Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 38 Đồng đẳng bổn mạng khế ước

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2061 chữ · khoảng 7 phút đọc

Diệp Trọng liếc mắt nhìn con mình một cái , nghiêm mặt nói : “ Ngươi đã đánh mất thứ gì , thì phải dựa vào chính sức mình tìm về . Ta chỉ có thể nói cho ngươi , lúc đầu , người đã lấy giới chỉ của ngươi hiện vẫn đang ở tại Mễ lan . Con trai , ngươi phải nhớ kỹ , muốn trở thành một cường giả , trước hết phải học cách quan sát và cảm nhận mọi thứ chung quanh . “

- Cũng ở Mễ lan ư ? – Âm Trúc nhìn cha , suy nghĩ một chút , kiên định nói : “ Ba ba , hài nhi nhất định dựa vào lực lượng của bản thân để tìm giới chỉ về . “

Diệp Trọng hướng tới Tử nói : “ Tử ta muốn cùng Âm Trúc nói chuyện riêng mấy câu . “

Tử không để ý đến Diệp Trọng , chỉ là ánh mắt dừng lại trên người Âm Trúc trong chốc lát , đầy lưu luyến , xoay người tiến vào rừng cây .

- Âm Trúc , dọc theo đường đi , ngươi gặp những sự việc gì ta đều tận mắt chứng kiến . Nhưng bất luận là ngươi tại Lộ Na thành giết chết vài tên ma pháp sư , hay là khi ngươi mất giới chỉ mà Tần gia gia cho ngươi , ta cũng không ra mặt , ngươi có biết tại sao không ? “

Diệp Âm Trúc có chút mờ mịt lắc đầu . Diệp Trọng trầm giọng nói : “ Bởi vì ta hy vọng , ngươi có thể tự bản thân rút ra kinh nghiệm mà đứng dậy . Mà không cần sự giúp đỡ của ta . Có lẽ , ngươi một lần bị mất giới chỉ , ta có thể giúp ngươi tìm trở về , nhưng là , nếu lần sau ta không có mặt bên cạnh thì ngươi làm sao đây ? Ngươi năm nay đã mười sáu tuổi rồi , dựa theo tiêu chuẩn của Long khi nỗ tư là đã trưởng thành rồi . Sau này ngươi phải học hỏi sự kiên cường , tự mình đối mặt với tất cả khó khăn . Cho nên , ta mới thủy chung không có nhúng tay . Có lẽ , ngươi bây giờ đã không còn theo như an bài của Tần gia gia nữa , đối với ngươi mà nói , đây lại là một hảo sự , ngươi phải tự thân mình hành tẩu . Nhớ rằng , ngươi không được phụ công dạy bảo của hai vị gia gia . “

Cùng cha có chút nghiêm nghị trong ánh mắt đối thị ( mắt đối mắt ) , Diệp Âm Trúc đột nhiên phát hiện , cảm giác bàng hoàng của mình từ khi rời Bích Không Hải đã biến mất . Hai chữ kiên cường như mọc rễ vào trong đáy lòng hắn . “ Ba , hài nhi sẽ kiên cường . “ Từ ba ba biến thành một chữ ba , mặc dù chỉ là chênh lệch một chữ , nhưng Diệp Trọng lại cảm giác được , đứa con trai của mình thật sự đã trưởng thành .

- Âm Trúc , ta không phản đối ngươi giết người . Bất quá , ta phải nói cho ngươi một chuyện . Địch nhân cũng vị tất đều phải giết chết . Có những người không đáng chết , phải dùng phương pháp khác để xử lý . Đồng thời , giết người cũng phải nỗ lực hết mình , như ngươi lần trước tại A Tạp Địch Á ma pháp sư công hội giết người , phải thừa nhận là mặc dù lỗi không phải của ngươi , nhưng ở đó là A Tạp Địch Á ma pháp sư công hội , thậm chí là cả vương quốc . ( đoạn này có chút tối nghĩa , nhưng mình cũng không sao chỉnh được , đành để như vậy ) . May mà đó là tình huống mà chúng ta đã dự kiến .

Tử với ngươi mặc dù không có ác ý gì , nhưng tại vài phương diện , hắn có chút cố chấp . Lời hắn nói không nhất định đều là chính xác , ngươi phải có phán đoán của bản thân . Trong thời gian các ngươi tách ra , ta đã từng theo dõi hắn . Bởi vì sau đó lại vì lo lắng cho ngươi nên lại quay lại . Tử nhất định có thân thế rất thần bí , hắn tựa hồ cùng cực bắc hoang nguyên thú nhân có quan hệ đặc thù .

Nghe cha nói xong , Diệp Âm Trúc không nhịn được nhíu mày , kiên quyết nói : “ Ba , Tử tuyệt đối sẽ hại nhi ( con ) đâu . Chúng ta là huynh đệ mà . A Tạp Địch Á có sự tình gì liên quan tới nhi vậy ? “

Diệp Trọng mỉm cười nói : “ A Tạp Địch Á có sự tình gì ngươi không cần phải biết , đã có hai vị gia gia của ngươi xử lý . Ta chỉ là nhắc nhở ngươi , cũng không phải khiến ngươi lo lắng . Vừa rồi Tử đưa ra đề nghị ta cũng nghe được . Mặc dù ta không biết đồng đẳng bổn mạng khế ước chính thức là cái gì . Nhưng ta có thể dám chắc một điểm , một khi ngươi cùng hắn lập khế ước , vậy sau này ngươi không có khả năng có ma thú . Làm một ma pháp sư , ma thú của chính mình là cực kỳ trọng yếu . Tần gia gia của ngươi cũng chính là vì năm xưa thời gian tu luyện cầm ma pháp chưa đủ , thực lực vô cùng yếu cho nên mới phải cùng một đê cấp ma thú lập khế ước , mà sau này không cách nào sở hữu ma thú cường đại được nữa . “

- Tần gia gia cũng có ma thú sao ? hài nhi như thế nào không biết . –

Diệp Trọng thở dài một tiếng , nói : “ Ma thú của Tần gia gia của ngươi , năm xưa vì phải bảo vệ người mà đã chết trận . Vì kỷ niệm đó , cũng bởi vì ảnh hưởng của khế ước , Tần gia gia sau đó không có ma thú mới . Nếu như ngươi quan hệ với Tử , phải tự mình cẩn thận . Ta phải đi rồi . Lần này rời Bích không hải đi một là vì hộ tống ngươi tới Mễ lan , một mặt khác , cũng là muốn tới A Tư Khoa Lợi vương quốc bàn bạc một vài sự tình . Ngươi ở lại học viện , khi học kỳ chấm dứt cũng không cần về nhà . Chúng ta sẽ liên lạc với ngươi . Ngươi đã lớn , trúc tong và cầm tông chúng ta cũng nên có hành động thôi . “ Nói xong , Diệp Trọng ôm con trai mình một lúc , không đợi Âm Trúc nói câu nào , đã phóng người lên , như một tia chớp phóng vút đi , sau vài cái chớp mắt đã biến mất .

- Kiên cường , ta nhất định phải kiên cường . – Cố nén cảm giác mất mát khi cha rời đi , ánh mắt của Âm Trúc như thâm sâu thêm vài phần . Kết hợp khoảng thời gian từ trước tới giờ , Diệp trọng đã cho hắn một kinh nghiệm vô cùng quan trọng . Diệp Âm Trúc đã từ từ thoát ly Bích không hải , ngoại trừ tu luyện còn thì không ai có thể quản tới cuộc sống của hắn . Hắn tự hiểu được , sau này , cuộc sống của hắn chỉ có thể do chính hắn tự quyết định .

Nhìn thân ảnh cao lớn trở về bên cạnh mình , Diệp Âm Trúc mỉm cười , hướng hắn gật đầu , nói : “ Chúng ta bắt đầu đi . “

Tử sửng sốt nói : “ Bắt đầu ? Bắt đầu cái gì ? “

Diệp Âm Trúc nói : “ Đương nhiên là đồng đẳng bổn mạng khế ước a ! “

Nhìn thật sâu vào khuôn mặt anh tuấn của Diệp ÂM Trúc , Tử trầm giọng nói : “ Ngươi thật sự quyết định như vậy ư ? Ta nghĩ , vừa rồi ngươi và cha ngươi nói chuyện với nhau , nhất định đã nói với ngươi ảnh hưởng của khế ước tới tương lai của ngươi . Ta hy vọng , ngươi có thể suy nghĩ cho rõ ràng , để tương lai không phải hối hận . “

- Không có gì phải lo lắng , ta đã suy nghĩ rất rõ ràng . Kỳ thật , vừa rồi , ta cùng cha ta nói chuyện , cũng đã nói cho ta biết ảnh hưởng của khế ước đối với việc gọi ma thú sau này , khi đó ta đã tự hỏi mình một vấn đề . Ta tự hỏi mình , sở hữu một cường đại ma thú so với thời khắc có ngươi ở bên cạnh , bên nào nặng hơn . Đáp án không cần ta phải nói nữa . – Diệp Âm Trúc thủy chung không vì chuyện ma thú mà cự tuyệt lại đồng đẳng bổn mạng khế ước , tâm tư hắn rất đơn giản , nhưng có khả năng nắm bắt được trọng điểm . Lập khế ước , không phải chỉ có hắn bị hạn chế , mà đối với Tử , đồng dạng cũng bị hạn chế . Tử cũng không lo lắng , chính mình lại có thể lo lắng sao ? Không có ma thú chẳng lẽ không thể trở thành một cường giả sao ? Cha cũng đã nói , muốn trở nên cường đại , chỉ có thể dựa vào chính sức mình .

Nhìn nụ cười của Diệp Âm Trúc , đôi mắt sáng như ngọc của Tử đột nhiên phát ra một tia thâm tình , “ hảo huynh đệ . Ngươi tín nhiệm ta như vậy , ta vĩnh viễn không quên . “

- Chúng ta là huynh đệ . – Diệp Âm Trúc chỉ nói năm chữ . Đúng vậy ! Nếu là huynh đệ , còn cần nói thêm cái gì đây ? Đây là thời khắc Cầm đế cùng Tử đế đối thị , từ giờ khắc này , trong cả cuộc đời , tình huynh đệ của hai người chưa bao giờ thay đổi .

- Tử , bắt đầu đi . – Âm Trúc nhìn ra được sự kích động của Tử , tâm tình của hắn cũng đồng dạng kích động , chỉ cần hoàn thành khế ước này , sau này , cho dù ở tại học viện , chính mình cũng có thể tùy thời mà gặp được Tử .

- Hảo , ngươi niệm theo ta . – Tử cho tới bây giờ không phải là một người do dự , “ Tại vạn cổ hằng tồn chi nhật nguyệt tinh hà kiến chứng hạ ( câu này mình dịch sao cũng thấy không hay , thôi cứ để nguyên , tạm dịch là : cùng với trời đất tồn tại vĩnh cửu , có tinh hà chứng giám ) . Ta Tử . “

- Tại vạn cổ hằng tồn chi nhật nguyệt tinh hà kiến chứng hạ . Ta Diệp Âm Trúc .

Tử có chút khó khăn , tự cắt ngón trỏ tay phải của mình , máu của hắn dĩ nhiên là màu tím , nhìn qua cực kỳ quỷ dị . Diệp Âm Trúc làm ra động tác đồng dạng . Hai người chạm ngón tay đang chảy máu tươi giữa không trung , nhất thời , xích huyết và tử huyết hai chủng loại bất đồng , trong không gian đã hỗn hợp làm một . Một đoàn ma pháp nguyên tố ba động mãnh liệt trong nháy mắt bộc phát trong không trung , giống như một cơn lốc đưa thân thể hai người cuốn vào trong . Giữa không trung , tựa hồ có một đạo tinh hà quang mang từ trên trời giáng xuống , ngăn cách với hết thảy chung quanh .

Do vài việc đột xuất xảy ra :2 (30):, phần còn lại của ngày hôm nay sẽ có hơi muộn :2 (41):. Muộn nhất là tối nay sẽ có , mong anh em thông cảm .:0 (23):

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 40

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự