1140
960
720

Chương 4: Cầm Trúc Hợp Bích( phần ba)

Tần Thương sau khi hung hăng trừng mắt nhìn Diệp Li, cũng đành bất đắc dĩ gật gật đầu, cắn răng đáp: "Được, ta đáp ứng ngươi."

Diệp Li chắp hai tay ra sau lưng ,cười đến híp cả mắt lại nói : " Điều kiện cuối cùng này rất đơn giản. Kêu ta một tiếng thúc thúc xem nào."

Tần Thương sửng sốt, " Ngươi……"

Diệp Li cười nói: " Ta nói sai sao? Ngươi là sư phụ của tôn tử ta, tự nhiên thấp hơn ta một thế hệ , gọi thúc thúc cũng không sai mà."

" Lão gia hoả đáng phỉ nhổ kia, ngươi lừa ta à." Tần Thương hung hăng vồ lấy Diệp Li, lão không thèm để ý hay lo ngại thực lực của đối phương là tử cấp chiến sĩ.

Diệp Li cũng không hề sử dụng đấu khí và kỹ xảo vũ kĩ, tuổi của hai người đều đã hơn sáu mươi , lại là tử cấp cường giả, không ngờ lại xông vào đánh lộn trong trúc ốc, không ai chịu nhường ai, cũng còn may,đồ đạc trong phòng cũng không nhiều, chứ nếu không đã trở thành một đống lộn xộn.

Tần Thương dù sao cũng chỉ là ma pháp sư, cho dù dùng toàn bộ lực lượng của thân thể, cũng còn kém xa Diệp Li, khi lão bị Diệp Li đè trên mặt đất , vừa xấu hổ vừa tức giận nói: " Không đánh nữa, mệt chết đi được."

Diệp Li buông Tần Thương ra, lão ngồi bên cạnh Tần Thương, nhìn bộ dạng Tần Thương thở gấp từng hơi , nụ cười trên khuôn mặt không nhịn được càng trở nên đậm hơn.

"Lão Tần, đặt cho tôn tử ta một cái tên đi . Tiểu tử này mới đầy tháng, vẫn còn chưa được đặt tên."

Tần Thương biết, Diệp Li bây giờ xem như đã chính thức đáp ứng lão, linh quang trong đầu lão chợt lóe lên, nói : " Đã như vậy gọi nó là Diệp Âm Trúc đi. Kế thừa âm nhạc của ta và trúc của các ngươi."

Diệp Li cười ha ha, " Được, đã vậy hãy gọi nó là Diệp Âm Trúc."

Tần Thương đột nhiên nắm lấy râu của Diệp Li, hung hăng nói: "Ngươi vốn có phải đã định đáp ứng ta rồi không."

Diệp Li chẳng chút che dấu gật gật đầu, đáp: " Đúng vậy!"

Tần Thương cả giận nói: " Vậy vừa rồi sao ngươi còn làm khó ta?"

Diệp Li hừ một tiếng, nói: " Ai bảo ngươi tới đây cầu xin ta. Tiểu tử Diệp Trọng này thật ngu ngốc , ngay cả việc kiếm lời cũng không biết, ban đầu không phải là ta không nghĩ tới thành kiến về môn hộ , nên mới nói những lời như vậy . Nếu không phải ta kịp thời chấn bay hắn ra ngoài, hắn sẽ làm lộ hết ý đồ của ta, ta làm sao có thể kiếm lời được . Tông chủ lưỡng tông, thật không tồi, không tồi a, khai sáng nên tiền lệ chưa từng có của Đông Long Bát Tông , ha ha ha ha."

"Ngươi……" Nhìn bộ dạng đắc ý của Diệp Li, Tần Thương mới hiểu được, mình thật là dại dột, bị hắn lừa hết lần này đến lần khác.

"Lão trúc tử, điều kiện của ngươi ta đã đáp ứng rồi, tự nhiên ngươi đã đồng ý để ta làm sư phụ của tôn tử ngươi, ngươi cũng phải đáp ứng điều kiện của ta."

Diệp Li cười ha ha, nói: " Làm sao vậy? Lại muốn trả thù ta sao?"

Tần Thương không tức giận đáp: " Ngươi tưởng ta giống như ngươi sao! Ta là vì muốn tốt cho Âm Trúc. Đương nhiên , ngươi về sau không được đề cập đến việc ta thuộc thế hệ thấp hơn ngươi, chúng ta bàn về chuyện khác."

Diệp Li chăm chú nhìn Tần Thương, gật gật đầu, nói: " Vậy ngươi nói đi."

Tần Thương nói: " Tu luyện 'Xích Tử Cầm Tâm ' cực kỳ gian nan, muốn tu luyện thành công, thì phải khiến Âm Trúc hoàn toàn bảo trì được trái tim thuần khiết, hay nói cách khác, không thể để nó tiếp xúc với ngoại giới, thậm chí là các ngươi, cũng phải cố gắng ít tiếp xúc với nó. Ngoại trừ Trúc Đấu Khí ra, nếu không có sự đồng ý của ta, các ngươi không được truyền thụ bất chứ một loại vũ kĩ gì cho nó.Khi hắn được ba tuổi, mỗi tuần , các ngươi chỉ có thể gặp nó một lần, không được kể cho nó bất cứ chuyện gì của thế giới bên ngoài, chỉ có giữ được trái tim thuần khiết không có truy cầu, mới có thể tu luyện thành Xích Tử Cầm Tâm."

Diệp Li hỏi: " Vĩnh viễn không được học vũ kĩ sao? Không học Trúc tông vũ kĩ, nó về sau có thể trở thành tông chủ của Trúc tông?"

Tần Thương suy nghĩ, đáp: " Cũng không phải là vĩnh viễn không được học. Nhưng ít nhất trong mười lăm năm không nên truyền thụ cho nó bất cứ một loại vũ kĩ nào, để tránh nó phân tâm. Nếu trong mười lăm năm này, nó vẫn chưa đạt tới cửu giai của Xích Tử Cầm Tâm, sợ rằng, ta cũng thất bại rồi."

Diệp Li thống khoái nói: " Được, ta đáp ứng ngươi. Như vậy được chưa, ngươi không phải lo lắng về vấn đề bối phận sao? Bề ngoài, ngươi là sư phụ của nó,nhưng khi chỉ có chúng ta, Âm Trúc sẽ gọi ngươi là gia gia."

Tần Thương liếc mắt nhìn Diệp Li, " Cũng coi như nhà ngươi có chút thành ý."

Hai vị lão nhân có thực lực cường đại, nhưng chưa bao giờ tung hoành trên Long Khi Nỗ Tư đại lục, đang liếc mắt nhìn nhau, bọn họ từ trong mắt đối phương, đều thấy được quang mang mong chờ, đó là mong chờ tương lai huy hoàng của Âm Trúc mà cũng là của Đông Long Bát Tông……

Tần Thương quay lại Lộ Na thành , sắp xếp qua loa một chút , sớm ngày thứ hai,đã quay lại Bích Không Hải, vị hội trưởng mới nhậm chức của ma pháp công hội A Tạp Địch Á rõ ràng chẳng để tâm đến công hội một chút nào, chẳng có sự tình nào trọng yếu hơn so với việc dạy dỗ thật thật tốt người đệ tử thiên tài, trời sinh tám ngón của lão.

Mặc dù Diệp Li là tông chủ của Trúc tông, nhưng trong Bích Không Hải này,bọn họ cũng chỉ ở trong một căn nhà mà thôi, thê tử của Diệp Li đã qua đời, chỉ có bốn người lão ,nhi tử , con dâu và thêm tôn tử của lão, bây giờ có thêm Tần Thương thành ra năm người. Trúc ốc vốn rất nhiều, nhưng Tần Thương vẫn cố chấp không chịu ở chung cùng bọn họ, theo yêu cầu của lão, Diệp Trọng đã cho xây dựng một toà trúc ốc cách chỗ bọn họ sinh sống năm trăm thước, đối với một lục cấp đại địa chiến sĩ như hắn mà nói, chuyện này căn bản rất dễ dàng.

Trên Long Khi Nỗ Tư đại lục, cấp bậc của chiến sĩ và ma pháp sư là giống nhau, cũng được chia làm thất cấp, tương tự như thải hồng thất sắc, có chiến sĩ, trung cấp chiến sĩ, cao cấp chiến sĩ, đại địa chiến sĩ, thiên không chiến sĩ , chiến sư, đại chiến sư. Mặc dù màu sắc tu luyện đấu khí của Trúc tông rất đặc biệt, nhưng Diệp Trọng bây giờ đã tiến vào hoàng trúc cảnh giới, tương đương với cấp bậc lục cấp sơ giai trong thải hồng thất sắc, tự nhiên cũng chính là đại địa chiến sĩ rồi.

Trúc ốc được kiến tạo mặc dù rất đơn giản, nhưng yêu cầu của Tần Thương lại nghiêm khắc phi thường, kể cả góc độ của một số cây trúc cùng với kích thước của phòng ốc,phải bao nhiêu thước bao nhiêu tấc, thậm chí còn mua một ít vật liệu đặc biệt từ Lộ Na thành đặt vào trong đó. Mãi đến sau này, Diệp Trọng mới hiểu được, Tần Thương sở dĩ phải kiến tạo phòng ốc nghiêm khắc như vậy, chính là vì để tiếng đàn bên trong trúc ốc sinh ra hiệu ứng lập thể ( hiệu ứng âm thanh nổi) lớn nhất.

Sau mười ngày, dưới sự cố gắng của Diệp Trọng , căn trúc ốc theo yêu cầu của Tần Thương rốt cục cũng đã được kiến tạo xong.

"Ngươi có ấm đầu không vậy, Âm Trúc vừa mới đầy tháng không lâu, bây giờ có thể học được cái gì chứ!" Diệp Li mở to hai mắt nhìn Tần Thương ở trước mặt, thật sự không hiểu nổi trong lòng của lão gia hoả này đang suy nghĩ cái gì.

Song thủ của Tần thương chắp sau lưng, làm thành một bộ dạng khinh thường nhìn lão bằng hữu của mình, " Ai nói anh nhi ( trẻ con) lại không học được nào? Cho dù không học được, chẳng lẻ, lại không thể nghe được sao? Ngươi tưởng rằng tu luyện Xích Tử Cầm Tâm dễ vậy sao ? Nếu không nhân lúc khi nó còn nhỏ , trước khi tiên thiên khí bắt đầu biến mất, làm sao có thể thành công được."

Diệp Li cuống quít lắc đầu, " Không được, không được. Ta chẳng lẽ còn chưa biết uy lực tiếng đàn của ngươi sao? Nếu tôn tử của ta bị tinh thần ma pháp trong tiếng đàn của ngươi làm bị thương , ta sợ rằng nó sẽ biến thành ngu ngốc a."

Tần Thương không hề tức giận nói: " Ta thấy, ngươi mới là kẻ ngu ngốc, chẳng lẽ sự quan tâm của ta với Âm Trúc lại ít hơn ngươi sao? Nó là hy vọng lớn nhất trong cuộc đời ta. Cho dù làm ta bị thương, cũng không có khả năng làm bị thương nó. Trước khi nó được ba tuổi, nó không có khả năng học tập đấu khí cùng các ngươi, trước khi nó được năm tuổi, cũng không có khả năng học cầm với ta. Tuy vậy, khoảng thời gian này mới là trọng yếu nhất. Ta cần sử dụng tiếng đàn của ta, để cho nó mỗi ngày khi lắng nghe , nó sẽ tự hình thành cầm tâm, hài tử này cũng cần được chiếu cố, đành phải để Diệp Trọng và Mai Anh cùng nghe. Một mặt có thể chiếu cố đến hài tử ,mặt khác, với việc tu luyện đấu khí của bọn chúng cũng có chỗ tốt."

Trong mắt Diệp Li bắn ra quang mang giảo hoạt , lão đá nhi tử mình một cước, " Còn không mau cám ơn Tần thúc thúc của ngươi đi. ' Bồi nguyên tĩnh tâm khúc ' của Cầm tông,không phải ai cũng có thể nghe được đâu."

user's avatar
Mr. Robot
I'm just anonymous. I'm just alone.
Báo Cáo Vấn Đề Báo Cho Chấp Sự
26 Xem
0 Thích
Cỡ Chữ
Cách Dòng
Font Chữ
Màu Nền
Màu Chữ
Ngày/Đêm
Kiểu Nền