Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 47 Bỉ Mông Cự Thú (P2)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 1703 chữ · khoảng 6 phút đọc

Ny Na hừ một tiếng, “Ma vũ kết hợp mặc dù có thể phát huy uy lực rất lớn, nhưng là bởi vì không chuyên nhất, sau khi tới lục cấp tốc độ tu luyện sẽ chậm lại rất lớn, có lẽ cũng có thể thành công, nhưng phải cố gắn nỗ lực hơn một ma pháp sư và chiến sĩ mấy lần. Mà khi tới tử cấp rồi, ma vũ chiến sĩ chưa chắc có thể chiếm tiện nghi so với một chiến sĩ hoặc là ma pháp sư.”

Diệp Âm Trúc lắc đầu, nói: “Ta không biết ngài nói đúng hay không, nhưng ta tin tưởng Tần gia gia tuyệt sẽ không hại ta.”

Ny Na nhìn Diệp Âm Trúc mặc dù rất bình tĩnh nhưng ánh mắt kiên định phi thường, nhất thời cũng không biết như thế là tốt hay không nữa, từ góc độ nội tâm nàng, tự nhiên sẽ không nghi ngờ Tần Thương dạy, dù sao, Tần Thương là đại lục đệ nhất Thần Âm sư, trong lĩnh vực Thần Âm sư, nàng khó có thể so sánh. Nhưng là, nàng lại thật sự không nghĩ ra tại sao Tần Thương lại hướng cho Diệp Âm Trúc lựa chọn con đường ma vũ song tu này. Kỳ thật, nàng nào có biết ràng, Diệp Âm Trúc tu luyện bây giờ, cũng không phải là ý nghĩa ma vũ song tu bình thường.

“Được rồi, trước tiên không nói chuyện này nữa. Hôm nay trận đấu trên trường đấu xảy ra chuyện gì? U Minh Tuyết Phách kia tại sao lâm trận phản bội?” Chuyện này mới là nguyên nhân chính khiến Ny Na gọi Diệp Âm Trúc tới.

Diệp Âm Trúc cười khổ nói: “Ta cũng không biết, hẳn là do bị ảnh hưởng bởi âm nhạc của chúng ta.”

Ny Na lắc đầu, nói: “Không đúng, âm nhạc ảnh hưởng ma thú, cái này Thần Âm sư chúng ta rất am hiểu, dù sao, trong ma thú phần lớn tinh thần lực không mạnh. Một số sơ cấp ma thú, chúng ta thậm chí có thể dùng âm nhạc khiến chúng hoàn toàn mất đi năng lực chiến đấu. Nhưng hôm nay ngươi đối mặt chính là U Minh Tuyết Phách trưởng thành cửu cấp ma thú có trí tuệ, lại là vong linh, âm nhạc của chúng ta gây thương tổn cho nó có thể nói là rất chi là nhỏ, cho dù ngươi có thể ảnh hưởng đến tâm tình của nó, cũng không có khả năng khống chế khiến nó phản bội!”

Diệp Âm Trúc nghĩ một chút nói: “Có lẽ việc đó có quan hệ tới việc hôm nay chúng ta lựa chọn khúc Thiếu Nữ U Hồn.”

Ny Na con mắt sáng ngời, “Thiếu Nữ U Hồn” khúc, U Minh Tuyết Phách lại vong linh này có quan hệ……, xem ra Thần Âm hệ chúng ta lại có thêm một công việc cần phải nghiên cứu. Ta sẽ cẩn thận suy nghĩ lại, nếu sau này mỗi một Thần Âm sư đều có thể làm ma thú đối phương lâm trận phản bội, cho dù là đối mặt long kỵ binh……” Nghĩ tới đây, nàng không khỏi nhịn được hưng phấn nhảy múa đứng lên, trong mắt ánh mắt mở to, như thể vừa rồi Tuyết Linh có vài phần tưởng tượng.

“Được rồi, Âm trúc ngươi về trước đi. Khôi phục lại tinh thần lực của ngươi cho tốt, ngày mai còn tiếp tục trận đấu.” Ny Na có mục tiêu không hề để ý tới Diệp Âm Trúc, cả người hoàn toàn dung nhập trong hưng phấn tự hỏi.

Rời khỏi văn phòng của Ny Na, Diệp Âm Trúc không về phòng học, vừa mới một hồi thắng lợi làm cho cả Thần Âm hệ đều hưng phấn lên, nhưng là mọi người đều quên tiêu hao của Diệp Âm Trúc. Việc chính hắn một người giữ được năm người đối phương và U Minh Tuyết Phách công kích, đấu khi và tinh thần lực tiêu hao cực kỳ lớn. Nếu không phải từ nhỏ hắn tu luyện Xích Tử Cầm Tâm, căn cơ vô cùng thâm hậu, sợ rằng cũng sớm không kiên trì được. Nhất là cuối cùng hắn ngưng tụ một kích toàn lực không phát ra, dưới tình huống bị nguyên tố phản phệ, tự thân đã thụ thương nhất định, lúc này trong não không ngừng truyền đến một cảm giác suy yếu. Cho nên, vừa ra khỏi văn phòng của Ny Na, Diệp Âm Trúc hướng ra ngoài, hắn nhanh chóng về túc xá nghỉ ngơi một chút.

“Âm trúc.” Vừa mới ra khỏi phòng học Thần Âm hệ, Diệp Âm Trúc nghe có người gọi hắn.

Tô Lạp không biết từ đâu chui ra, sắc mặt hắn nhìn qua có chút tái nhợt, ánh mắt nhìn Diệp Âm Trúc cũng có chút quái dị.

“Tô Lạp, ngươi làm sao vậy? Có phải là không thoải mái?” Diệp Âm Trúc vững tinh thần, đưa tay sờ lên trán Tô Lạp

“Ta không có không thoải mái.” Tô Lạp vỗ nhẹ tay Diệp Âm Trúc, thanh âm có chút quái dị nói: “Chúc mừng ngươi, các ngươi lại chiến thắng.”

Diệp Âm Trúc cười khổ nói: “Không có gì đáng để chúc mừng, kỳ thật vận khí chiếm không ít phần. Tô Lạp, sắc mặt ngươi không tốt.”

Tô Lạp nghiến rắng nói: “Ta sắc mặt không tốt. Diệp Âm Trúc, ta muốn giết ngươi.” Thân thể gầy nhỏ của hắn trong chốc lát bộc phát ra tốc độ vô cùng kinh người, khoảng cách giữa hai người vốn rất gần, Diệp Âm Trúc bởi vì vừa tiêu hao quá lớn, phản ứng chậm lại rất nhiều, không đợi hắn phản ứng lại, hai tay Tô Lạp đã bóp vào cổ hắn. Bởi vì vóc người chênh lệch, lúc này cả người hắn đeo trên người Diệp Âm Trúc.

Cảm giác lạnh lẽo từ trên cổ truyền đến, tay Tô Lạp đúng là rất lạnh, bộ dáng hắn mặc dù hung ác, nhưng cũng không có thật sự dùng sức.

“Tô Lạp, ngươi làm gì?” Âm trúc kinh hãi hô một tiếng.

Tô Lạp trong mắt tràn ngập phức tạp, thậm chí còn mang theo một tầng hơi nước, hung dữ buông Diệp Âm Trúc ra, “Ngươi, ta hận chết ngươi. Các ngươi Thần Âm hệ tại sao thắng, tại sao……”

“Ta……” Tô Lạp đột nhiên buôn hai tay khiến Diệp Âm Trúc cảm thấy một trận trời đất quay cuồng, tiêu hao quá độ và nguyên tố phản phệ rốt cuộc phát tác, trước mắt tối sầm, thân thể đổ về phía trước.

Tô Lạp trong lòng đang bị một việc rất khó xử, đột nhiên thấy Diệp Âm Trúc hướng tới mình ngã tới cũng kinh hãi hô một tiếng, không đợi hắn phản ứng lại, Diệp Âm Trúc đã đổ vào trên người hắn. Dưới ý thức tự cứu, lúc Diệp Âm Trúc ngã xuống, hai tay vươn về phía trước muốn bắt được vật gì chống đỡ thân thể, khi hắn ôm vào trên người Tô Lạp, tay phải trùng hợp đặt trên ngực Tô Lạp, dựa vào Tô Lạp lúc này mới chống đỡ được thân thể mình.

“Tô Lạp, nguyên lai ngực ngươi cũng to như vậy.” Đây là câu cuối cùng trước khi Diệp Âm Trúc té xỉu nói.

Thân thể Diệp Âm Trúc dựa vào, sắc mặt Tô Lạp trở nên một hồi trắng hồng, một cây chủy thủ đen nhánh không biết lúc nào xuất hiện trong lòng bàn tay hắn, nhìn tay Diệp Âm Trúc chộp vào trên ngực mình, hắn trong lòng do dự hồi lâu, nhưng không cách nào đâm chủy thủ ra.

Cực bắc hoang nguyên chiếm cứ hơn bốn phần diện tích Long khi nỗ tư đại lục. Nơi bắc đại lục xa nhất, quanh năm lạnh giá. Nam cương tại cực bắc hoang nguyên, phân biệt biên giới hướng tây nam có A Tư Khoa Lợi vương quốc, Mễ Lan đế quốc chính nam và Phật La vương quốc hướng đông nam. Quốc gia nhân loại vì phòng ngự thú nhân cực bắc hoang nguyên, tại biên cương trải rộng trọng binh. Cũng như vậy, thú nhân tộc thời khắc đề phòng loài người xâm lược. Cho nên ngay tại nơi biên giới tiếp giáp ba quốc gia này, phân biệt tạo ra vị trí phòng thủ. Tại nơi tiếp giáp với A Tư Khoa Lợi vương quốc là Sở La Môn pháo đài, nơi tiếp giáp với Mễ lan đế quốc là Lôi Thần Chi Chuy (búa) pháo đài và tiếp giáp Phật La vương quốc là Chiến Thần pháo đài.

Trong mắt loài người, thú nhân chính là man hoang, là huyết thống hoang dã không chánh tông. Nhưng trên sự thật, thú nhân phổ biến mặc dù trí tuệ thấp, chính là cao đẳng thú nhân trí tuệ lại không thấp chút nào so với loài người. Điểm này từ đại đa số thú nhân quý tộc ngoại hình có thể xem là rất giống với nhân loại.

Tử đứng ở trên một ngọn núi nhỏ cách Lôi thần chi chuy pháo đài năm dặm nhìn lên thành tường pháo đài cao hai mươi trượng, ánh mắt phát ra ánh sáng lạnh như băng. Hai tay cầm một thanh trọng thiết côn, chống đỡ thân thể mình. Hắn đứng ở chỗ này đã hơn một giờ không nhúc nhích.

“Mười năm, không nghĩ tới ta có một ngay trở lại Lôi Thần Chi Chuy. Các ngươi có thể không nghĩ được, đứa nhỏ lúc đầu bị các ngươi truy giết đã trở về. Từ cực bắc tới cực nam, lại từ cực nam trở về cực bắc, lửa giận của ta cuối cùng đã hòa tan cùng băng tuyết cực bắc hoang nguyên.”

Hai đạo ánh mắt khiếp người từ trong mắt như điện phát ra, cơ bắp trên cánh tay đột nhiên bành trướng ra vài phần, gân cốt nổi lên. Ai cũng không hoài nghi đó là một đôi tay đầy sức mạnh.

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 26

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự