Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 335 Hồi môn của Hải Dương (phần 2)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2040 chữ · khoảng 7 phút đọc

Sau lưng hắn, còn có bốn gã chiến sĩ có đấu khí đã đạt tới thanh cấp sơ giai, ở phía sau nữa ít nhất đều cùng là Lục cấp trung, cao giai. Nhất thời, cảnh tượng 150 chiến sĩ cùng phóng thích đấu khí từ Lục cấp quả thật rất rung động, đấu khí tung hoành trong không trung, 50 ma pháp sư bên trong cũng đã bắt đầu ngâm xướng chú ngữ.

So với quang hoa huyễn lệ ở bên này thì ba trăm chiến sĩ mang hắc giáp chẳng hề có chút sợ hãi, trong đó một trăm tên trọng kiếm chiến sĩ tay cầm kiếm chân bước từng bước vững chắc, hai bên, phân biệt có một trăm tên trường mâu chiến sĩ đang cầm chắc trường mâu trong tay bọn họ, đi theo trọng kiếm chiến sĩ nghênh đón đối phương. Cầm đầu nhóm trọng kiếm chiến sĩ là người nghênh đón Diệp Âm Trúc trước kia, chính là Diệp Hồng Nhạn. Vẻ mặt hắn giờ đây rất tỉnh táo, hắn cũng giống như các chiến sĩ khác, trên người không hề tản mát ra đấu khí nhưng đối mặt với áp lực từ đấu khí từ 150 người pjats ra tâm tình không chút nào ba động, chỉ lẳng lặng tiến tới. Khoảng cách song phương từ từ rút ngắn lại, 300 thước... 250...200...150... Khi song phương cách nhau 100 thước thì khí thế đám chiến sĩ bên Áo Lợi Duy Á đã tăng tới đỉnh điểm, nhất là Áo Lợi Duy Á, trên thân thanh mộc kiếm hắn cầm Lam đấu khí giống như một ngọn lửa cháy sáng. Diệp Âm Trúc biết, qua trận chiến ở Khoa Ni Á thành Áo Lợi Duy Á thông qua tu luyện, đấu khí chắc chắn đã có tiến bộ. 50 thước, ở khoảng cách này có thể làm gì ? Không trung, đã có vô số quang mang ma pháp lượng khởi, trong đó có đoàn đoàn hỏa cầu mầu xanh biếc. Hỏa cầu thuật, tại hỏa hệ ma pháp là một ma pháp tương đối đơn giản. Nhưng hỏa cầu lục cấp, mặc dù chú ngữ vẫn đơn giản như vậy nhưng ma lực tiêu hao không hề giống như vậy. Năm mươi ma pháp sư cùng đồng thời phóng thích năm mươi hỏa cầu cấp sáu, uy thế cùng uy lực chỉ có thể dụng hai chữ Kinh Khủng để hình dung, đó chính là năm mươi ma pháp trung cấp a ! Đây hẳn là an bài của Áo Lợi Duy Á, nếu không chỉ với một đám ma pháp sư trẻ tuổi sao có thể ăn ý cùng sử dụng ma pháp đồng dạng như vậy.

Tây Đa Phu cũng có chút kinh ngạc nhìn thoáng qua Áo Lợi Duy Á, nhưng hắn vẫn bảo trì im lặng, cũng không hề có ý ngăn cản trận chiến trước mặt, không phải hắn không biết năm mươi ma pháp trung cấp sẽ tạo thành thương tổn thế nào, nếu là binh lính bình thường, đừng nói là ba trăm người, cho dù là ba ngàn người cũng muốn chết phân nửa. Nhưng lúc này hắn vẫn không có hành động gì. Diệp Âm Trúc cũng không động, bởi vì trực giác với hắn rằng, ba trăm chiến sĩ kia tuyệt không đơn giản. Từ lòng kiên nhẫn và nghị lực của bọn họ là có thể nhìn ra đây là một chi hùng sư đã trải qua bách luyện.

-TRẢM !

Diệp Hồng Nhạn hét lớn một tiếng, trọng kiếm trong tay chợt giơ lên.

-TRẢM !

150 tiếng thét lớn ầm ầm vang lên, 99 danh trọng kiếm chiến sĩ phía sau hắn đồng thời giơ cao mộc kiếm trong tay. Trước không hề phóng thích đấu khí lúc này chợt tất cả đều phát ra Hoàng đấu khí, Diệp Âm Trúc kinh ngạc phát hiện, cấp bậc của chiến sĩ này dĩ nhiên đều cũng là hoàng cấp trung giai. Ngoài Diệp Hồng Nhạn, cũng chẳng hề có ai là cao thủ. Đầu kiếm phát đấu khí, hoàng cấp đấu khí dĩ nhiên cũng hóa thành chiến mang, trong phút chốc ngưng tụ ở phía trên đỉnh đầu một trăm trọng kiếm chiến sĩ, sát khí trong nháy mắt tràn ngập. Lấy Diệp Hồng Nhạn làm hạch tâm, một trăm đạo chiến mang như một kỳ tích dung làm một thể tại không trung, hóa thành một thanh cự kiếm chiều dài quá 30 thước, nương theo cự kiếm Diệp Hồng Nhạn chém ra mà phá không toát tới. Quang mang cự kiếm là màu tím hơn nữa không phải tím nhạt mà là một màu tím sậm.

Trăm kiếm hợp nhất, Diệp Âm Trúc rung động không ngớt, ngay cả Ly Sát đã đi tới chỗ bóng cây nghỉ cũng rung động. Hoàng cấp chiến sĩ tại người thường đã có thể xem như người mạnh, nhưng ở trước mặt chính thức người mạnh bọn họ cũng chẳng toán cái gì. Thế nhưng một trăm tên hoàng cấp chiến sĩ này lại triển hiện ra sức mạnh vô cùng cường hãn. Đó không chỉ đơn thuần đấu khí dung hợp, bởi vì, cho dù là đấu khí cùng tính chất nhưng khi phóng thích cũng không có khả năng sinh ra hiệu quả điệp gia hỗ trợ lẫn nhau. Trong này, nhất định có một nhân tố đặc thù mới có thể khiến chiến mang bọn họ phát ra hoàn toàn dung làm một thể. Về phần nhân tố đặc thù đó là gì, khi thanh cự kiếm so với Tử tinh cự kiếm còn muốn lớn hơn mấy lần kia chém xuống, Diệp Âm Trúc đột nhiên hiểu được. Đây không phải đơn thuần là nhân tố, đó là dung hợp ý chí chiến đấu giống nhau, đồng tâm hiệp lực cùng với đồng dạng thiết huyết sát khí mênh mong mà thành. Chiến mang chính là ý chí chiến đấu dẫn động đấu khí phát ra cường đại công kích. Ý chí càng cường thịnh mặc dù không phải là mấu chốt đại biểu cho chiến mang cường đại nhưng ý chí cũng là một bộ phận quan trọng để tạo nên một chiến sĩ. Khi một trăm đạo chiến ý cường thịnh ngưng tụ cùng một chỗ, cũng là một trăm đạo sát khí vinh uy nhất thể thì chiến mang của bọn họ liền dung hợp sinh ra hiệu quả công kích vô cùng cường hãn. Áo Lợi Duy Lạp rung động, 149 chiến sĩ phía sau hắn cũng rung động, bọn họ dù như thế nào cũng không ngờ tới, chỉ là những bộ binh xuất thân từ quân đội trước còn bị bọn họ xem thường dĩ nhiên cũng có thể thi triển ra năng lực công kích cường đại đến như vậy. 150 đạo Lam đấu khí đồng thời lượng khởi dưới sự điều động của thanh mộc kiếm chém xuống làm bọn họ không có sự lựa chọn nào khác. Đối mặt với nguy cơ, 150 danh chiến sĩ được tuyển chọn tới đây không chút do dự mang đấu khí toàn thân hoàn toàn phóng thích vì đây cũng chính là cơ hội duy nhất của bọn họ. Năm mươi khối hỏa cầu cũng không có đình chỉ mà ngược lại còn bay về phía 300 chiến sĩ quân nhân với tốc độ nhanh hơn ý đồ vây ngụy cứu triệu, chỉ cần năm mươi ma pháp trung cấp này phát huy tác dụng thì nguy cơ đối với chiến sĩ bên mình cũng tự nhiên được giải quyết.

Nhưng chỉ có 100 chiến sĩ trọng kiếm phát động kiếm trảm, hai bên bọn họ còn có 200 chiến sĩ trường mâu hộ vệ.

-Thứ !

Không biết ai cất tiếng hét lớn một tiếng, tất cả trường mâu đồng thời cử lên. Hai trăm thanh trường mâu, mỗi bốn thanh tạo thành một tổ, đồng dạng vẫn là chiến mang màu vàng, khi bốn đạo chiến mang đồng cấp dung hợp cùng một chỗ thì quang mang của nó chợt biến thành màu thâm lam. Năm mươi đạo chiến mang cùng cự kiếm màu tím trên không trung cùng đón lấy năm mươi khối hỏa cầu màu xanh biếc. Chiến mang thâm lam không khó khăn khi đỡ hỏa cầu thuật lục cấp. Trong các ma pháp trung cấp thì hỏa cầu thuật cũng không phải là cực mạnh. Mà thanh cự kiếm trên không vẫn tiếp tục bay tới trên đỉnh đầu của Áo Lợi Duy Lạp cùng đội hình của hắn. Áp lực khổng lồ khiến hít thở của họ cũng chợt trở nên khó khăn có lẽ áp lực đó đã đạt tới Tử cấp. Rất khó tưởng tượng, bao trùm một diện tích lớn như vậy, lại có uy lực công kích mạnh mẽ mà có thể từ một đám Hoàng cấp chiến sĩ phát ra.

Áo Lợi Duy Lạp không cam tâm thất bại nổi giận gầm lên một tiếng, thanh trọng kiếm trong tay đột nhiên chém thẳng lên trên, Lam đấu khí toàn thân cơ hồ trong nháy mắt bộc phát, giống như một lam cầu chói lòa công kích về phía cự kiếm. Xét từ thực lực, bên Áo Lợi Duy Lạp mỗi người đều có thực lực từ lục cấp mà đối thủ cũng chỉ là một trăm chiến sĩ hoàng cấp. Thực lực căn bản là không đồng đẳng. Thế nhưng giờ phút này kết quả lại hoàn toàn trái ngước so với sự đoán của mọi người. Lục cấp đấu khí theo Áo Lợi Duy Lạp chém ra nhưng không hề có ai phối hợp nên chỉ thấy lục quang chỉ lóe lên. Thế nhưng đối thủ lại rất đều nhịp hành động, sát khí tỏa ra nghiêm nghị lạnh lẽo.

Vô số “Oanh oanh” âm thanh cơ hồ cùng lúc vang lên, khi đấu khí song phương va chạm thì thanh cự kiếm màu tím trên không đổi từ Trảm thế thành hoành phách ( chém dọc đổi thành ngang ). Lam cấp gặp phải tử cấp, ngoài bị chấn nát chắc chắn không hề có kết cục khác. Tựa như một thanh cự chùy lớn từ trên trời giáng xuống, đầu tiên là đấu khí của Áo Lợi Duy Lạp bị kích hội, ngay sau đó là làn lục quang mặc dù như một làn sóng biển công kích tử sắc cự kiếm nhưng sức mạnh một người sao có thể chống lại được của tập thể ? Theo một tiếng nổ lớn vang lên, 150 người bên phía Áo Lợi Duy Lạp từng người một bị đấu khí chấn bay tán loạn. Ngay cả Áo Lợi Duy Lạp cũng bị bay ra ngoài mấy chục thước, há mồm liền phun ra một ngụm máu tươi, mặc dù không bị thương tổn trí mệnh nhưng chắc chắn không còn chiến đấu lực. Trong phạm vi bao phủ của tử sắc cự kiếm 150 chiến sĩ thì có ít nhất 80 người mất đi năng lực chống cự giống như Áo Lợi Duy Lạp bị chấn bay ra ngoài, còn đám còn lại hầu như cũng đã tiêu hao đi nửa phần sức mạnh.

Nhưng lúc này trường mâu chiến sĩ đã giải quyết xong hỏa cầu trên không trung lại tiến tới.

Hai cánh cùng lên như hai tia chớp đen bình thường với tốc độ kinh người từ hai bên áp tới bao vây đội hình của Áo Lợi Duy Lạp. Mặc dù đã thay thế trường mâu bằng mộc côn nhưng ở trong tay những chiến sĩ tinh anh như thép luyện này lại sắc bén như giao long xuất thủy, sát khí trầm trọng, thiết huyết chiến ý điên cuồng, chỉ có rèn luyện chính thức trong chiến trường mới có thể được như vậy.

Mộc côn trong tay các hắc thiết chiến sĩ được phối hợp không hẳn là tinh diệu nhưng cực kỳ trực tiếp, một người đánh vào đầu, người còn lại đánh vào chân. Phối hợp lẫn nhau cực kỳ chuẩn xác, tấn công cho địch không thể tự ứng cứu.

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 5

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự