Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 45 U Minh Tuyết Phách (P4)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 1618 chữ · khoảng 5 phút đọc

Nương theo tiếng đàn trầm vang xa, giọng hát ưu nhã mà trầm lắng của hắn vang lên giữa năm người hợp tấu:

“nhân sinh

mộng như lộ trường

nhượng na phong sương, phong sương lưu kiểm thượng

hồng trần lí

mĩ mộng hữu đa thiểu phương hướng

hoa si si mộng ảo đích tâm ái

lộ tùy nhân mang mang.”

Cầm ca, đã một lần cùng Hải Dương tương hợp, nhưng cầm ca lần này Diệp Âm Trúc mới lần đầu tiên bộc lộ uy lực thực sự của nó. Tiếng đàn nâng tiếng ca sinh ra lực cảm nhiễm thẩm thấu từ mọi hướng vào trong đầu mỗi người. Bên kia năm tên đệ tử Ám Ma hệ vừa hoàn thành chú ngữ ngoại trừ Nguyệt Minh tinh thần lực xuất chúng tạm thời còn cầm cự được, bốn người còn lại tinh thần bị cầm ca công kích đã hoàn toàn mất tự chủ, thậm chí bị lời ca tác động làm chảy nước mắt, mất đi năng lực chiến đấu.

Kỳ dị nhất chính là phản ứng của người đứng gần Diệp Âm Trúc nhất, U Minh Tuyết Phách.

Thân thể Minh Tuyết như thủy tinh, phía trước mặt bị cầm ca tấn công liên tục, xuất hiện một tầng đồng dạng chuyển động như sóng nước, lượng bông tuyết màu lam đậm ở không trung giảm thiểu rõ rệt. Kỳ dị nhất chính là trong đôi mắt to lạnh lùng chết chóc xuất ra vài tia rung động tình cảm, một thoáng nét bi thương xuất hiện trên khuôn mặt không tì vết của cô, thân thể trôi về phía trước, phảng phất như cuốn theo gió bay tới thước mặt Diệp Âm Trúc.

Đệ tử Ám Ma hệ ngoại trừ Nguyệt Minh ra bốn gã đệ tử đã hoàn toàn chìm đắm trong tiếng cầm ca mà mất đi năng lực chiến đấu, nhưng Ám ma chú đã được bọn họ ngâm xướng trọn vẹn, một ngôi sao ma pháp sáu cách màu đen vô thanh vô tức xuất hiện trước mặt Nguyệt Minh. Ngay sau đó, vô số tiếng khóc than từ ngôi sao sáu cánh vang ra.

Từng đạo quang ảnh xanh biếc như trong địa ngục lồng lộn bay ra, nương theo tiếng khóc than từ ngôi sao sáu cánh màu đen, rợp trời kín đất mà nhằm thần âm hệ của năm người đánh tới. Luận theo sắc màu của ma pháp cũng đạt tới lục cấp trung giai, bốn gã đệ tử hoàng cấp liên thủ ngâm xướng chú ngữ có thể cường đại như vậy không khỏi khiến Diệp Âm Trúc và đồng bạn nhất loạt biến sắc.

“Âm Trúc, cẩn thận…” Tô Lạp giọng lo lắng hét to từ đấu khí phụ trợ.

Diệp Âm Trúc cố trấn tĩnh khi Minh Tuyết bay đến bên mình mà không hề công kích, ánh mắt đen trong suốt tràn ngập kiên quyết. Hắn biết mình tuyệt đối không thể lùi, bởi vì sau lưng chính là Hải Dương bốn người, bây giờ chỉ có thể bằng vào năng lực bản thân ngăn cản công kích tối hậu của ám ma hệ. Trong phút chốc, hai mắt Diệp Âm Trúc đã biến thành màu đỏ sậm, khí tức ma pháp màu đỏ sậm mãnh liệt tràn ra, tinh thần lực trong nháy mắt tăng lên đến cực hạn. Lực phòng ngự của Nguyệt Thần Thủ Hộ gia tăng khiến cho hắn có khả năng phòng ngự cực mạnh.

Đấu khí nội liễm mà không tiêu tan, hai tay tám ngón dấu trong ống tay áo đã biến thành màu hoàng ngọc. Thiếu Nữ U Hồn âm thanh ngừng lại, tám ngón đồng thời dừng trên bảy dây đàn của Hải Nguyệt Thanh Huy. Ma pháp lực cùng đấu khí hoàn toàn đề thăng tới cực điểm, từng đợt từng đợt cảm giác mệt mỏi đã bắt đầu xâm nhập tấn công đại não hắn.

Diệp Âm Trúc biết mình còn Sinh Mệnh Thủ Hộ trên cổ tay có thể tiến hành phòng ngự tuyệt đối, ám ma chú hoàn toàn không có khả năng công phá. Nhưng trời sanh ngạo cốt, hắn tịnh không muốn sử dụng Sinh Mệnh Thủ Hộ; hắn biết nếu mình quá ỷ lại vào Sinh Mệnh Thủ Hộ, đối với tiến bộ trong tương lai của chính mình sẽ sinh ra trở ngại rất lớn. Cho nên, chưa tới lúc vạn bất đắc dĩ, hắn tuyệt không khinh suất phát động.

Ám ma chú địa ngục hú thê lương, sản sinh ra chừng hơn mười u hồn; mặc dù thực lực của Minh Nguyệt bọn họ không thể phát huy toàn bộ uy lực ma pháp của ám ma hệ cao cấp này nhưng cũng đã cực kỳ khả quan. Thí luyện tràng số bốn chìm trong tiếng thê lương và ám ma hệ nguyên tố ba động tràn ngập lực áp bách, áp lực cường đại khiến cho tứ nữ sau lưng Diệp Âm Trúc ngoại trừ Hải Dương đồng thời biến sắc.

Diệp Âm Trúc ngưng tụ toàn bộ năng lượng, lúc chuẩn bị cùng ám ma chú quyết một phen thắng bại thì một chuyện kỳ dị đột nhiên xuất hiện. Minh Tuyết bay tới bên người Diệp Âm Trúc, không biết từ lúc nào, trong cặp mắt to lạnh lùng đến chết người của cô, tâm tình nhân tính ngày càng rõ ràng. Tựa hồ quyết định điều gì, thân thể Minh Tuyết đột nhiên bay ngang, vô thanh vô tức chắn trước mặt Diệp Âm Trúc, khiến cho Diệp Âm Trúc đang chuẩn bị tinh thần phát động một kích toàn lực liền bị kiềm hãm.

Mái tóc dài màu lam sẫm sau lưng Minh Tuyết không gió mà tự động dựng lên kích động, hình thành một hình tròn thật lớn. Dòng khí màu đen lấy thân thể cô làm trung tâm tạo thành một cái hắc động thật lớn, thôn phệ mãnh liệt khí tức băng giá đang tràn ngập.

Những u hồn bay ra từ trong ngôi sao sáu cánh màu đen phát ra tiếng thét chói tai hoảng sợ, quang mang xanh biếc thê lương dậy lên sóng gió dữ dội dường như sợ hãi cái gì. Nhưng đối mặt khí lưu màu đen trên người Minh Tuyết tỏa ra, u hồn do ám ma chú phóng thích ngay cả một chút năng lực phản kháng cũng không có, giống như những mũi tên xanh biếc đồng loạt bay tới, bị hắc động của Minh Tuyết thôn phệ điên cuồng.

Nguyệt Minh hoàn toàn ngây dại, nàng như thế nào cũng nghĩ không ra, ma pháp công kích ám ma hệ cực mạnh do chính mình hao tổn tâm cơ mới phóng thích được lại bị ma thú của mình ngăn trở. Nàng mặc dù có thể cảm giác được rõ ràng cùng với Minh Tuyết liên lạc tinh thần, nhưng tại thời khắc này, đối với Minh Tuyết lại mất đi sự khống chế. Việc này vốn dĩ là khế ước ký kết trên thân ma thú, cơ hồ không có khả năng xảy ra.

Ám Ma hệ Hệ chủ Ba Tư Đằng tới giờ vẫn trầm mặc trên đài cũng rốt cuộc cũng ngồi không yên, giật mình đứng lên, trên khuôn mặt già nua tràn ngập thần sắc kinh hãi. Ma thú không bị chủ nhân khống chế, việc này có ý nghĩa gì? Chẳng lẽ sau một khắc sẽ là cắn trả sao? Vốn tưởng rằng chiến thắng nhất định nắm trong tay, tại thời khắc mấu chốt lại xảy ra biến hóa như vậy, lão thật sự không tin nổi.

Tứ nữ sau lưng Diệp Âm Trúc đều sợ ngây người, khúc Thiếu Nữ U Hồn chấm dứt tại đây. Bản thân ở trong cuộc, Hải Dương trong lòng nảy sinh một cảm giác vi diệu. Trong năm đệ tử Thần Âm hệ tham gia, tinh thần lực tu vi của nàng chỉ đứng sau Diệp Âm Trúc, nàng mơ hồ cảm giác được biến hóa của Minh Tuyết, sợ rằng nhạc khúc năm người cùng hợp tấu có quan hệ rất lớn.

Ám ma chú sinh ra cực kỳ khó khăn, nhưng bị thôn phệ lại nhanh chóng phi thường. Chỉ trong thời gian vài hơi thở, những u hồn màu xanh biếc buồn thảm đã hoàn toàn biến mất không chút tăm tích. Ngôi sao sáu cánh màu đen trước người Nguyệt Minh lặng lẽ khép lại. Do tinh thần lực tiêu hao quá độ và tâm thần bị đả kích mạnh, cả người Nguyệt Minh loạng choạng suýt chút nữa ngã sấp xuống đất, chỉ có thể dựa vào ma pháp trượng trong tay miễn cưỡng giữ cho mình khỏi ngã xuống.

Minh Tuyết bay tới bên người Diệp Âm Trúc. Sau khi thôn phệ ám ma chú, thân thể tựa hồ trở nên rắn chắc thêm vài phần. Trong một thời gian ngắn ngủi cô tựa hồ cao lớn lên, vừa mới có dáng vẻ sáu bảy tuổi đã biến thành tám chín tuổi. Nhưng điều làm Nguyệt Minh trong lòng ớn lạnh chính là nàng từ trong mắt Minh Tuyết thấy được ánh mắt suy tư. Phải biết rằng, hình dáng phát triển của Minh Tuyết bây giờ bất quá chỉ là tứ cấp tới ngũ cấp ma thú, mà loại tâm tình suy tư này chỉ gặp ở trên người ma thú thất cấp đã hình thành trí tuệ.

Trên khán đài, Phất Cách Sâm nhíu mày suy tư nói: “U Minh Tuyết Phách này tựa hồ có tiến hóa.”

Hết chương 12

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 38

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự