · khoảng 6 phút đọc

Đúng lúc này, cửa thành Lôi Thần Chi Chuy pháo đài đột nhiên mở ra, ngay sau đó, mặt đất như rung lên, một thân ảnh khổng lồ, xuất hiện ngoài cửa thành Lôi Thần Chi Chuy pháo đài. Thấy bọn họ, đôi mắt màu tím sẫm của Tử phát ra ngọn lửa nóng rực, hai tay cầm trọng thiết côn trở nên nắm chặt lại.

Đó là đám người khổng lồ thân cao hơn mười lăm mễ (không biết mễ ở đây là mét hay thước) , bộ lông màu xám như thép bao trùm toàn thân, dưới ánh mặt trời chiếu xuống lòe lòe sáng lên, khiến kẻ khác giật mình nhất, trên người bọn hắn tỏa ra khí phách vô cùng, ngay cả ma pháp nguyên tố trong không trung tựa hồ đều sợ hãi mà nhanh chóng cách xa bọn họ.

Bàn chân thật lớn dài đến một mễ, mỗi lần đặt trên mặt đất đều tạo nên chấn động kịch liệt, thân thể bọn họ mỗi một bộ phận đều tráng kiện, nhất là đôi mắt màu đỏ tràn ngập màu máu. Bả vai rộng chừng năm mễ, hai tam giác nhô lên như hòn núi nhỏ bao quanh cổ, cơ tam giác như hòn núi, cơ thể phủ lông chỉ có thể dùng từ kinh khủng để hình dung. Tại cánh tay tráng kiện của bọn họ có móng vuốt dài trăm tấc, mỗi một cây đều có thể so sánh với long thương của long kỵ sĩ quốc gia nhân loại, một âm thanh thở dốc trầm thấp, phảng phất như tiếng không khí thổn thức.

Đúng vậy, đây đúng là để chống lại cự long, có thể xưng là lục chiến vô địch trong thú nhân tộc, vương bài trong vương bài – Bỉ mông cự thú.

Cho dù là thân thể của cự long, cũng không thể so sánh với Bỉ mông cự thú, nếu chỉ là so sánh cơ thể, thất cấp Bỉ mông cuồng bạo trước mắt này hoàn toàn có thể xé bát cấp cự long thành từng mảnh vụn. Mặc dù chỉ là thất cấp, nhưng đồng cấp ma thú không có loại nào là đối thủ của bọn họ. Ma tính kháng cao hoàn toàn miễn dịch Lam cấp ma pháp làm thân thể bọn họ chắc chắn như thành lũy. Về phần ngân bỉ mông bát cấp và hoàng kim bỉ mông cửu cấp tượng trung cho lục chiến vô địch.

Thú nhân tại cực bắc hoang nguyên, chia làm rất nhiều bộ lạc, mà bộ lạc được xem là mạnh hay yếu, cũng không phải do lãnh địa chia ra, mà phân theo số lượng bỉ mông cự thú này. Một bộ lạc có bỉ mông cự thú số lượng nhiều nhất, bộ lạc đó chính là mạnh nhất trong thú nhân.

Lúc này, số lượng Bỉ mông cự thú xuất hiện bên ngoài Lôi Thần Chi Chuy pháo đài số lượng chừng một trăm, trận hình của chúng cũng không chỉnh tề, bởi vì Bỉ mông cự thú không cần trận doanh. Chúng xuất hiện cũng không phải là chiến đấu, mà là thao luyện. Cho dù là đệ nhất pháo đài Lôi Thần Chi Chuy, thống soái cũng không dám để cho bọn cuồng bạo này trong pháo đài thao luyện.

Ngoại trừ một trăm tên cuồng bạo Bỉ mông, còn có năm ngân bỉ mông và hai hoàng kim bỉ mông. Chỗ này cơ hồ là một nửa số lượng bỉ mông cự thú trong Lôi Thần Chi Chuy pháo đài.

Bộ lông trên người ngân bỉ mông là màu bạc, thân thể chúng so với cuồng bạo bỉ mông cũng cường tráng hơn, cơ hồ miễn dịch tất cả lam cấp ma pháp. Chỉ có tử cấp ma pháp mới có thể làm bọn chúng thương tổn. Hoàng kim bỉ mông càng thêm đáng sợ, loại này được xưng là siêu cấp vương giả bỉ mông, tuyệt đối là cửu cấp cường giả, cho dù là tử cấp ma pháp, không có tử cấp Thủy Chuẩn ngoài tam giai, cũng đừng nghĩ làm tổn thương chúng nó được một điểm. Trên người chúng bộ lông màu vàng, cứng cỏi đều có thể so sánh với khải giáp, ánh mắt khát máu của chúng, đủ để làm cho cự long run rẩy.

Đúng là bởi vì Bỉ mông cự thú tồn tại, mới khiến quốc gia loài người không cách nào xâm nhập một bước.

Không biết thú nhân quốc từ nơi nào bắt được trên một trăm con tứ cấp tới lục cấp tuần long thả ra, tâm tình tràn ngập hoảng sợ bên ngoài pháo đài Lôi Thần Chi Chuy. Trên tường thành pháo đài, vô số binh chủng thú nhân điên cuồng hò hét, vì vương giả của bọn họ trợ uy.

Máu rồng, là sự bảo trì cuồng bạo tốt nhất cho bỉ mông, cuồng bạo bỉ mông chuyển động. Thân thể vô cùng cường tráng của bọn họ cảm giác như không có một chút vụng về nào. Độ cao một cú nhảy đánh cũng có thể so sánh với thành tường Lôi Thần Chi Chuy pháo đài, con tuần long muốn bay lên này, cơ hồ trong nháy mắt bị móng vuốt của cuồng bạo bỉ mông đánh xuống mặt đất cơ hồ bị xé toạc ra.

Phương thức công kích của bỉ mông cự thú rất đơn giản, đó chính là lực lượng. Lực lượng tuyệt đối, lực lượng máu tanh.

Không có tuần long có thể phản kháng, cũng không có tuần long có thể chạy thoát, chỉ năm phút thời gian. Bên ngoài Lôi Thần Chi Chuy pháo đài đã là một mảnh mưa máu gió tanh. Tuần long thậm chí ngay cả một khổi thịt đầy đủ cũng không thể tìm được. Máu tươi, tẩm vào bộ lông màu xám trên người cuồng bạo bỉ mông cự thú, ánh mắt đỏ như máu trong mắt chúng cũng tăng mạnh.

Ngay lúc này, năm con ngân bỉ mông và hai con hoàng kim bỉ mông cũng gia nhập hàng ngũ chiến đấu, mục tiêu của chúng là đồng bào của chính mình. Thân thể cuồng bạo bỉ mông thật lớn, tại đây trước mặt bảy con bỉ mông càng thêm cường hãn, giống như đạn pháo bình thường ném không dứt, tiếng gầm gừ điên cuồng phảng phất khiến không khí xé rách.

Tử thủy chung đứng tại nơi đây, nhìn cuộc đấu xa xa của bỉ mông cự thú, hắn biết đây là phương thức bỉ mông cự thú rèn luyện. Cho dù là đang thao luyện, mỗi một con bỉ mông cự thú cũng tuyệt đối toàn lực ứng phó. Lực phòng ngự siêu cường, khiến chúng căn bản không sợ bị thương. Chỉ có trong không ngừng chiến đấu, bỉ mông cự thú mới có thể bảo trì lực cường hãn chiến đấu của chúng với các cuộc chiến với loài người.

Máu trong cơ thể sôi trào, Tử biết, chính mình không thể ở tại chỗ này, bởi vì hắn đã có chút khống chế không được tâm tình của mình. Ngửa mặt lên trời phát ra một tiếng khiến đám bỉ mông xa xa đồng thời dừng rít gào, thân thể hóa thành một đạo tử ảnh hướng về bên trái Lôi Thần Chi Chuy pháo đài phóng đi, trong chớp mắt đã biến mất.

Khi Diệp Âm Trúc từ hôn mê tỉnh lại, phát hiện đã nằm trên giường trong túc xá của mình. Từng đợt mùi thơm thức ăn làm bụng hắn không khỏi sôi một hồi.

Nghiêng người, từ trên giường đứng lên, ngoại trừ đầu còn chút mê muội, thân thể đã không có gì không tốt. Ngay cả hắn cũng có chút kinh ngạc, năng lực khôi phục của thân thể mình lúc nào trở nên mạnh như vậy. Nội thương do nguyên tố phản phệ gay ra cũng đã khỏi hẳn.

“Ngươi tỉnh rồi, ăn cơm đi.” Tô Lạp thanh âm có chút lạnh như băng vang lên. Hai đĩa rau và mấy cái bánh bao trên bàn.

“Hôm nay không có thêm rau sao?” Diệp Âm Trúc cười nói.

Tô Lạp hừ một tiếng, “Thêm rau? Có cái ăn là tốt rồi.”

Diệp Âm Trúc cầm lấy một cái bánh bao cắn một miếng, “Tô Lạp, ngươi lúc nãy làm sao vậy? Ta nhỡ kỹ ta không đắc tội ngươi! Hình như trước khi ta té xỉu ngươi còn nói muốn giết ta.” Hắn ngoài miệng nói chuyện, tay cũng không nhàn rỗi, thức ăn rất nhanh đưa vào miệng. Tay nghề nấu ăn của Tô Lạp không tồi, mùi vị cơ hồ rất hấp dẫn.

“Ngươi nói ta làm sao vậy?” Tô Lạp cắn răng nói, “Ai cho ngươi thắng, ai cho Thần Âm hệ các ngươi thắng. Ngươi tại sao mạnh như vậy, sao ngươi không nói sớm cho ta biết?”

“A? Ngươi cũng không có hỏi ta mà!” Diệp Âm Trúc có chút khó hiểu nói: “Tô Lạp, ngươi bị làm sao vậy? Ta hình như nghe cha ta nói qua, chỉ có người thời kỳ mãn kinh tâm tình mới không yên như vậy. Ngươi không phải là tiền mãn kinh chứ.” (chích hữu đáo canh niên kì đích nhân tài hội tình tự bất ổn định. nhĩ bất hội thị canh niên kì đề tiền ba)

“Ngươi……” sắc mặt Tô Lạp càng trở nên âm trầm, đột nhiên, hắn oa một tiếng khóc lớn lên, “Tiền, tiền của ta a! Ngươi đồ khốn, ngươi hại ta thua tất cả tiền. Ta, ta muốn giết ngươi, giết ngươi.” Vừa nói xong, chủy thủ không biết lúc nào lại xuất hiện trong bàn tay hắn, phảng phất biến Diệp Âm Trúc thành không khí.

“Ta hại ngươi thua tiền? Ta nhớ rõ ngươi chỉ cả một kim tệ. Hơn nữa ngươi nếu đặt cho thần âm hệ chúng ta thắng, như thế nào thua tiền?” Diệp Âm Trúc có chút không hiểu hỏi.

“Cái này……” tiếng khóc dừng lại, ánh mắt Tô Lạp nhìn Diệp Âm Trúc nhất thời trở nên xấu hổ, cúi đầu nói: “Kỳ thật, ta cũng không cho là Thần Âm hệ các ngươi sẽ thắng, cho nên ta đem tất cả tiền đặt vào Ám Ma hệ. Vốn tưởng kiếm ít tiền lời cải thiện cuộc sống một chút. Nhưng ai biết đâu, các ngươi tự nhiên lại thắng.”

Nghe hắn nói như vậy, Diệp Âm Trúc mới chợt hiểu ra, nhíu mày nói: “Sớm đã nói đánh bạc không tốt. Ngươi thế nào còn cá độ.”

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 28

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự