Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 334 Hồi môn của Hải Dương (phần 1)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2249 chữ · khoảng 8 phút đọc

Một đội hùng sư cương thiết thật là dũng mãnh, Trong lòng Diệp Âm Trúc thầm đánh giá, đồng thời không khỏi bội phục Tây Đa Phu, nếu Cầm thành của hắn cũng có một chi quân đội như vậy, chẳng cần đến bốn ngàn người cũng đủ rồi. Chỉ cần như vậy cho dù đối mặt với địch nhân hơn gấp mười lần cũng có đủ sức liều mạng

Tây Đa Phu cũng toát ra vẻ tươi cười, đó là ánh mắt vui mừng mà kiêu ngạo. Khi ánh mắt của hắn chuyển hướng sang hai trăm chiến sĩ thì lại một lần nữa biến thành lạnh như băng.

Tây Đa Phu nguyên soái, cùng với Mã Nhĩ Đế Ni nổi danh Mễ Lan, Mã Nhĩ Đế Ni mang danh là Mễ Lan chi thuẫn còn ngoại hiệu của Tây Đa Phu lại là Mễ Lan chi kiếm. Mễ Lan chi kiếm vô cùng sắc bén.

Nhìn thấy vị nguyên soái toàn bộ hai trăm chiến sĩ kể cả năm mươi ma pháp sư trong đó tất cả đều đứng thẳng, mặc dù trận hình không chỉnh tề nhưng trên mặt không hề có một tia cười cợt nào. Có thể được chọn đến đây không phải là ngẫu nhiên, chỉ bất quá trong lòng bọn họ thực sự cũng rất ngạo mạn.

Tây Đa Phu thản nhiên nhìn những chiến sĩ trước mặt nói

-Áo Lợi Duy Á, ra đây.

-Rõ.

Áo Lợi Duy Á sử dụng bước tiến tiêu chuẩn, chỉ ba bước lớn đã từ trong hàng người bước ra, tinh lam chiến khải trên thân dưới ánh mặt trời chiếu vào nhất thời nổi lên một chuỗi lam ảnh.

-Nói cho ta biết, vừa rồi các ngươi đang làm gì ?

Tây Đa Phu bình tĩnh hỏi với giọng lạnh như băng. Vẻ mặt của Áo Lợi Duy Á nghiêm nghị, thậm chí cũng không hề liếc mắt nhìn Diệp Âm Trúc ở bên cạnh Tây Đa Phu lần nào nói

-Chúng ta đang đợi ngài đến. Cùng chờ đợi giáo huấn của ngài.

Tây Đa Phu gật đầu, chậm tiến đến, hắn mặt dù bước rất chậm nhưng mỗi bước dường như đều ẩn chứa đạo lí của thiên địa, trầm ổn mà hữu lực. Khi đi tới trước người Áo Lợi Duy Á mới ngừng lại.

Ánh mắt đảo qua người Áo Lợi Duy Á rồi sau đó chuyển qua đám chiến sĩ cùng ma pháp sư ở phía sau.

-Các ngươi đều là những tinh anh thanh niên của đế quốc, có thể tới đây là đã đại biểu rằng các ngươi đã có sự chuẩn bị hy sinh vinh diệu cho đế quốc. Trong mắt ta, mỗi một người trong các ngươi đều là một dũng sĩ của đế quốc, đều là một người thừa kế vinh diệu của Mễ Lan . Ta, Nguyên soái Tây Đa Phu của đế quốc, xin được chào các ngươi. (nguyên tác - hướng các ngươi trí kính ).

Nói xong, Tây Đa Phu khụy chân phải, tay phải giơ lên thẳng tắp, chỉ xéo bầu trời, thực hiện quân lễ tiêu chuẩn của Mễ Lan. Hắn đang thực hiện quân lễ thì ba trăm chiến sĩ ở phía sau hắn cũng thực hiện cùng một tư thế, cùng một nhịp. Hành lễ xong, Tây Đa Phu cùng đám chiến sĩ đồng thời buôn tay phải, vẻ mặt nghiêm nghị chợt biến thành sắc lạnh, lúc này hắn tựa như một thanh lợi kiếm không gì không thể chém, sát khí mênh mông mà hùng hồn trong nháy mắt bao phủ toàn trường, quang mang tím nhạt phát tán ra, không chút nào che dấu.

Áo Lợi Duy Á đứng đối diện không nhịn được kêu lên một tiếng đau đớn, lui về phía sau ba bước mới miễn cưỡng đứng vững. Lam đấu khí đã toàn lực phóng khắp toàn thân. Những người khác càng không thể bằng hắn nên khoảng cách càng xa. Nhất thời, đầy trời quang mang của đấu khí cùng ma pháp cùng nổi lên cố gắng chống đỡ khí thế của Tây Đa Phu.

Tây Đa Phu vẫn đứng ở chỗ cũ, dường như không hề làm gì mà áp lực khổng lồ không hề yếu bớt, lạnh lùng nói

-Ta chào các ngươi bởi vì đã có dũng khí đến đây cùng với quyết tâm bảo vệ sự vinh diệu cho Mễ Lan. Nhưng ta cũng cho các ngươi cảm thấy sự sỉ nhục. Chỉ với thực lực của các ngươi mà cũng muốn trở thành dũng sĩ bảo vệ cho vinh diệu của Mễ Lan sao ?

Vừa quát, tay hắn chỉ về phía ba trăm hắc giáp chiến sĩ, ánh mắt càng trở nên hung hiểm hơn hỏi lớn

-Bọn họ là ai ?

Cả đội quân do Áo Lợi Duy Á cầm đầu không hề lên tiếng, bởi vì bọn họ căn bản là không biết phải trả lời như thế nào.

-Bọn họ là chiến hữu của các ngươi, chiến hữu sanh tử. Thái độ của các ngươi vừa rồi là thế nào ? Không phải là xem thường bọn họ sao ? Áo Lợi Duy Á, ngươi trả lời ta đi.

Áo Lợi Duy Á nhanh nhẹn thực hiện quân lễ của Mễ Lan với Tây Đa Phu nhưng lão vẫn hừ lạnh nói

-Không phải. Không chỉ có một mình ngươi. Hơn một tháng nữa, các ngươi sẽ phải hiệp đồng tác chiến, cùng đứng trên chiến trường. Nếu bây giờ còn chưa hiểu nhau, khi tới chiến trường chắc chắn sẽ tạo thành những tai nạn khó lường. Ta là người rất thẳng thắn, nếu có ai không phục ta có thể để các ngươi đấu một phen, nếu các ngươi thắng, hảo, sau này các ngươi sẽ là chủ lực của tiểu đoàn, cả ba trăm chiến sĩ toàn bộ sẽ theo các ngươi cùng tiến lên. Còn nếu các ngươi thua, vậy hãy cởi nhưng khải giáp hoa lệ trên người các ngươi xuống, mặc thiết giáp giống như của bọn họ, đồng thời cũng thành một bộ phận chiến sĩ của ta. Áo Lợi Duy Á, hai trăm người này kể cả ma pháp sư, do ngươi tạm thời thống suất, ta cho ngươi nửa tiếng chuẩn bị. Nửa tiếng sau ở chỗ này quyết đấu.

-Rõ thưa nguyên soái đại nhân.

Áo Lợi Duy Á không hổ là đệ tử xuất sắc nhất của La Lan gia tộc, đối mặt với mệnh lệnh của Tây Đa Phu hắn không hề có nửa phần chần chờ. Tây Đa Phu thấy Áo Lợi Duy Á chỉ hô một câu rồi không hề nhúc nhích vẫn đứng im ở chỗ cũ liền hỏi

-Sao ? Còn có chuyện gì sao ?

Áo Lợi Duy Á lớn tiếng trả lời

-Đúng vậy, nguyên soái đại nhân. Ta thấy ngài mang đến một ma pháp sư. Hắn cũng giống như đại đa số người ta mang đến đều là những đệ tử xuất thân từ Mễ Lan ma võ học viện, cho nên, ta thỉnh xin ngài cho hắn gia nhập trận doanh của chúng ta. Chủ quản ma pháp sư cùng hiệp trợ chúng ta cộng đồng tác chiến.

Tây Đa Phu nở nụ cười, hắn phát hiện, tên tiểu tử của La Lan gia tộc cũng quả nhiên rất thông minh, thậm chí so với đánh giá của hắn còn xuât sắc hơn.

-Đó là một chủ ý không tồi. Ít nhất ngươi đã chứng tỏ được mắt nhìn ngươi với ta. Nhưng ngươi đã sai rồi. Giờ đây Diệp Âm Trúc có thể cùng các ngươi hiệp đồng tác chiến, nhưng hắn không thuộc về các ngươi, cũng không phải là một phần tử của các ngươi. Cho nên, ta bác bỏ thỉnh cầu của ngươi.

Áo Lợi Duy Á sửng sốt một chút, lúc này ánh mắt của hắn mới nhìn sang Diệp Âm Trúc, Diệp Âm Trúc cũng khẽ gật đầu với hắn. Nhìn người đại ca đã từng dạy cho mình không ít tri thực quân sự, mấy hôm trước còn hào phóng tặng cho mình 900 vạn kim tệ trên mặt hắn không thể nhịn được tiếu ý. Đối với Áo Lợi Duy Á, Diệp Âm Trúc thật lòng bội phục. Với tuổi của hắn mà đã có thể tu luyện đến mức như thế này tuyệt đối là thiên tài. Áo Lợi Duy Á không hề tiếp tục do dự, bởi vì hắn biết, thời gian chuẩn bị càng dài thì đối phương càng có lợi. Sau khi hành lễ với Tây Đa Phu hắn liền lui về bổn trận ngay lập tức. Có lẽ tự tin vào thực lực nên Áo Lợi Duy Á còn tưởng với hai trăm người này hoàn toàn có thể chống cự được. Nửa tiếng thời gian, cả hai đội quân cùng khẩn mật thương thảo cùng thực hiện các mệnh lệnh. Bên phía ba trăm chiến sĩ do Diệp Hồng Nhạn cầm đầu, vẫn chỉnh tề đứng ở nơi đó, yên lặng dưới ánh mặt trời chiếu rọi. Diệp Âm Trúc thậm chí còn tưởng tượng, độ ấm của hắc thiết giáp của bọn họ thậm chí còn có thể nấu chín một quả trứng, vậy mà bọn họ vẫn không hề cử động. Có người dưới chân đã hơi ẩm vì mồ hôi từ khải giáp chảy xuống.

-Chúng ta tới bên kia xem được không ?

Ly Sát vỗ vỗ vai Diệp Âm Trúc, chỉ chỉ một bóng cây bên cạnh. Diệp Âm Trúc lắc đầu nói

-Ngươi đi đi. Ta ở đây được rồi.

Có lẽ bị lây ý chí của ba trăm chiến sĩ nên lúc này hắn thật sự rất nguyện ý cùng bọn họ đứng dưới ánh nắng gay gắt. Hắn thầm nghĩ chiến sĩ mặc hắc giáp còn không sợ một ma pháp sư như hắn sao có thể ngại độ ấm do mặt trời đem lại cơ chứ. Thực ra, ngoại tịch Ngân long không giúp hắn có toàn hệ ma pháp nhưng năng lực điều tiết cùng phản ứng đối với toàn hệ các nguyên tố ma pháp của hắn so với người bình thường hơn rất xa. Chỉ bằng sự điều tiết của thân thể hắn cũng đủ khiến hắn chẳng bị ảnh hưởng của nhiệt độ lúc này tí nào. Nửa tiếng rất nhanh trôi qua, bên phía Áo Lợi Duy Á dưới sự chỉ huy của hắn đã lập thành một tam giác trận hình, Áo Lợi Duy Á đứng ở phía trên cùng của đội hình trở thành mũi nhọn tấn công trực diện. Phía sau hắn, mỗi một gã chiến sĩ đều bừng bừng khí thế, đội hình khá chỉnh tề. Năm mươi danh ma pháp sư được 150 chiến sĩ bảo vệ ở phía trong. Theo quan sát nhạy bén của Diệp Âm Trúc, với Áo Lợi Duy Á cầm đầu ở phía đầu tiên là 30 người cũng chính là những người có thực lực mạnh nhất trong cả nhóm. Không hổ là danh môn, chỉ một thời gian ngắn như vậy đã có thể nghĩ ra trận hình thích hợp, hơn nữa còn sắp xếp nhân lực rất hợp lý. Về phương diện quân sự Áo Lợi Duy Á quả nhiên không hổ với danh hiệu Thiên tài. Với thực lực Lam cấp của hắn, ở vị trí này có thể phát huy thực lực lớn nhất, cũng chính là mũi nhọn để tấn công, chỉ cần phá tan trận hình của đối phương, dù đối thủ có hơn một trăm người nhưng phía hắn còn có 50 ma pháp sư, hoàn toàn có thể đánh bại đối phương.

-Đổi binh khí.

Tây Đa Phu trầm giọng hô. Rất nhanh, toàn bộ 500 người trừ ma pháp sư tất cả đều đổi thành vũ khí gỗ như mộc kiếm hoặc mộc côn. Với vũ khí như vậy hiển nhiên sẽ không gây thành thương tổn trí mạng đối với đối thủ nên dùng để luyện quân chắc chắn sẽ không tạo thành vấn đề gì. Một lần nữa Tây Đa Phu ở giữa doanh địa hô lớn

-Khi ta rời khỏi đây tỷ thí chính thức bắt đầu. Cả hai bên đều phải nhớ kỹ, đây không phải là một hồi diễn tập mà là một trận chiến chính thức, ngoài việc không được giết người thì các ngươi có thể sử dụng bất cứ thủ đoạn gì. Trên chiến trường, chỉ cần có thể sống sót, bất luận làm thế nào đều đúng. Cho đến khi một trong hai bên hoàn toàn không còn khả năng chống cự thì trận tỷ thí này mới chấm dứt. Hiểu chưa ?

-Rõ !

Mặc dù thanh âm lần này không chỉnh tề nhưng xuất phát từ toàn bộ cả 500 người. Tử quang chợt lóe lên, thân thể Tây Đa Phu đã phóng lên cao. Áo Lợi Duy Á phản ứng rất nhanh, hắn giơ cao thanh mộc kiếm hô lớn

-Vì vinh diệu của Mễ Lan !

Đám chiến sĩ cùng ma pháp sư phía sau hắn cũng đồng thời hô

-Vì vinh diệu của Mễ Lan !

-Tiến lên !

Áo Lợi Duy Á là người đầu tiên hành động, Lam đấu khí phối hợp cùng Tinh lam chiến khải lập tức khiến hắn trở thành tiêu điểm của toàn trường.

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 8

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự